Chương 3.3: Lấy lại những gì đã mất

Phó Vãn Ninh nhanh chóng liếc nhìn anh ta một cái. Tuổi không lớn, khoảng hai lăm, mặt mày tươi cười thân thiện, dẫn cô đi về phía ít nước đọng. Gần đây toàn là ngày mưa, khách đến xem nhà rất ít, khó khăn lắm mới có một khách hàng lại còn hẹn xem nhà ngay lập tức, khả năng chốt đơn chắc chắn là rất lớn. Cũng khó trách anh ta lại ân cần như vậy.

Nhà kho Phó Vãn Ninh nhắm đến nằm ở gần góc Tây Bắc, bên cạnh có một ngọn núi nhỏ không cao. Nếu đi từ cổng chính sẽ mất một đoạn đường khá dài, nhưng nếu đi vào từ cổng phía Tây Bắc thì nó lại là tòa nhà đầu tiên, giao thông vô cùng thuận tiện. Đây cũng là lý do Phó Vãn Ninh vừa nhìn đã ưng ý. Tỷ lệ cho thuê của khu kho này rất cao, ngày thường đủ loại xe tải ra vào tấp nập, ngày mưa cũng thường xuyên có xe tải lớn bóp còi inh ỏi. Cô muốn vận chuyển lượng lớn đồ đạc cũng không sợ gây chú ý.

Xem một vòng, Phó Vãn Ninh vô cùng hài lòng, cô trực tiếp ký hợp đồng với chàng trai môi giới. Thấy cô sảng khoái như vậy, anh ta cũng rất vui vẻ, luôn miệng gọi "cô Phó" và bắt chuyện, hỏi cô thuê kho lớn như vậy để làm gì. Thấy Phó Vãn Ninh vừa rồi đi taxi đến, anh ta còn ngỏ ý muốn đưa cô về.

Phó Vãn Ninh cầm ô đi ra ngoài cùng anh chàng môi giới, mỉm cười viện cớ rằng người nhà định làm bán buôn, mở siêu thị. Chàng trai môi giới nghe thấy hai từ "mở siêu thị", trong mắt lộ ra vẻ ngưỡng mộ. Anh ta nhìn Phó Vãn Ninh da trắng nõn, khuôn mặt xinh đẹp, dù trong ngày mưa to thế này vẫn toát lên vẻ tinh tế. Rõ ràng đây là một phú nhị đại sống trong nhung lụa, siêu thị có thể nói mở là mở.

Phó Vãn Ninh cũng không phủ nhận.

Có lẽ tài ăn nói là kỹ năng bắt buộc của tất cả những người làm môi giới. Dọc đường đi, dù Phó Vãn Ninh thường xuyên nhìn ra ngoài trời mưa mà ngẩn ngơ, anh chàng môi giới vẫn rất tự nhiên và quen thuộc mà luyên thuyên đủ thứ, ngay cả chuyện mình xuất thân nông thôn, nhà còn có một em trai một em gái, cuộc sống cũng không mấy khá giả đều kể hết.

Mười mấy năm sống trong tận thế không hề động đến xe cộ, Phó Vãn Ninh sợ kỹ năng lái xe vốn đã không giỏi của mình giờ càng tệ hơn nên mới đi taxi. Bây giờ nghe anh chàng môi giới líu lo không ngớt, cô nhíu mày, có chút hối hận vì đã không tự lái xe.

Tuy nhiên, khi nói đến trận mưa gần đây, cô nghĩ ngợi rồi vẫn mở lời: "Cha mẹ tôi ở quê nói nhiều thị trấn đã bị ngập lụt nặng, đợt hàng tới chắc chắn sẽ tăng giá một đợt, nên tôi mới nghĩ đến chuyện mở siêu thị."

Điều này cũng coi như đã củng cố lý do mở siêu thị của cô. Vốn dĩ làm nghề môi giới thu nhập đã không ổn định, gần đây ngày nào cũng mưa, càng thêm khó khăn. Mới nãy nghe anh chàng nói, đơn hàng hôm nay là đơn đầu tiên anh ta chốt được trong hai tuần qua. Cuộc sống vốn đã chật vật, có lẽ khi nghe tin giá cả tăng, anh ta ít nhiều cũng sẽ tích trữ một ít vật tư.

Phó Vãn Ninh đã rút kinh nghiệm từ kiếp trước, cô không dám nói ra những chuyện mình biết, cũng không muốn giao du quá nhiều với người khác. Nhưng dưới tiền đề không làm lộ bản thân, nếu có thể giúp được một phần thì cô vẫn muốn cố gắng hết sức.

---

Chào tạm biệt cậu môi giới xong, Phó Vãn Ninh đi thẳng đến khu chợ nông sản bán sỉ.

Mưa vẫn rơi tí tách. Phó Vãn Ninh đi vào dưới mái hiên của khu chợ, gập chiếc ô lại rồi vẩy cho ráo nước.

Khu chợ này có một cái tên rất kêu, gọi là "Chợ Nông sản Đệ Nhất". Nó trải dài hết cả một con phố, hai bên san sát những cửa hàng có mặt tiền cao tới năm, sáu mét, bày bán đủ loại hàng hóa rực rỡ.

Vì trời mưa nên con đường khá thưa thớt khách qua lại. Các cửa hàng dù mở cửa nhưng hầu hết đều đã kéo rèm nhựa trong suốt xuống để ngăn ruồi muỗi bay vào. Các chủ tiệm phần lớn đều ngồi sau quầy thu ngân, dán mắt vào máy tính xem phim hoặc chơi game để gϊếŧ thời gian.

Phó Vãn Ninh bước vào cửa hàng đầu tiên, một tiệm bán đồ khô.

Hải sản khô như tôm cá, nông sản khô như các loại nấm, cùng với đủ thứ quả sấy được bày la liệt trên những kệ hàng ngay trước cửa tiệm. Nhìn qua tấm rèm nhựa vào trong, từng hàng kệ cao cũng chất đầy hàng hóa. Phía sau quầy thu ngân, bà chủ tóc vàng uốn lọn ngô, mặc một chiếc váy rộng thùng thình, đang vừa ôm điện thoại vừa ngả người trên chiếc ghế sô pha đơn. Từ điện thoại thỉnh thoảng lại vọng ra tiếng: "Còn chờ gì nữa, nhanh lên nào, em chờ đến hoa cũng tàn hết rồi đây~~."

Phó Vãn Ninh ngó nghiêng một lát, đặt chiếc ô ở cửa rồi vén tấm rèm nhựa đang kêu phần phật vì gió để bước vào trong.

Nghe thấy tiếng động, bà chủ liền dời điện thoại khỏi mặt. Thấy khách là một cô gái trẻ trung xinh đẹp, bà ta liền nở một nụ cười toe toét và đon đả chào mời một cách thuần thục: "Ui chà, người đẹp, muốn mua gì thế em? Cửa hàng đồ khô Hoàng Ký nhà chị có đủ cả, giá cả phải chăng mà chất lượng thì tuyệt vời. Ai mua rồi cũng khen hết lời đấy!"

Phó Vãn Ninh nhìn những món đồ khô đủ màu sắc trước mắt, khẽ nhếch mép rồi bịa ra một lý do: "Chị chủ ơi, bên tập đoàn của chúng em... đang định mua một lô hàng khô để làm quà tặng. Nếu mua số lượng lớn thì thời gian chuẩn bị hàng có lâu không ạ?"

Bà chủ vừa nghe vậy, hai mắt sáng rỡ, mừng rỡ đứng bật dậy, cười tươi như hoa nói: "Ối chà người đẹp, thế thì em tìm đúng nơi rồi! Cả cái khu chợ này, nói về đồ khô thì không nhà nào có sẵn hàng và xoay sở nhanh bằng nhà chị đâu. Em cứ nói số lượng đi, chị còn giảm giá mạnh cho, toàn bộ cửa hàng chiết khấu 5% cho em luôn, thấy được không?"