Trên quảng trường ồn ào náo nhiệt, gương mặt ai cũng tràn đầy niềm vui của kỳ nghỉ.
"Là tiệc tùng bùng nổ à? Hay là tra nam nɠɵạı ŧìиɧ bị bắt quả tang? Màn lật kèo của thiếu gia thật giả? Hay là hiện trường đâm sau lưng trong giới kinh doanh?"
"Nghĩ xa hơn đi! Chắc chắn là có minh tinh nào đó tới rồi! Mau chạy lại xem nào, để tôi bật livestream cướp tí fame mới được."
"Cái nắng này đúng là quá độc địa, mau vào trong bật điều hòa hóng chuyện thì thực tế hơn."
Đám đông vừa hưng phấn bàn tán suy đoán vừa rảo bước nhanh hơn, họ đi vòng qua Nhan Họa, giơ điện thoại lên và vội vã tiến về phía sảnh chính của khách sạn.
Những chiếc xe du lịch khác cũng lần lượt dừng lại ở cửa khách sạn, tạo thành một bức tường người ở khu vực lối vào. Những người vừa xuống xe đầu tiên là bị cái nắng độc địa này dọa cho một phen, sau đó nghe ngóng thấy có chuyện náo nhiệt, ai nấy cũng hưng phấn chạy về phía bên này. Khoảng cách giữa Nhan Họa và hai người bạn Hứa Thanh Nhã, Bạch Lâm trong nháy mắt càng bị kéo xa, ở giữa là một biển người chen chúc.
Lúc này, những chiếc xe du lịch khác cũng lục tục tới, đúng vào giờ cao điểm xuống xe. Hàng trăm nhân viên của tập đoàn Chính Vinh cùng với các du khách khác khiến cho toàn bộ cửa khách sạn mênh mông toàn là người. Vì có chuyện vui để xem, không ít người còn chạy tới, khiến hiện trường trông vô cùng hỗn loạn.
"Hứa Thanh Nhã! Bạch Lâm!" Nhan Họa vừa cố chen lên phía trước vừa lớn tiếng gọi.
Lúc Hứa Thanh Nhã nghe thấy tiếng Nhan Họa thì đã gần đến cửa khách sạn. Cô bị dòng người tranh nhau vào tránh nắng xô đẩy về phía trước, vừa cười vừa quay đầu lại vẫy tay với Nhan Họa: "Tiểu Nhan, cậu nhanh lên, nắng quá, tớ vào trong trước chờ cậu nhé!"
Gương mặt trắng nõn tràn đầy sức sống thanh xuân của cô ấy dần dần trùng khớp với khuôn mặt u ám, rách nát, máu me đầm đìa trong đầu Nhan Họa.
Tim Nhan Họa đập mạnh một cái, trong khoảnh khắc cô cảm thấy hô hấp khó khăn. Cô chẳng còn tâm trí nào để ý đến chiếc vali, nó đã bị vứt ở đâu đó không hay. Cô dùng hai tay gắng sức đẩy đám đông ra, hét lớn: "Thanh Nhã! Bạch Lâm! Quay lại! Đừng đi vào!"
"Đừng đi vào! Thanh Nhã!"
Cùng lúc đó, từ bên trong khách sạn cũng vọng ra vài tiếng thét chói tai.
"Là minh tinh lớn thật sao? Minh tinh nào vậy?"
"Cái gì? Có minh tinh lớn xuất hiện ở khách sạn Bạch Lộ à? Chết tiệt, mình sắp được ở cùng khách sạn với minh tinh sao?"
Không hiểu sao, tin đồn qua đồn lại đã biến thành một ngôi sao hạng quốc dân đang có mặt tại khách sạn.
Mấy tiếng thét vừa rồi như một liều thuốc kí©h thí©ɧ cực mạnh, lập tức kích động đám đông. Không ít người đều tăng tốc chạy về phía trước, tiếng gọi của Nhan Họa bị nhấn chìm trong tiếng reo hò cười nói của mọi người. Đám đông cuồn cuộn, âm thanh sôi trào, Hứa Thanh Nhã ở phía trước hoàn toàn không nghe thấy Nhan Họa đang hét cái gì, cô chỉ đưa tay che vầng trán để chắn nắng, cùng Bạch Lâm bị dòng người phía sau xô đẩy tiếp tục tiến về phía trước.
Không ngừng có người chạy tới từ bốn phía, một người đàn ông cao lớn vô tình va vào Nhan Họa khiến cô loạng choạng. Đến khi cô ngẩng đầu lên lần nữa, khu vực lối vào khách sạn đã chật cứng những đồng nghiệp vừa xuống xe, không còn thấy bóng dáng màu hồng của Hứa Thanh Nhã đâu nữa.
Ánh nắng gay gắt chiếu thẳng vào chiếc quần jean của cô, hơi lạnh từ điều hòa còn sót lại trên vải đã sớm bị xua tan, chỉ trong vài chục giây đã bị phơi đến nóng rực. Từng đợt sóng nhiệt ập đến từ tứ phía, nhưng Nhan Họa lại cảm thấy như rơi vào hầm băng, toàn thân không nhịn được mà run lên.
"Không sao đâu, không sao đâu, là mơ thôi, là mơ thôi..."
Hai chân cô như đeo chì, bước đi cũng thấy nặng nề. Sống lưng Nhan Họa lạnh toát, cô bất giác đưa tay phải lên nắm chặt lấy tay trái, cố gắng khiến mình ngừng run rẩy. Người bên cạnh không ngừng đi qua, thỉnh thoảng liếc nhìn cô bằng ánh mắt kỳ quái.
Nhan Họa liên tục tự nhủ để trấn an bản thân, nhưng ngay giây tiếp theo, cô chỉ nghe thấy tiếng la hét và gào khóc kinh hoàng, hỗn loạn hơn từ đám đông phía trước.
"Gϊếŧ người! Cứu mạng với!"
"Cắn chết người rồi! Mau chạy đi!"
Khi những tiếng kêu gào hoảng hốt đó truyền đến tai Nhan Họa, cô lại như ngây dại, trở nên mờ mịt.
Khung cảnh bên ngoài khách sạn 5 sao vốn đang yên bình và thư thái giờ đã loạn thành một đoàn. Mọi thứ trước mắt cô như có nhiều lớp ảnh chồng lên nhau, thời gian như bị kéo chậm lại vô số lần. Cô lại nghĩ đến cảnh tượng kinh hoàng trong mơ, những gương mặt giây trước còn đang tươi cười vui vẻ, giây tiếp theo đã đột nhiên bắt đầu cắn xé, gϊếŧ chóc lẫn nhau...
Tại sao những cảnh tượng đang diễn ra lại tương tự với giấc mơ đến vậy? Tiếp theo, có phải thật sự sẽ có tang thi cắn người không?
Không phải nói chỉ là quảng cáo game sao? Chính phủ không phải đã ra thông báo phạt tiền với nền xanh chữ trắng rồi sao?
Rốt cuộc là có chuyện gì?
Quảng cáo game là giả? Thông báo của chính phủ cũng là giả, còn cơn ác mộng của cô mới là sự thật?
Hay là... cô vẫn còn đang ở trong mơ, đang trải qua một giấc mơ nhiều tầng?
Nhan Họa vô thức lùi lại từng bước.
Những người chạy ra từ khách sạn đều có vẻ mặt kinh hãi, vài người trên thân còn dính vết máu, trông như vừa gặp phải ma quỷ.
Ở phía xa trên quảng trường, những người vừa xuống từ mấy chiếc xe buýt vẫn đang tụm năm tụm ba, vừa chửi rủa cái nắng như thiêu đốt, vừa không hiểu chuyện gì mà vẫn rảo bước về phía cổng khách sạn. Ngay cả khi thấy cổng chính đang ồn ào hỗn loạn, họ cũng không dừng lại mà ngược lại còn đi nhanh hơn.
Xem náo nhiệt là bản tính của con người, nhưng hôm nay, bản tính đó đôi khi lại là trí mạng.