Hiện tại mọi người đều đang cố thoát ra ngoài, nên bên trong khách sạn cả người và tang thi đều ít hơn. Nếu vào được bên trong, chạy lên lầu tìm một phòng khách sạn trống thì tạm thời sẽ an toàn. Hơn nữa, Thanh Nhã hẳn vẫn còn ở trong đó. Vừa rồi cô đã nhìn chằm chằm vào cổng lớn nhưng không hề thấy Thanh Nhã và Bạch Lâm chạy ra.
Nhan Họa không muốn giẫm lên vết xe đổ. Cơn đau buốt khi bị tang thi cắn xé cổ họng trong mơ vẫn còn ám ảnh cô. Muốn phá vỡ kết cục bi thảm đó, cô phải bắt đầu bằng việc phá vỡ chính khởi đầu của nó.
Cô vốn quen với cuộc sống vất vả, từ nhỏ đã lên núi xuống ruộng, suốt thời đi học cũng vừa học vừa làm, dãi nắng dầm mưa. Thể chất của cô có lẽ không dám so với ai, nhưng chắc chắn nhanh nhẹn hơn phần lớn dân văn phòng. Sau khi lấy lại tinh thần, cô nhanh chóng lách qua đám đông và lũ tang thi, vòng được đến cổng chính khách sạn.
Bên trong, phần lớn những người ồn ào ban nãy đã chạy ra ngoài. Nhan Họa nấp sau cột đá cẩm thạch trước cửa nhìn vào. Sảnh chính vốn rộng rãi sáng sủa giờ đây la liệt vết máu và đồ đạc ngổn ngang. Ước tính sơ bộ, có ít nhất hơn chục người đã bị tang thi quật ngã, và lũ quái vật đang mải mê cắn xé họ. Vài thi thể vẫn còn đang co giật. Tốc độ chuyển hóa của mỗi người mỗi khác, có người chỉ mất vài chục giây, có người lại cần đến vài giờ. Ngoài những kẻ đang bị ăn thịt, trong khách sạn vẫn còn ít nhất hơn mười con tang thi lảng vảng. Từ vài góc khuất, tiếng la hét thất thanh vẫn vọng lại.
Phải nghĩ cách tránh hoặc dụ chúng đi nơi khác. Cứ thế xông thẳng vào chỉ có nước tự sát.
---
Nhan Họa cúi xuống nhặt một chiếc điện thoại ai đó đánh rơi. Cô vừa định đứng lên thì "Phanh!" một tiếng, mấy con tang thi đập mạnh vào cửa kính ngay cạnh, điên cuồng cào cấu về phía cô. Miệng chúng đầy máu tươi, phát ra những tiếng gầm gừ vô nghĩa. Nhan Họa vội vàng lách sang phía bên kia cột đá, và ngay lúc đó, một bàn tay bất ngờ vươn ra, tóm chặt lấy mắt cá chân cô.
Cô giật bắn mình, cúi xuống thì thấy một cậu bé chừng mười mấy tuổi đang quỳ rạp trên đất. Cậu ta ngẩng nửa đầu lên, cổ có một vết máu lớn, đôi mắt xám đυ.c đảo qua đảo lại. Tóm được chân cô, nó liền dùng tay còn lại bám vào, há cái miệng rộng hoác chồm tới định cắn. May mà Nhan Họa đang mặc quần bò dài, nếu không móng tay sắc nhọn của nó có lẽ đã xuyên qua da thịt cô.
Đây là lần đầu tiên cô đối mặt với tang thi ở cự ly gần như vậy sau khi tỉnh lại. Do dư âm từ giấc mơ, cơ thể cô đã hình thành phản xạ bản năng. Cái chân không bị tóm nhanh chóng dồn sức, đá mạnh vào cổ họng con tang thi nhỏ. Sức nó yếu nên bị cú đá của cô làm cho ngửa vật ra sau, bàn tay đang bám vào ống quần cũng lỏng đi nhiều.
Không một chút do dự, Nhan Họa tiến lên một bước, nhấc chân lên rồi dẫm mạnh liên tiếp xuống cổ nó, cho đến khi cảm nhận được tiếng xương cổ gãy răng rắc mới dừng lại. Con tang thi nhỏ co giật không ngừng, đôi mắt xám đυ.c vẫn còn chuyển động nhưng thân thể đã không thể gượng dậy được nữa.
Nhan Họa khẽ thở phào. Vừa quay lại, cô thấy vài người nữa đang vừa khóc vừa chạy về phía cổng khách sạn, cũng chính là hướng của cô. Xa hơn một chút, càng nhiều người đang quay đầu chạy ngược lại, rõ ràng đã nhận ra bên ngoài đường lớn còn nhiều tang thi hơn. Phía sau họ là tiếng gầm rít của ít nhất hơn mười con tang thi đang đuổi theo. Thể lực của con người không thể so với lũ quái vật không biết mệt mỏi. Mọi người nhanh chóng nhận ra rằng, tòa nhà Khách sạn Bạch Lộ khổng lồ này có lẽ là nơi trú ẩn gần nhất và an toàn nhất lúc này. Chỉ cần họ né được tang thi ở khu vực công cộng và chạy vào các tầng lầu, tìm được một phòng trống để trốn thì có thể tạm thời thoát nạn, chờ cứu viện.
Thấy vậy, tâm trí Nhan Họa quay cuồng. Không còn thời gian để do dự, cô bất chấp việc bên trong vẫn còn nhiều tang thi, đột ngột lao vào khách sạn. Cô mở khóa chiếc điện thoại trong tay, bật nhạc ở mức âm lượng lớn nhất rồi ngồi xổm xuống, ném mạnh chiếc điện thoại đang phát nhạc về phía bên trái, nơi có nhiều tang thi nhất.
["Ta đang ngước nhìn... trên cả ánh trăng..."]
Giọng nữ cao vυ"t lập tức bao trùm cả không gian. Chiếc điện thoại trượt dài trên sàn gạch bóng loáng, lăn vào gầm ghế sô pha. Tiếng nhạc inh ỏi khiến toàn bộ tang thi trong khách sạn đều ngẩng đầu, lê những bước chân xiêu vẹo về phía đó.
Những người phía sau thấy Nhan Họa xông vào cũng chạy theo. Nhưng Nhan Họa không tiến thẳng về phía trước mà thuận thế lăn sang bên phải. Cô đã quan sát kỹ, bên phải gần như không có tang thi, chúng chủ yếu tập trung ở bên trái và phía chính diện. Tiếng nhạc đột ngột và sự xuất hiện của nhóm người mới đã thu hút gần như toàn bộ sự chú ý của lũ quái vật.
Nhan Họa nhân cơ hội lao nhanh mấy bước đến khu vực quầy lễ tân. Cô liếc thấy vài nhân viên khách sạn đang run rẩy trốn sau mấy chiếc ghế được dựng lên làm vật cản. Thấy Nhan Họa đột ngột xuất hiện, họ sợ hãi lùi lại. Một cô gái trẻ sợ đến mức trợn mắt, tiếng hét gần như đã buột ra khỏi miệng nhưng may mắn bị một cô gái xinh đẹp khác phía sau nhanh tay bịt lại.
Nhan Họa vội ra hiệu im lặng. Thấy trong nhóm không có Thanh Nhã, cô có chút thất vọng nhưng không dừng lại. Cô nhanh chóng trèo lên chiếc ghế chặn ở lối vào, nhẹ nhàng lật người qua bàn lễ tân rồi nhảy vào phía trong. Cô gái xinh đẹp kia vội lùi lại, nhường chỗ cho Nhan Họa và ra hiệu cho cô cùng ngồi xổm xuống.
Thế nhưng Nhan Họa không ngồi xuống. Cô nhoài người về phía màn hình máy tính, vừa vươn tay tìm con chuột vừa nói: "Yên tâm, tôi không bị cắn. Mọi người có ai thấy..."