Cô tắt điện thoại, vừa khởi động xe vừa kể lại cho mẹ nghe chuyện gặp Ngô Hoa và Thái Như Oanh sau khi ra khỏi nhà. Bà Tô nghe xong, mặt đen như đít nồi, nghiến răng mắng vài câu. Nhưng khi nhìn lại khuôn mặt bình tĩnh của con gái, tay vẫn vững vàng điều khiển vô lăng lái xe về nhà, lòng bà không khỏi đau xót.
Haizz, xét cho cùng cũng là do vợ chồng bà kém cỏi, không bảo vệ được cho con gái. Bà không tài nào tưởng tượng nổi, con gái bà đã phải chịu đựng bao nhiêu khổ cực, đã trải qua cơn ác mộng trốn chạy suốt mười mấy năm, sau khi trọng sinh lại một lần nữa bị chính bạn trai và bạn thân cùng lúc phản bội...
Đến chính bà cũng không nhận ra, từ tận đáy lòng mình đã hoàn toàn tin vào những chuyện như trọng sinh mà con gái kể.
---
Về đến nhà, Phó Vãn Ninh dùng nhận diện khuôn mặt để mở cửa. Cô và bà Tô vừa bước vào đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ.
Phòng khách rộng sáu, bảy chục mét vuông giờ đây la liệt những thùng nhựa, thùng gỗ lớn nhỏ, tất cả đều chứa đầy nước sạch. Trên ghế sô pha, bàn trà cũng chi chít những chậu lớn chậu nhỏ đựng đủ loại thức ăn. Cả căn phòng ngào ngạt mùi đồ ăn. Trong bếp, tiếng "thình thịch" vẫn vang lên không ngớt, phòng tắm cũng có tiếng nước chảy ào ào.
"Ba ơi, tụi con về rồi! Hôm nay ba làm cả một công trình lớn thế này à!" Nhìn cảnh tượng đầy ắp này, người vui nhất không ai khác chính là Phó Vãn Ninh, người đã nếm trải sự gian khổ của tận thế.
Bà Tô ngơ ngác đóng cửa lại, vừa quay đầu đã thấy con gái vui vẻ bước tới, hai tay múa như tiên nữ tung hoa, thu hết toàn bộ số nước trong nhà vào không gian của mình.
Phó Triển Thư ló đầu ra khỏi bếp, cười tươi nói với con gái: "Hai mẹ con ra ngoài cả ngày vất vả rồi. Ba đã đi vơ vét sạch mấy cái thùng nước, nồi niêu ở mấy cửa hàng tiện lợi dưới lầu, trữ thêm vật tư cho con!"
Tay ông vẫn còn cầm chiếc xẻng nấu ăn, nồi thịt kho tàu phía sau đang bốc hơi nghi ngút. Phó Vãn Ninh thu hết số thùng nước và đồ ăn trong phòng khách, vui vẻ chạy tới ôm chầm lấy ba: "Ba Phó là nhất! Tối nay để con trổ tài, tự tay xuống bếp làm món sườn kho tàu khao ba và mẹ Tô!"
Bà Tô biết con gái không muốn tỏ ra mệt mỏi để ba nó không phải lo lắng, bèn phối hợp cười mắng rồi kéo cô ra: "Được rồi, công chúa của mẹ. Mau vào xem nước trong phòng tắm đã đầy chưa đi. Con mà còn quậy nữa là nồi thịt kho tàu của ba con khét bây giờ đấy!"
Phó Vãn Ninh lúc này mới cười hì hì buông ba ra. Cô lại tiến đến chỗ sô pha, thu hết đồ ăn lên rồi tiện tay cầm một miếng cánh gà chiên, vừa ăn vừa đi về phía phòng tắm. Ý tưởng này của ba đúng là không tồi. Mua bồn chứa nước là một cách, nhưng "nước đóng thùng" thế này thì tiện hơn nhiều. Cô còn nghĩ, những thùng nước này có thể đem ra đông thành đá vào mùa đông khắc nghiệt, rồi dùng để hạ nhiệt vào mùa hè nóng bức.
Trong phòng tắm vẫn còn rất nhiều thùng rỗng. Phó Vãn Ninh thu những thùng đã đầy nước vào rồi tiếp tục hứng đầy các thùng khác.
Cả nhà cứ thế bận rộn đến tận giờ ăn tối.
Ăn cơm xong, cả nhà ba người ngồi lại tổng kết công việc trong ngày của mỗi người.
Bà Tô sáng sớm đã đi thuê cửa hàng. Người thuê trước cũng kinh doanh tạp hóa nên vẫn còn lại một phần kệ hàng, phần lớn không gian còn lại đều trống. Đến lúc đó có thể trực tiếp dùng để chứa vật tư, còn mấy cái kệ cũ thì đẩy ra chỗ dễ thấy, bày vài thứ lên để che mắt. Bà còn chạy mấy khu chợ, hẹn vài nhà bán sỉ giao hàng, đủ các loại đồ tươi sống, dầu ăn, hàng hóa, chia làm nhiều đợt giao vào các khung giờ sáng, trưa, chiều. Do trời mưa nên việc cung ứng của họ cũng không theo kịp, nhiều nhất chỉ có thể giao hai ngày một lần, nhưng cứ như vậy vài ngày, lượng hàng tồn kho cũng sẽ vô cùng kinh người.
Ông Phó thì đã tìm những người quen cũ, đặt được không ít động cơ xăng dầu và các loại máy phát điện. Tất cả cũng được hẹn giờ giao đến khu nhà kho mà Phó Vãn Ninh đã thuê. Ông còn dùng ứng dụng đi chợ để đặt một lượng lớn gạo, mì, hải sản và thịt tươi. Ông vừa phân loại, vừa nấu đồ ăn chín, vừa tích trữ nước.
Phó Vãn Ninh thì chiếu lên màn hình những căn nhà mà cô cảm thấy phù hợp nhất để cả nhà cùng bàn bạc xem nên chọn căn nào. Quy trình mua bán cô đều đã trao đổi rõ ràng với các chủ nhà, chỉ cần quyết định là có thể liên hệ ký hợp đồng bất cứ lúc nào.
Cả nhà so sánh một hồi, cuối cùng quyết định chọn một căn ở khu Cẩm Sơn Viên dưới chân núi Tây Sơn, vừa hay cũng không cách nhà kho quá xa. Tây Sơn là một dải đồi thấp, cũng là khu vực có địa thế cao nhất ở Lộ Châu, lại nằm ngay cạnh đường tỉnh lộ, giao thông thuận tiện. Đây là một khu biệt thự lưng tựa núi đúng nghĩa, ít người, ít xe, phong cảnh hữu tình.
Điều khiến họ ưng ý nhất là căn biệt thự có sân trước và sân sau độc lập, được bao bọc bởi tường rào, đến lúc đó họ có thể tiện trồng thêm rau màu. Tầng bốn còn có một khu vườn trên không, cũng có thể dùng để canh tác.
Thảm họa của tận thế về cơ bản đều là thảm họa tự nhiên, không hề xuất hiện dị biến động thực vật gì cả. Trong suy nghĩ của Phó Vãn Ninh, điều đáng sợ nhất của tận thế, ngoài thiên tai ra, chính là con người.
Năm năm sau khi tận thế ập đến, luật không ra luật, nước không ra nước, cả Trái Đất loạn như một nồi cháo, hai từ "ăn người" đã trở thành sự thật theo đúng nghĩa đen của nó. Cả nhà chỉ có ba người, vũ khí trang bị không đủ, tốt nhất là nên tránh xa khu trung tâm thành phố, nơi dễ xảy ra bạo loạn nhất.
Chọn được nhà xong, Phó Vãn Ninh liền liên hệ với chủ nhà.