Chủ nhà là một chị gái còn khá trẻ. Chị kể rằng căn nhà này vốn mua cho ba dưỡng già, nhưng tiếc là ông chưa kịp về ở thì đã qua đời sau một ca phẫu thuật tay thất bại. Chị nhìn nhà lại thấy đau lòng nên dứt khoát bán lại. Thấy Phó Vãn Ninh quyết đoán, chị cũng rất sảng khoái, hẹn ngay ngày hôm sau đi làm thủ tục sang tên.
Thật ra, mua nhà lúc này là một việc khá thiệt thòi, vì tận thế sắp đến rồi. Chẳng bao lâu nữa, phần lớn nhà cửa sẽ trở thành nhà hoang, vô số người sẽ phải đối mặt với cảnh lang thang phiêu bạt. Nhưng kiếp trước, phần lớn Lộ Châu không bị phá hủy, cả nhà họ ít nhất có thể ở đó được vài năm, nên có giấy tờ sở hữu nhà vẫn tốt hơn. Giống như căn hộ ở khu Cẩm Hồ mà cô đang thuê, nhỡ ngày nào đó chủ nhà đột nhiên quay về đuổi đi, họ cũng chẳng thể làm gì được.
Dĩ nhiên, còn một lý do chủ yếu nữa là, nhà cô thật sự không thiếu tiền. Hơn nữa, căn biệt thự này vì ở nơi hẻo lánh và chủ nhà cần bán gấp nên giá cũng khá rẻ.
Chọn xong nhà, Phó Triển Thư thu dọn nguyên liệu để tiếp tục nấu nướng, suy nghĩ một lát rồi ngẩng đầu hỏi: "Vậy... có cần báo cho họ hàng trong nhà một tiếng không? Dù sao đây cũng là chuyện lớn..."
Phó Vãn Ninh và Tô Vũ Thu nghe vậy đều ngẩng đầu lên, không khí trong phòng tức khắc cứng lại.
Nhà họ Phó và nhà họ Tô không phải là không có họ hàng, ngược lại là đằng khác, họ hàng còn rất nhiều.
Chỉ có điều, phần lớn đều đã sớm trở mặt thành thù.
Tô Vũ Thu có một người anh trai tên là Tô Phong Hạ. Gia đình họ Tô vốn rất giàu có, khi các con lần lượt lập gia đình, ông bà ngoại của Phó Vãn Ninh cũng rất công bằng, chia cho mẹ cô và Tô Phong Hạ số tài sản ngang nhau.
Ban đầu mọi chuyện đều rất hòa thuận. Nhưng từ sau khi ông bà ngoại lần lượt qua đời vì bệnh tật, Tô Phong Hạ tự cho mình là chủ cả của gia đình, tính tình dần trở nên độc đoán. Đặc biệt là sau khi kết giao với một đám bạn bè xấu, ông ta bắt đầu cờ bạc, rượu chè. Dưới sự xúi giục của họ, ông ta cũng bắt đầu ngứa mắt với người em gái Tô Vũ Thu, người thường xuyên khuyên bảo mình, và cảm thấy một đứa con gái như bà thì dựa vào đâu mà được chia một nửa tài sản của gia đình?
Sau này, ông ta bị lừa gạt đến thua sạch gia sản, còn thường xuyên lên cơn điên, vũ phu với vợ con, khiến gia đình tan nát. Tiếp đó là chuỗi ngày không ngừng dây dưa tìm Tô Vũ Thu để đòi tiền. Bà Tô giúp vài lần, thấy ông ta đã hết thuốc chữa thì thẳng tay chặn số. Kết quả là ông ta nảy ra ý đồ xấu, lại vọng tưởng bắt cóc Ninh Ninh để tống tiền. Tô Vũ Thu tức giận đến mức phải tìm người dạy cho ông ta vài trận nhừ tử rồi tự mình đưa vào đồn cảnh sát, từ đó cắt đứt quan hệ.
Về phần các anh chị em của ông Phó Triển Thư, ngoại trừ người em gái sớm đã nhìn thấu tình thân mà đi nước ngoài, thì bà chị cả, ông anh trai và cậu em út phần lớn đều là những kẻ kỳ quặc.
Tổ tiên nhà họ Phó là địa chủ, ông nội của ông Phó lại là một kỳ tài kinh doanh nên đã để lại cho con cháu không ít sản nghiệp. Đến đời của ông Phó, mỗi người đều được chia một phần tài sản vô cùng đáng kể.
Nhưng tiền bạc thì chẳng ai chê nhiều bao giờ.
Chị cả của ông Phó có một trai một gái, anh trai ông có hai trai một gái, em trai ông có ba gái một trai. Duy chỉ có ông Phó là chỉ sinh được một cô con gái, Phó Vãn Ninh.
Thấy vợ chồng ông Phó từ sau khi sinh con gái thì nhiều năm không có động tĩnh gì thêm, họ bèn hỏi thăm. Biết được hai vợ chồng không định sinh nữa, chỉ cần một cô con gái là đủ rồi, thế là đủ mọi chuyện xấu bắt đầu kéo đến.
Hôm nay thì bà chị cả xách hoa quả đến nhà, nói rằng cháu dâu bà có một đứa con trai, thi cử lần nào cũng đạt điểm tối đa, là hạt giống tốt phải tranh thủ giữ trước, rồi khuyên vợ chồng ông Phó nên định hôn ước từ bé cho Phó Vãn Ninh với cậu nhóc đó.
Ngày mai thì ông anh trai lại đến, nói rằng em trai không có con trai nối dõi thì sao được? Ông là anh cả, không thể nhìn cảnh em mình trăm tuổi không có người lo hậu sự. Ông đề nghị, vợ ông đang mang thai đứa thứ tư, là con trai, sinh ra sẽ cho làm con thừa tự của ông Phó.
Cậu em út cũng không chịu kém cạnh. Anh ta chỉ có một đứa con trai, nhưng lại có nhiều con gái. Anh trai muốn cho một đứa con trai đúng không, anh ta có thể cho hẳn hai đứa con gái!
Nói đi nói lại, cũng chỉ vì nhòm ngó khối tài sản của vợ chồng ông Phó.
Trong năm anh chị em nhà họ Phó, trừ người em út không nói, thì trong số những người mà họ cưới về, chỉ có Tô Vũ Thu là có của hồi môn hậu hĩnh nhất. Tài sản của hai vợ chồng họ cộng lại, gồm các loại cửa hàng, nhà cửa, chưa kể các khoản đầu tư, chỉ riêng tiền mặt có lẽ đã lên đến vài chục triệu. Sau này tất cả đều để lại cho một đứa con gái, ai nhìn mà không đỏ mắt?
Theo lời của ông anh cả, số tiền đó sau này nếu cho Phó Vãn Ninh thì cũng chẳng khác nào cho thằng chồng khác họ của nó, có đâu chuyện tiền nhà mình lại đem cho người ngoài? Nếu vậy thì tổ tiên nhà họ Phó chắc cũng phải tức đến bật cả nắp quan tài lên.
Cả nhà vì chuyện này mà làm ầm lên long trời lở đất. Cuối cùng, những người kia chẳng được lợi lộc gì mà tình thân cũng tan vỡ.
Trong ký ức của Phó Vãn Ninh, ba mẹ cô và những người cô chú bác này đã không qua lại với nhau ngót nghét cũng phải mười năm rồi. Thế nhưng các anh chị họ thỉnh thoảng vẫn gửi lời mời kết bạn, nói với cô những câu như máu mủ tình thâm, đều là người một nhà. Có lẽ là do không thuyết phục được người lớn, họ bèn đổi chiến thuật, định đến "cảm hóa" cô em gái này.