Phó Vãn Ninh chọn một bài viết có vẻ phân tích rất logic, liên kết các thảm họa lại với nhau, rồi viết một dòng trạng thái "Trời ạ, càng nghĩ càng thấy rợn người!" và chia sẻ lên trang cá nhân của mình.
Bài viết này có hàng chục nghìn lượt chia sẻ và bình luận, bên dưới toàn là những suy đoán và tranh luận của người khác. Dòng chia sẻ của cô nhanh chóng bị trôi đi, lẫn vào giữa vô số bình luận khác.
Từ khi trọng sinh, cô luôn sợ rằng nếu mình nói ra những chuyện như thiên tai, người khác sẽ nhìn mình bằng ánh mắt kỳ dị. Nhưng xem ra, tình hình trên mạng lại không giống như cô tưởng. Hóa ra tiểu thuyết, phim ảnh, truyện tranh về đề tài này đã trở thành cả một hệ thống. Lúc cô vừa trọng sinh trở về, chỉ viết vài dòng trong sổ tay mà đã tự dọa mình khϊếp sợ.
Xem ra mình đúng là có hơi lạc hậu rồi.
Thật ra, dù cô có thẳng thừng nói về thiên tai trên mạng, có lẽ cũng chỉ bị xem là một kẻ "thần kinh, truyền bá tin đồn nhảm" mà thôi. Nếu vậy thì cô có thể yên tâm hơn nhiều.
Phó Vãn Ninh nghĩ vậy, liền vào tài khoản mạng xã hội của mình, lên lịch đăng một vài bài viết có nội dung đơn giản, chỉ đề cập rằng nếu mưa cứ tiếp diễn thì có thể sẽ gây ra tai họa, khuyên mọi người nên dự trữ thêm vật tư. Cô lên lịch đăng liên tục trong hơn nửa tháng tới rồi mới dừng lại. Làm như vậy, cùng lắm cô cũng chỉ bị xem là một người đưa ra lời nhắc nhở lịch sự dựa trên tình hình thời tiết, chắc sẽ không có vấn đề gì lớn.
Làm xong tất cả, Phó Vãn Ninh lại gửi bài viết về tận thế kia vào các nhóm chat của bạn bè, đồng nghiệp và nhắn một câu: "Vừa nghe mưa ngoài cửa sổ vừa đọc bài này, cũng kí©h thí©ɧ phết."
Vài người bạn đang online thấy vậy liền sôi nổi bàn luận. Phó Vãn Ninh, người khơi mào chủ đề, lại không nói thêm gì nữa mà quay sang mở các ứng dụng mua sắm.
Mua hàng sỉ trên các nền tảng này thì không cần phải e dè nhiều. Một khi đã bắt đầu mua sắm, thời gian trôi qua rất nhanh. Phó Vãn Ninh vừa đối chiếu với danh sách đã liệt kê, vừa tìm kiếm, so sánh giá cả các mặt hàng, lại còn phải liên tục chuyển ứng dụng để trả lời tin nhắn của các chủ shop.
Cô đặt một lượng lớn các nhu yếu phẩm, thực phẩm, nước uống, công cụ... Những kiện hàng lớn thì gửi đến địa chỉ nhà kho, những món nhỏ hơn thì gửi về nhà.
Trong lúc đó, ứng dụng trò chuyện vang lên vài tiếng thông báo. Hầu hết là tin nhắn trong nhóm chat nhắc đến tên cô. Phó Vãn Ninh lướt qua xem, đa số đều là mọi người hưởng ứng, nói rằng họ cũng đã đọc bài viết đó và còn tìm thêm nhiều thông tin tương tự để xem.
Phó Vãn Ninh thấy bạn bè mình thảo luận sôi nổi, thậm chí có vài người còn tin chắc rằng trong tương lai không xa, Trái Đất nhất định sẽ xảy ra một trận thiên tai vô cùng nghiêm trọng. Trong đó có một người bạn ở khu vực địa thế thấp còn chia sẻ rất nhiều video về lũ lụt.
Những gì cô thuận miệng nói với chị tài xế trên đường vậy mà lại là sự thật.
Phó Vãn Ninh mở ti vi lên, quả nhiên không ít kênh thời sự đang đưa tin tức liên quan.
"Nhiều ngày qua, do ảnh hưởng của mưa lớn kéo dài, mực nước ở nhiều nơi đã dâng cao đột ngột. Lũ lụt cuốn theo các vật thể trôi nổi, bùn đất và cát đá làm tắc nghẽn và nâng cao lòng sông, khiến nước lũ tràn bờ, nhấn chìm phần lớn hoa màu và tràn vào các khu dân cư. Nhiều nhà cửa ven đường bị ngập, một số đã bị cuốn trôi, giao thông, điện lực và thông tin liên lạc bị gián đoạn. Tính đến 17 giờ ngày 28, lũ lụt đã khiến 26 người thiệt mạng, 142 người mất tích, thiệt hại về tài sản đang được thống kê..."
Hóa ra lũ lụt đã bắt đầu sớm như vậy.
Kiếp trước, Phó Vãn Ninh rất ít khi xem tin tức nên hoàn toàn không biết rằng từ trước khi trận mưa lớn chính thức bắt đầu, đã có nhiều nơi gặp nạn. Chỉ hơn mười ngày mưa liên tục đã gây ra hậu quả nghiêm trọng đến thế, chẳng trách trong trận đại hồng thủy kéo dài sau đó, cả Trái Đất lại sụp đổ đến mức ấy.
Phó Vãn Ninh vừa nghe tin tức trên ti vi, vừa tiếp tục vùi đầu vào việc mua sắm vật tư. Cảm giác may mắn vì vẫn còn thời gian để từ từ chuẩn bị cũng dần trở nên nặng trĩu theo từng bản tin lũ lụt mà cô nghe được.
Đúng lúc lòng cô đang rối như tơ vò thì chuông cửa bỗng vang lên leng keng.
Giờ này, chắc là ba mẹ đến rồi!
Phó Vãn Ninh vội vàng xỏ dép lê, chạy ra cửa nhìn qua mắt mèo. Đúng là ba mẹ rồi.
Cô vội vàng mở cửa, nhìn thấy gương mặt có phần mệt mỏi của ba mẹ, tay chân lỉnh kỉnh những túi lớn túi nhỏ, cô đau lòng đến mức hốc mắt đỏ hoe ngay lập tức.
"Trời ơi ba mẹ! Sao hai người đến nơi mà không báo cho con một tiếng? Lại còn mang nhiều đồ thế này nữa."
Tô Vũ Thu cười hiền hậu, định đưa tay ra sờ con gái, nhưng chợt ý thức được tay mình vừa xách đồ bẩn nên lại rụt về, vội chùi vào quần áo. Bà dịu dàng cười nói: "Mưa to thế này, với lại con không phải đang bị ốm sao? Nhìn sắc mặt con kém quá kìa. Mau vào nhà đi, ngoài này hơi nước lạnh lắm."
Phó Triển Thư và Tô Vũ Thu vừa vào nhà vừa xách những túi đồ lỉnh kỉnh vào phòng. Phó Vãn Ninh phụ giúp họ dọn đồ vào trong rồi ngẩng đầu nói: "Ba mẹ, hai người lau tay trước đi, con có sẵn nước ấm trong phòng tắm rồi, mau vào tắm rửa một cái rồi nghỉ ngơi cho khỏe."
"Ba mẹ không sao, ngược lại là con đấy, sao lại đổ bệnh thế? Đi khám chưa? Giờ thấy trong người thế nào rồi? Không sao, có ba mẹ ở đây rồi, nếu không khỏe thì cứ đi nằm nghỉ trước đi."
Tô Vũ Thu cầm lấy chiếc khăn ướt lau qua loa, rồi vội vàng đưa tay lên sờ trán con gái.