Nhan Họa nhìn cô gái, muốn nói lời cảm ơn nhưng cổ họng lại như bị chặn lại, không phát ra được âm thanh nào.
Lúc này trong thang máy có 7 người, 4 nam 3 nữ. Hai cô gái còn lại hiển nhiên cũng là nhân viên lễ tân. Khác với cô gái tốt bụng này, những người còn lại vẫn luôn cảnh giác nhìn Nhan Họa. Nhan Họa lắc đầu, gắng sức đứng dậy. Hông và lưng cô lúc nãy va mạnh xuống sàn, đau điếng, khiến cô đứng cũng không vững, đành phải một tay vịn vào lan can, tay kia lấy thẻ phòng ra quẹt tầng 16.
Cô gái xinh đẹp ra hiệu cho những người khác, họ nhìn bộ dạng cúi đầu mệt mỏi và tuyệt vọng của Nhan Họa, cuối cùng cũng không nói gì, im lặng dịch vào trong góc.
Tầng 16 nhanh chóng đến nơi. Mấy người vừa thoát chết đều trong tư thế phòng thủ cảnh giác. "Ting!" một tiếng, cửa thang máy mở ra. Khu vực sảnh thang máy trống không, không hề có tang thi. Bọn họ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
"Vậy, tạm biệt." Cô gái xinh đẹp nhẹ giọng nói.
Nhan Họa khập khiễng bước ra khỏi thang máy, quay đầu lại nhìn cô ấy một cách nghiêm túc rồi gật đầu: "Tạm biệt, cảm ơn."
Cửa thang máy chậm rãi đóng lại sau lưng cô. Tầng 16 là khu phòng suite cao cấp, được trang hoàng tinh xảo và quý phái hơn hẳn các tầng khác. Ánh nắng chói chang xuyên qua lớp kính màu xanh thẳm, rọi xuống tấm thảm đen viền vàng trước sảnh thang máy, tựa như một dải ngân hà lấp lánh. Nhan Họa quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Ngay khoảnh khắc tìm được Thanh Nhã, cô đã thực sự tin rằng giấc mơ đó có ý nghĩa, rằng ít nhất cô có thể cứu được bạn mình. Là cô đã quá tự tin vào bản thân. Thực tế, cô chẳng làm được gì cả. Thậm chí, nếu lúc nãy không phải Thanh Nhã lao ra dụ lũ tang thi đi, có lẽ cô cũng không thể an toàn bước vào thang máy.
Giá như cô nhận ra đó không phải là mơ sớm hơn, ngay từ đầu đã giữ chặt Hứa Thanh Nhã và Bạch Lâm, có lẽ họ đã không gặp chuyện. Giá như cô nhạy cảm hơn một chút, nhận ra tâm trạng bất ổn của Thanh Nhã, có lẽ cô đã có thể khuyên can bạn mình, tìm ra một cách khác tốt hơn để cùng nhau sống sót. Nhưng cô đã không làm được. Từ lúc tỉnh lại đến giờ, cô vẫn luôn mơ màng, hành động bốc đồng và thiếu suy nghĩ.
Sống lại một lần thì có ích gì? Cô vẫn chẳng thể thay đổi được gì cả. Cứ thế từ bỏ sao? Bên ngoài lớp kính, mặt trời rực rỡ như một quả cầu lửa khổng lồ, thiêu đốt hành tinh này. Nhan Họa siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.
Cô không cam tâm. Cô đã khó khăn lắm mới có được sinh mệnh này một lần nữa. Bạch Lâm vì cứu Thanh Nhã mà chết, Thanh Nhã vì cứu cô mà... Nếu cô không trân trọng cơ hội này, làm sao có thể không phụ lòng họ?
Nhan Họa hít một hơi thật sâu, dỏng tai lắng nghe động tĩnh ở khúc cua. Không nghe thấy tiếng động lạ, cô quyết đoán bước vào hành lang, không chút do dự rẽ phải, nhẹ nhàng tiến về phía phòng 1607.
Cô sẽ sống sót.
---
Từ xa, cô đã thấy một vũng máu đen đỏ chảy ra từ cửa phòng 1608. Càng đến gần, những dấu chân loạng choạng dính máu càng hiện rõ. Cảnh tượng này giống hệt như trong giấc mơ của cô. Thẻ phòng của cô là 1607, nhưng Nhan Họa không quẹt thẻ vào phòng mình. Thay vào đó, cô áp lưng vào tường, cẩn thận ló đầu nhìn vào phòng 1608 đang mở hé.
Bên trong trống không, không có bóng dáng tang thi. Nhan Họa lập tức lao vào phòng, hơi lạnh từ điều hòa ập vào mặt khiến cô rùng mình. Căn phòng này quả nhiên không khóa cửa. Cô nhanh chóng kiểm tra khắp nơi, xác nhận an toàn rồi mới đóng cửa lại, đi thẳng đến chiếc tủ lạnh.
Phòng suite cao cấp rộng hơn 150 mét vuông, phân chia khu vực rất hợp lý. Tủ lạnh ở bên phải phòng khách. Nhan Họa mở cửa tủ lạnh, bên trong chứa đầy các loại đồ uống. Sau khi lấy hết chúng ra, một chiếc hộp hình trụ dài, hẹp bằng bạc xuất hiện trước mắt cô. Cô cẩn thận lấy chiếc hộp ra. Nó được làm từ một chất liệu không rõ, sờ vào có cảm giác tinh tế, lạnh lẽo và nặng trịch. Nhan Họa thử xoay vặn nhiều góc độ, cuối cùng một tiếng "cạch" vang lên, chiếc hộp mở ra.
Bên trong là ba liều huyết thanh màu xanh biển, được đựng trong ống tiêm thủy tinh.
Đây chính là cơ duyên mà cô gặp được trong mơ. Ban đầu cô không tin giấc mơ sẽ thành sự thật, không chỉ vì sự tồn tại của tang thi vốn đã phi lý, mà còn vì trong mơ đã xuất hiện các loại dị năng.
Hình ảnh trong mơ ùa về. Khi đó, cô bị tang thi bắt được ở cầu thang bộ, vết thương không ngừng biến chứng, những mạch máu đen kịt lan dọc cẳng chân. Cô khó khăn bò ra khỏi thang bộ, muốn tìm một căn phòng để tự nhốt mình lại, tránh việc đi cắn người khác. Tình cờ, cô đã bò vào chính căn phòng này. Cơn đói khát do virus tang thi gây ra không ngừng thiêu đốt dạ dày, khiến cô thường xuyên mất kiểm soát. Nhưng thức ăn của con người lúc đó đối với cô chẳng khác nào nhựa vụn, khó có thể nuốt trôi. Cho đến khi cô tìm thấy chiếc hộp này.
Trong mơ, cô đã ở bước đường cùng, liều mạng cắn vỡ và uống cả ba liều huyết thanh. Dòng dung dịch không rõ nguồn gốc chảy qua đôi môi đã thâm đen của cô, và rồi cả người cô nóng rực lên như lửa đốt. Sau đó, một cách thần kỳ, cô đã khỏi bệnh. Không chỉ không tiếp tục biến đổi, mà cơ thể còn trở nên cường tráng hơn trước.
Mãi sau này, khi được một đội cứu viện đưa về căn cứ, cô mới biết thứ huyết thanh kỳ diệu đó là sản phẩm mới nhất của Liên bang Hách Bá, một loại huyết thanh siêu gen được nghiên cứu để chống lại virus tang thi. Nó có thể thay đổi trình tự gen của con người ở một mức độ nhất định, giúp cơ thể sở hữu những năng lực hoàn toàn mới. Cấp bậc huyết thanh càng cao, mức độ cải tạo cơ thể càng sâu.