Chương 1.2: Cơn ác mộng

Điền sản Thế Vinh là một doanh nghiệp có tiếng ở Khu L. Mặc dù chỉ có chưa đến 500 nhân viên, nhưng với tư cách là một trong những công ty con của Tập đoàn Lam Địa ở Khu C, công ty không chỉ có chế độ đãi ngộ tốt mà phúc lợi cũng rất hậu hĩnh, mỗi mùa tốt nghiệp đều tạo ra một làn sóng tuyển dụng sôi nổi. Năm nay, đợt tuyển dụng của Điền sản Thế Vinh có hàng vạn người đăng ký, thậm chí có người còn lặn lội từ Khu K đến Khu L để tham gia.

Việc mấy người họ có thể vượt qua hàng ngàn đối thủ để vào được đây đã tạo nên một tình bạn chiến hữu sâu sắc. Hơn nữa, họ còn vào công ty đúng dịp, đi làm chưa được nửa tháng đã được tham gia chuyến du lịch team-building thường niên. Điểm đến năm nay lại là đảo Bạch Lộ nổi tiếng ở Khu K, chuyện này mà kể ra thì đám bạn học của cô chỉ có nước ghen tị.

Và hôm nay... là ngày 1 tháng 5, họ đang trên đường đi du lịch cùng công ty.

Nhan Họa lắc lắc đầu, rồi lại sờ lên cổ mình, cảm giác vẫn là sự mịn màng quen thuộc. Ngay sau đó, cô không nhịn được mà thở phào một hơi.

Hóa ra chỉ là một cơn ác mộng.

Vậy mà những hình ảnh trong mơ cứ hiện lên từng cảnh một, mùi hôi thối của tang thi cùng cảm giác máu tươi tanh tưởi văng lên người dường như vẫn còn đó. Cơn mơ này thật đến nỗi khiến cô bất giác cảm thấy sợ hãi về điểm đến sắp tới.

"Tiểu Nhan? Tiểu Nhan?" Hứa Thanh Nhã đưa tay huơ huơ trước mặt cô.

Nhan Họa ngơ ngác tỉnh lại, gương mặt tái nhợt cố nặn ra một nụ cười khó coi: "Không sao, chỉ là gặp ác mộng thôi."

Hứa Thanh Nhã hứng khởi ghé sát đầu lại: "Ồ? Ác mộng gì thế? Mau kể cho tớ nghe đi, ngồi xe bốn tiếng đồng hồ chán chết đi được, còn cậu thì hay rồi, ngủ một mạch bốn tiếng liền!"

Nhan Họa giật mình, mình đã ngủ lâu như vậy sao?

"Tớ mơ thấy chúng ta đến khách sạn Bạch Lộ thì gặp phải đại dịch tang thi. Tớ bị lạc mất các cậu, phải một mình gian nan trốn chạy. Du khách ở đây đều biến thành tang thi hết, cuối cùng ngay cả tớ cũng bị cắn chết..."

"Ha ha ha ha!"

Những tình tiết kinh hoàng đối với Nhan Họa vừa tỉnh mộng lại khiến Hứa Thanh Nhã bật cười thành tiếng: "Còn tang thi nữa chứ! Có phải cậu xem mấy bài đăng trên diễn đàn nhiều quá rồi không? Giờ nằm mơ thấy luôn rồi à!"

Nhan Họa ngẩng đầu, khó hiểu hỏi: "Diễn đàn? Diễn đàn gì? Bài đăng gì cơ?"

Bạch Lâm ở bên cạnh giải thích: "Mấy hôm nay trên diễn đàn chẳng phải có đủ các loại bài đăng về tang thi sao? Nói có vẻ rất thật, lại còn kèm theo đủ loại video và hình ảnh, trông cũng đáng sợ lắm. Nhưng người ta đều bảo là tin giả cả, hình như là để quảng bá cho game 3A nào đó thôi. Giả hết đấy, cậu sợ thì đừng xem."

"Không phải chứ? Cậu thật sự không biết à?" Hứa Thanh Nhã khoa trương mở to hai mắt.

"Đợi chút, tớ tìm cho cậu xem." Thấy vẻ mặt ngơ ngác của Nhan Họa không giống giả vờ, Hứa Thanh Nhã liếc Bạch Lâm một cái rồi lập tức mở điện thoại di động, gõ lách cách vài chữ rồi đưa cho Nhan Họa.

"Đây này, đây là cái mới nhất, mấy chủ đề trước đều bị chặn rồi. Ôi trời, trong đó có mấy video kí©h thí©ɧ lắm, số lượt trả lời trong các tầng bình luận lên đến mấy chục ngàn, tiếc là bị kiểm duyệt xóa hết rồi."

Nhan Họa nhận lấy điện thoại của Hứa Thanh Nhã, cúi đầu nhìn. Đây là một quảng trường chủ đề riêng tư đã được mã hóa tên là #ngaytanchetchoc, có khoảng 2,3 triệu người theo dõi. So với tổng số 200 triệu cư dân mạng trên Tinh Võng thì con số này chẳng đáng là bao. Cô mất hai giây mới hiểu ra, #ngaytanchetchoc là một cách nói lái của "ngày tận thế tang thi". Nghe ý của Thanh Nhã ban nãy, có lẽ Tinh Võng đã liên tục chặn các chủ đề liên quan.

Trong quảng trường chủ đề này, tin tức đầu tiên đến từ thành phố Cây Vông ở Khu K11, là một video thời gian thực chưa qua cắt ghép với góc quay hỗn loạn, kèm theo một dòng chữ đơn giản: Thật khủng khϊếp, có người ở sân bay phát điên rồi, gặp ai cũng cắn, khắp nơi đều là máu...

Kéo xuống dưới, còn có một số video hoặc bài đăng hình ảnh từ các thành phố khác ở các khu vực khác với địa chỉ IP khác nhau, nhưng nội dung cũng tương tự. Những con tang thi với khuôn mặt đáng sợ gặp ai là cắn người đó, dưới góc quay độ nét cao có thể thấy rõ hàm răng đen kịt và máu tươi văng tung tóe. Mỗi một hình ảnh đều có sức tác động cực mạnh khiến Nhan Họa bất giác nín thở, chúng giống hệt như những gì cô đã thấy "trong mơ".

Lòng cô rối bời, nhất thời không thể suy nghĩ được gì, tay phải run rẩy bấm vào phần bình luận.

Bên dưới bài đăng có rất nhiều bình luận, những bình luận được xếp hạng đầu với nhiều lượt thích nhất về cơ bản đều là lời kể của những "người trong cuộc":

"Là tang thi thật đấy, cả tiểu khu chúng tôi đều thất thủ rồi, bây giờ không ra khỏi cửa được. Cả nhà tôi đã chặn cửa lại và cố thủ trong nhà, gọi điện cầu cứu cảnh sát hết lần này đến lần khác nhưng đều không liên lạc được. Đồ ăn trong nhà không còn nhiều, ngoài hành lang toàn là tang thi, có ai đến cứu chúng tôi không."

"Bố mẹ tôi cũng biến thành tang thi, ha ha ha, tôi không muốn chống cự nữa, thế giới này không cứu được đâu. Bố, mẹ, chờ con với."

"Nếu có ai nhìn thấy tin nhắn này, xin hãy giúp tôi. Địa chỉ là 7#2103A, tiểu khu Thiên Kiêu, phố Kim Hà, châu Tang Ni, Khu C32. Gia đình chúng tôi bị kẹt ở đây, vợ tôi sắp sinh rồi, làm ơn hãy cứu chúng tôi."

Cô kéo xuống rất lâu, một số bình luận trông rất thật, nhưng một số khác lại rất khoa trương, thậm chí còn có cả những chuyện như tang thi biết bay qua tường và có dị năng. Thật thật giả giả lẫn lộn khiến cô càng thêm hoang mang. Trong quảng trường chủ đề, ngoài những "người trong cuộc" ra thì còn có đủ loại suy đoán khác nhau.