“Thượng đế đã chết.” Nietzsche từng nói vậy.
Trích Nietzsche đã nói như vậy.
Sáng sớm, trời vừa mới tờ mờ sáng, toàn bộ thành phố Tiêu Châu bị bao phủ bởi làn một làn sương mỏng, trông giống như khoác lên một lớp voan mỏng. Trên những con đường rộng lớn chỉ lác đác một vài người công nhân vệ sinh đang quét đường.
Lăng Vân Thành là một trong dự án trọng điểm trong những năm gần đây mà thành phố Tiêu Châu đang lên kế hoạch xây dựng thành một khu phức hợp thương mại. Ở trung tâm thành phố, có một tác phẩm điêu khắc đứng sừng sững do bậc thầy danh tiếng tự tay thiết kế. Vì công trình này vẫn chưa được hoàn thiện nên pho tượng kia hiện đang được phủ kín bằng một tấm vải nhung đỏ khổng lồ.
Lưu Lão Hán là người phụ trách một vệ sinh sạch sẽ một vài công trình. Ngày nào hắn cũng làm việc những việc như quét giấy vụn, nhặt túi ni lông, chai nước bằng nhựa. Sau đó, anh thu nhập những thứ cũ kỹ, rách nát.
Gió lạnh chợt nổi lên, cuốn những lá rụng về phía của Lưu Lão Hán, ông đột nhiên quay đầu. Không biết lý do tại sao, mà Lưu Lão Hán cảm thấy lăng Vân Thành hôm nay toát ra vẻ lạnh lẽo, quái dị như có đôi mắt sâu thẳm đang theo dõi từ trong bóng tối, mơ hồ không rõ.
Lưu Lão Hán nhìn xung quanh một chút, rồi cuối cùng ánh mắt của ông dừng lại ở tòa nhà có chứa đựng những pho tượng được bao phủ bởi tấm vải màu đỏ nhung kia.
Lưu Lão Hán có chút sợ hãi, nhưng ông cuối cùng cũng liều mình lấy hết cam đảm, tiến lên chỗ những pho tượng kia kéo tấm vải màu đỏ xuống.
Mây đen tan đi, tia sáng sớm đầu tiên vừa khéo chiếu xuống những bức tượng sừng sững. Lưu Lão Hán nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, đồng tử giãn ra, sừng sỡ đứng chết tại chỗ.
Trên bệ tượng đài, là một thiếu nữ không mảnh vải che thân đang vừa nằm vừa ngồi. Ánh mặt trời chiếu lên làn da nàng, khiến toàn thân tỏa ra một quầng sáng óng ánh. Nàng đeo một món trang sức kì lạ mang hình dáng đuôi cá, đầu gối tựa lên bậc đá, một cánh tay chống hờ. Ánh mắt của nàng khép lại, gương mặt toát ra vẻ điềm tĩnh, bình yên, khóe môi khẽ cong như ẩn lên một nụ cười, tựa như đang chìm vào giấc mộng đẹp. Cánh tay còn lại đặt ở trước ngực. Một chiếc đuôi cá dài và có màu xanh biếc như đang thay thế cho đôi chân, nâng đỡ toàn bộ thân dưới của nàng.
Toàn bộ pho tượng tỏa ra vẻ đẹp khiến người khác rung động, hồn phách cũng xao xuyến.
Xung quanh cổ của nàng là một con rắn màu xanh lá cây.
Thân con rắn phủ đầy chất nhờn ướŧ áŧ, nó theo từng cử động ngọ nguậy, lớp sơn trên người thiếu nữ dần dần bị phai đi.
Con rắn màu xanh lè chiếc lưỡi dài, nó tỏ vẻ bất mãn vì bị Lưu Lão Hán làm phiền. Nó quấn quanh cổ của người thiếu nữ, nó ngẩng đầu lên, rồi kêu lên mấy tiếng, đột nhiên bất ngờ tấn công Lưu Lão Hán.
Lưu Lão Hán định thần nhìn kỹ lại, đôi mắt như muốn nứt ra, ngay lập tức loạng choạng lùi lại phía sau.
Là con người! Người thiếu nữ, là người thật bằng xương bằng thịt.
Vào sáng sớm, Cục Điều tra tội phạm của thành phố Tiêu Châu đã náo loạn như dầu sôi lửa bỏng.
Những nhân viên phá án của những bộ phận liên quan đến vụ án đang cầm những tài liệu mới nhất, họ khẩn trương qua lại xem xét, và trao đổi. Tiếng điện thoại reo, tiếng ồn ào, tiếng chửi thề, mùi mì gói, mùi cà phê và mùi mồ hôi xen lẫn vào nhau. Ngay cả viên cảnh sát phụ trách vụ án cũng luống cuống như cá mắc lưới, đôi mắt thâm quầng như đang treo hai ký bọng mắt, râu ria thì mọc xồm xoàm, gương mặt thì lởm chởm như có mấy lạng da khô nứt nẻ. Cả phòng ai cũng nhốn nháo, ai ai cũng la hét ầm ĩ, nhưng đó là câu chuyện thường ngày. Nhìn từ xa, cảnh tưởng chẳng khác gì loại người đang quay lại thời nguyên thủy, một cuộc họp náo loạn giữa Hoa Quả Sơn.
Cũng khó trách được bọn họ náo loạn như vậy, bởi vì ở thành phố Tiêu Châu, những người thiếu nữ trong thành phố bị sát hại rồi trở thành “người mẫu” và đây đã là vụ thứ năm xảy ra.
Tại văn phòng làm việc của Cục trưởng Cục Cảnh sát Thành phố Tiêu, Phó Cục trưởng Trương Kinh Huy đang liếc nhìn những tấm ảnh của vụ án mới nhất, giữa hai chân mày của ông có một nếp nhăn như vết của dao, càng lúc càng siết chặt lại.
Cục trưởng Thẩm Hoài Ân thì đã biết sẽ sớm có tình huống như thế này, ông ngồi trên ghế, trên ghế có khắc huy hiệu cảnh sát, ly trà đã mở nắp, chậm rãi nhấp một ngụm trà nóng.
Đội trưởng của Tổ điều tra tội phạm số một, Kỷ Nghiêm, mặc nguyên bộ cảnh phục chỉnh tề, đứng thẳng trong phòng làm việc. Anh có gương mặt chữ điền, đeo cặp kính gọng vuông, toàn thân toát lên khí chất nghiêm nghị. Phía sau anh là Trần Nho cũng là thành viên Tổ điều tra tội phạm số một. Ở trong phòng làm việc, bầu không khí nặng trĩu đến mức đông cứng lại. Trần Nho cũng không dám thở mạnh, anh cúi đầu, cố gắng xem bản thân như đang tàng hình. Thi thoảng, cậu mới dám liều liếc mắt nhìn lên, liếc nhanh nhìn Cục trưởng Thẩm Hoài Ân, Phó Cục trưởng Trương Kinh Huy và Đội trưởng Kỷ Nghiêm.
Đoàng!
Phó cục xem xong tài liệu, ông đặt tài liệu trên tay để lên bàn, ông quát: “Vụ án thứ năm đã xảy ra! Đây là vụ án thứ năm rồi đó! Năm người phụ nữ trẻ đã bỏ mạng rồi, họ bị biến thành mẫu vật thí nghiệm ngay khi họ còn sống! Các anh ở đội chuyên án điều tra vụ này gần ba tháng! Ngay cả một bóng người cũng không điều tra ra được! Vậy các anh suốt ngày bận rộn cái gì? Trồng hoa sao?”
Các cơ mặt của Kỷ Nghiêm căng cứng đến tột độ. Thường ngày anh đều không biểu lộ cảm xúc của bản thân, lúc nào cũng tỏ vẻ nghiêm khắc, lạnh nhạt. Nhưng bây giờ, anh chỉ có thể nghiến răng chịu đựng, không nói được câu nào.
Cục trưởng Thẩm bình tĩnh lên tiếng, ông sợ Kỷ Nghiêm khó mà có thể rút lui ở tình huống khó xử như vậy, ông đặt ly trà xuống, ông nói: “Cũng không thể hoàn toàn trách tiểu Kỷ được, tôi cũng đã xem xét kỹ hồ sơ vụ án rồi. Hung thủ không chỉ có ý thức phản trinh sát cực mạnh, mà còn cố tình để lại cho chúng ta nhiều manh mối giả, khiến cho thời gian điều tra bị trì hoãn rất lâu. E rằng vụ án này không hề đơn giản.”
Phó cục trưởng phân tích: “Hung thủ không vội vàng vứt thi thể, ngược lại hắn biến nạn nhân thành người mẫu trong bộ sưu tập của hắn, hắn hận không thể đem chúng trưng bày ở khắp thành phố! Thật là ngông cuồng! Đây rõ ràng là hắn cố ý khıêυ khí©h cảnh sát! Hắn cố tính để cho cảnh sát của Cục Cảnh sát Thành phố Tiêu Châu chúng ta phải đích thân điều tra vụ này.”
Phó Cục trưởng Trương càng nói càng kích động, nước bọt văng tùm lum, lại chỉ tay về hướng Kỷ Nghiêm, ông quát lớn: “Mà các ngươi! Cứ để cho tên hung thủ dắt mũi hết lần này đến lần khác! Tôi thấy biển hiệu của Cục chúng ta nên gỡ xuống và đổi thành viện dưỡng lão cho xong!”