Chương 10.1: Sức mạnh, Tốc độ và Tự lành

Nhưng cô vẫn muốn thử một lần. Nếu thành công, có lẽ cô sẽ khác với kiếp trước, có thể thức tỉnh dị năng, có thể sống sót trong thời mạt thế, bảo vệ những người cô muốn bảo vệ. Nếu thất bại, có lẽ cô sẽ lại quay về buổi sáng hôm nay, trên chiếc xe buýt đó, và Thanh Nhã sẽ lại đánh thức cô... Nếu vậy, lần này cô nhất định sẽ giữ chặt Thanh Nhã và Bạch Lâm! Cả ba sẽ trốn trên xe, chờ quân đội đến cứu viện, chắc chắn sẽ cùng nhau sống sót...

Đầu óc Nhan Họa hỗn loạn, suy nghĩ vỡ vụn. Chỉ trong vài nhịp thở, từ da thịt, mạch máu cho đến xương tủy, mọi nơi trên cơ thể đều gào thét trong đau đớn tột cùng. Trong cơn quằn quại, cô đã vô tình bẻ gãy cả cây kim trong mạch máu.

Cơn nóng rực từ cổ tay nhanh chóng lan ra toàn thân. Cô không thể thở nổi, cảm giác như đang chìm nổi trong một hồ dung nham. Cả người cô đỏ bừng, miệng lưỡi khô khốc đến mức như sắp bốc khói. Nhan Họa điên cuồng giãy giụa, hai tay quờ quạng xung quanh, mắt đỏ ngầu như sắp nhỏ ra máu, không nhìn rõ thứ gì. Cô vơ lấy từng chai nước trong tủ lạnh, dùng đủ mọi cách cắn xé để mở ra. Những dòng chất lỏng mát lạnh chảy qua cổ họng nhưng không thể dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong.

Máu loãng bắt đầu rỉ ra từ các lỗ chân lông. Cơ thể cô giãy giụa ngày càng yếu ớt, sức lực dần dần cạn kiệt.

Sắp chết rồi sao?

Cô từ từ nằm liệt trên sàn, tấm thảm bên dưới đã ướt đẫm mồ hôi và máu. Trong một khoảnh khắc mơ màng, đầu óc cô bỗng trở nên tỉnh táo lạ thường như đang hồi quang phản chiếu. Đôi tay run rẩy, cô gắng gượng vơ lấy hai ống huyết thanh còn lại, tiêm thẳng vào cơ thể.

Dòng dung dịch màu xanh biển chảy vào tĩnh mạch đã sưng phồng tím đen, hòa quyện với máu tươi, xoáy tròn rồi lao đến từng mạch máu trong cơ thể cô. Nhan Họa nằm co quắp trên tấm thảm, tim đập loạn xạ một cách kinh hoàng, rồi từ từ... ngừng hẳn.

Ánh nắng buổi chiều rọi vào mái tóc đen nhánh của cô, phản chiếu thứ ánh sáng chói lòa. Trong căn phòng khách sạn yên tĩnh trên tầng cao, mọi thứ bình lặng như một ngày bình thường.

"Tít, tít..."

Tiếng báo lỗi khi quẹt thẻ vang lên từ ngoài cửa. Một lúc lâu sau, khi không có ai đáp lại, cánh cửa lại vang lên những tiếng "ầm, ầm" rung chuyển do bị người nào đó tức giận đá vào. Vài giọng nói bị đè nén vang lên:

"Điên à? Đá cửa làm gì? Lát nữa dụ chúng nó đến bây giờ."

"Mở không được thì thôi, qua phòng khác xem."

"Mẹ kiếp, khách sạn năm sao mà chẳng có phòng nào có đồ ăn. Mở được cửa cũng vô dụng."

"Có đồ uống cũng được, ít nhất bổ sung được chút đường..."

Tiếng nói chuyện và tiếng bước chân xa dần. Hàng mi Nhan Họa khẽ run, cô từ từ mở mắt. Có vẻ như vừa có người cố vào phòng cô nhưng không được. Có lẽ họ đã có được một tấm thẻ phòng nào đó, thậm chí là thẻ vạn năng, và đang đi từng phòng để tìm kiếm người sống sót hoặc các nguồn tài nguyên như thức ăn.

Nhưng rồi, một suy nghĩ khác chợt lóe lên.

Vậy là... mình không chết sao? Mình thật sự đã chịu đựng được huyết thanh gen cấp III, giống như trong mơ, may mắn sống sót?

Nhan Họa mừng như điên. Ngay sau đó, một cơn đau quặn thắt từ dạ dày ập đến. Cô cảm thấy miệng mình khô khốc, định đưa lưỡi ra làm ẩm môi nhưng vừa cử động nhẹ, cơn đau từ đôi môi nứt nẻ đã truyền đến, mùi máu tanh tràn vào khoang miệng. Cô muốn đứng dậy nhưng phát hiện mình không thể cử động. Sau khi nằm úp mặt xuống sàn trong một tư thế vặn vẹo quá lâu, xương cốt toàn thân đều cứng đờ.

Không còn tâm trí để nghĩ đến chuyện ngoài cửa, từng tế bào trong cơ thể cô đang gào thét vì đói khát và mất nước trầm trọng. Hơn nửa tiếng sau, tay cô cuối cùng cũng cử động được. Cô vội vã vươn tay ra với lấy chai nước trước mặt, nhưng chỉ chạm nhẹ đã khiến nó văng ra xa, âm thanh lách cách phá tan sự tĩnh lặng trong phòng. Mấy chai nước khác nằm rải rác trên sàn cũng đều trống rỗng.

Cô hướng mắt về phía tủ lạnh. May quá, vẫn còn hai chai nước chanh. Càng nhìn thấy đồ uống, cơ thể cô càng không thể chịu đựng được. Nhan Họa gần như bò trườn qua đó, vồ lấy một chai. Thân chai nhựa lập tức bị bóp méo, chiếc nắp dưới một lực cực lớn bật ra, va vào trần nhà rồi rơi xuống.

Ý thức của Nhan Họa lúc này chỉ còn lại cơn khát. Cô không để ý đến những chi tiết đó, ngẩng cao đầu, đưa thẳng miệng chai lên miệng và tu ừng ực. Một chai nước chanh 380ml bị cô uống cạn trong nháy mắt. Nhưng chừng đó vẫn chưa đủ. Nhan Họa không biết mình đã hôn mê bao lâu, nhưng phản ứng của cơ thể cho thấy khoảng thời gian đó không hề ngắn.

Vị đồ ăn đã lâu không được nếm tới khiến cơn đói của cô càng thêm dữ dội. Cô nhanh chóng uống cạn chai còn lại rồi quay sang vồ lấy ba lô của mình. Cô dùng sức kéo toạc khóa kéo, đập vào mắt là ba hộp mì gói. Chẳng cần nấu nước, cô xé toạc một hộp, vơ lấy vắt mì khô rồi nhét vào miệng. Mì cứng cọ vào đôi môi nứt nẻ đau rát, nhưng cô không hề hay biết. Chẳng mấy chốc, cô đã ăn xong một vắt mì, rồi lại lôi sô cô la và bánh quy trong túi ra, xé toạc bao bì và ngấu nghiến.

Trong túi còn hai chai nước lọc 500ml. Cô khó khăn nuốt xuống chỗ bánh quy khô khốc, cố gắng kiểm soát lực tay để mở chai nước, uống hơn nửa chai mới trôi hết thức ăn xuống bụng, thở hổn hển.

Sau khi cảm thấy dạ dày đã tạm ổn, dù vẫn còn đói cồn cào, Nhan Họa vẫn ép mình dừng lại. Đói quá lâu không nên ăn quá nhiều ngay lập tức, hơn nữa, cô phải để dành thức ăn cho những ngày sau. Siết chặt chai nước còn lại, cô cúi đầu nhìn bãi hỗn độn trên sàn mà chính mình cũng phải ngỡ ngàng. Chỉ trong chốc lát, cô đã uống hết 2 chai nước chanh 380ml, gần 2 chai nước lọc 500ml, ăn hết 2 hộp mì, 5 túi bánh quy lớn và 4 thanh sô cô la. Nhưng tại sao cô vẫn đói như vậy? Cô đã bất tỉnh bao lâu rồi?