Chương 2.2: Giống hệt như trong mơ

Hứa Thanh Nhã xé một túi khoai tây chiên, đưa cho Nhan Họa một miếng rồi mình một miếng, vừa ăn vừa kể: "Tớ nói cậu nghe, trước đây tớ cũng từng mơ ác mộng về tang thi, trong mơ..."

Nhan Họa nghe Hứa Thanh Nhã kể lại giấc mơ của mình một cách sống động, đang định nói gì đó thì hướng dẫn viên du lịch ho một tiếng vào micro, giọng nói của anh ta vang lên qua hệ thống loa:

[Sắp đến khách sạn Bạch Lộ rồi ạ! Khách sạn Bạch Lộ là khách sạn 5 sao nổi tiếng trên đảo, trong đó, điều đáng nói nhất là hồ nước nhân tạo rộng 160.000 mét vuông ở trung tâm, tạo nên một cảnh quan tuyệt đẹp và đã hình thành một vòng tuần hoàn sinh thái nhỏ. Mỗi năm đều có hàng trăm con cò trắng hạ cánh tại đây để làm tổ, nếu quý khách muốn tương tác gần gũi với chúng, có thể mua vé tham quan...]

Cùng với lời giới thiệu của hướng dẫn viên, chiếc xe cũng từ từ dừng lại. Hứa Thanh Nhã một tay kéo Nhan Họa dậy, đi đầu về phía cửa xe: "Đi thôi, đi thôi, mau xuống xe! Ngồi đến mông tê rần cả lên rồi, chúng ta đi nhanh một chút để làm thủ tục nhận phòng đợt đầu! Phải tranh thủ nằm lên chiếc giường lông vũ 5 sao trong vòng mười phút nữa!"

Nhan Họa đứng dậy định đi theo sau Hứa Thanh Nhã, nhưng mấy người đồng nghiệp phía sau đã nhanh chân chen lên, cô chậm một bước nên chẳng mấy chốc đã bị cách Hứa Thanh Nhã và Bạch Lâm vài người. Ngồi xe hơn bốn tiếng, ai cũng mỏi lưng đau eo, thêm vào đó không khí trong xe thật sự không dễ chịu chút nào nên ai cũng muốn nhanh chóng xuống xe. Nhan Họa "ai" một tiếng, cố gắng lấy lại tinh thần, lựa đúng thời cơ đi sát sau một chị gái rồi bị dòng người đẩy xuống xe.

Từ Khu L nơi họ ở đến Khu K thực ra khoảng cách không xa, nếu đi tàu không ray của Liên bang thì chỉ mất khoảng một tiếng, còn đi máy bay thì chỉ cần bốn mươi phút. Oái oăm thay, Khu L lại không nằm trong khu vực được Liên bang đầu tư, đừng nói là hệ thống hàng không, ngay cả tàu không ray cũng không có. Nói cho cùng, dù Khu L rộng lớn cũng nằm trên bản đồ của Liên bang Hách Bá, nhưng trên trường quốc tế, khi nhắc đến người dân Hách Bá, đại đa số đều ngầm chỉ những người sống ở 11 khu từ A đến K. Người Khu L có một tên gọi khác là "Người Mót Rác", công khai chế giễu rằng người ở đây nghèo đến mức phải sống bằng nghề nhặt rác.

Cũng đành chịu, hành tinh Ares quá lớn, rất nhiều khu vực có hệ sinh thái và khí hậu nguyên thủy vô cùng khắc nghiệt, tài nguyên khoáng sản lại thưa thớt. Liên bang Hách Bá thà gây ra vài cuộc chiến tranh với các liên bang khác để tranh giành những vùng khoáng sản ở biên giới, chứ không muốn tốn tiền của để cải tạo những khu vực hoang dã này. Vì vậy, cho dù Điền sản Thế Vinh có giàu có đến đâu, việc di chuyển từ Khu L đến Khu K vẫn chỉ có thể dựa vào xe buýt du lịch.

Hai ngày trước, Nhan Họa có nghe mấy trợ lý tổng giám đốc buôn chuyện, nói rằng đội thăm dò khoáng sản của Thế Vinh đã phát hiện ra một số khoáng sản phóng xạ quý hiếm. Sau khi báo cáo lên trụ sở chính, Tập đoàn Lam Địa rất coi trọng việc này và đang tích cực thúc đẩy Liên bang nới lỏng kiểm soát đối với Khu L. Đến lúc đó, Khu L77 có thể sẽ trở thành trạm đầu mối, là nơi đầu tiên được hưởng lợi từ chính sách của Liên bang. Nói một cách đơn giản, Khu L77 không chỉ sắp có tàu không ray mà thậm chí còn có hy vọng xây dựng trạm hàng không đầu tiên của toàn Khu L trong vòng ba năm tới! Đây cũng là lý do tại sao đợt tuyển dụng lần này lại có cả người có hộ khẩu ở Khu K chạy đến Khu L tham gia.

Nhan Họa mới vào làm, vẫn chỉ là một thực tập sinh, là trợ lý của trợ lý. Trợ lý thì phụ trách xách túi đựng đồ quý giá cho lãnh đạo, còn cô thì phụ trách đẩy vali hành lý lớn của họ, trên người vẫn phải đeo ba lô của chính mình.

Vừa xuống xe, không khí mặn mòi đặc trưng của biển đảo đã ồ ạt xộc vào khoang mũi. Nhan Họa hít một hơi thật sâu, lúc này mới có cảm giác chân thực rằng mình đã sống lại.

Tài xế đã lấy hết hành lý từ khoang hông xe buýt ra. Nhan Họa lách qua từng người đồng nghiệp, mất một lúc lâu mới tìm thấy vali của mình. Cô quay đầu lại, thấy Hứa Thanh Nhã và Bạch Lâm đang đứng cách đó năm, sáu mét đợi mình. Thấy Nhan Họa đã lấy được hành lý, họ gọi một tiếng: "Tiểu Nhan, mau theo kịp nào." rồi bước đi.

Nhan Họa đáp: "Tới đây." rồi đẩy vali đi được vài bước thì bị hai cậu bé đang đuổi bắt nô đùa va phải, chai nước trong tay không cầm chắc liền rơi xuống đất, lăn xa vài mét về phía bên phải.

Nhan Họa nhíu mày, nói: "Xin lỗi, cho tôi qua một chút." rồi lách qua vài người mới nhặt lại được chai nước. Cô vừa đứng thẳng dậy, nhón chân muốn xem Hứa Thanh Nhã đã đi đến đâu thì từ xa đã thấy khách sạn đột nhiên trở nên hỗn loạn, đủ các loại tiếng la hét và kinh hô thất thanh vang lên.

Cô sững người, bước chân lập tức khựng lại.

Cảnh tượng này, sao lại giống hệt như trong mơ...

Nghe thấy sự hỗn loạn ở khách sạn, Hứa Thanh Nhã quay lại vẫy tay với Nhan Họa: "Wow! Tiểu Nhan, mau tới đây, chúng ta hình như đến đúng lúc có chuyện gì đó náo nhiệt thì phải!"

Cô ngoảnh lại nhưng không thấy bóng dáng Nhan Họa đâu. Người xuống xe ngày càng đông, đám đông chen chúc ập tới, Hứa Thanh Nhã bèn kéo tay Bạch Lâm: "Tiểu Nhan hôm nay sao mà chậm chạp thế, đông người quá, chúng ta vào làm thủ tục nhận phòng trước đi, lát nữa ra đại sảnh chờ cậu ấy sau, bên ngoài nóng quá rồi."

Buổi chiều giữa hè, nhiệt độ ngoài trời lên tới 40 độ, ánh nắng gay gắt chiếu vào làn da trần vừa nóng vừa rát. Đứng dưới nắng để chờ người khác không phải là một lựa chọn khôn ngoan chút nào.