Chương 9: Bằng chứng phản bội, kế hoạch của mẹ

"Anh đến rồi baby~~! Em nhớ anh muốn chết!"

Ngô Hoa một tay đỡ lấy Thái Như Oanh đang treo trên người mình, cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô ta, vừa bước vào trong vừa tiện chân đá sập cửa lại.

"Rầm!" một tiếng, chỉ còn lại cánh cửa chống trộm màu bạc và tiếng vọng trong hành lang trống trải.

Phó Vãn Ninh vẫn đang cầm điện thoại, từng giây từng giây quay lại cảnh tượng đó. Hồi lâu sau, cô mới nhếch mép, nở một nụ cười khô khốc.

Bộ đồ ngủ ren trên người Thái Như Oanh, chính là do cô tặng.

Thật trớ trêu làm sao.

Cô tắt điện thoại, xoay người đi xuống cầu thang bộ.

Ra ngoài lâu như vậy, cũng nên về rồi. Không biết hôm nay công việc tích trữ vật tư của ba mẹ tiến triển đến đâu rồi?

Tận thế sắp ập đến, cô không có thời gian để lãng phí cho hai kẻ cặn bã này. Nếu chúng đã sớm thông đồng với nhau, thì tốt nhất là đừng đến làm phiền cô trước khi cô tích trữ đủ vật tư.

Cô thật muốn xem, khi không có "bàn tay vàng" của cô, không thể dùng cô làm bàn đạp, liệu trong cơn đại hồng thủy sắp tới, chúng có thể sống sót và tiêu dao như ở kiếp trước hay không.

Trở lại xe, Phó Vãn Ninh mở khung chat ra xem. Ba cô đã đặt xong các loại máy móc thiết bị như máy phát điện, mỗi một đơn hàng đều có lịch sử trò chuyện được chụp lại và gửi vào nhóm chat ba người của gia đình.

Mẹ cô thì đã đi vài khu chợ, cũng thường xuyên tranh thủ báo cáo tình hình trong nhóm. Phó Vãn Ninh thấy ba phút trước mẹ còn gửi tin tức liên quan đến khu chợ bán sỉ Cẩm Hồ. Cô lau bàn tay ướt sũng của mình, nhắc đến tên mẹ trong nhóm rồi hỏi xem bà có còn ở đó không.

Khu chợ bán sỉ Cẩm Hồ nằm ở giữa khu nhà của Thái Như Oanh và khu chung cư Cẩm Hồ của cô. Từ đây đi qua đó cũng chỉ mất năm phút lái xe.

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của mẹ, Phó Vãn Ninh liền lái xe thẳng đến khu chợ để gặp bà.

Khi cô đến cửa hàng bán sỉ rau quả "Tươi Sống Tám Giờ" đã hẹn, Tô Vũ Thu đang cùng ông chủ nói chuyện rôm rả.

"Ôi dào, người ta nói con cái là cái nợ là cấm có sai mà. Tôi có mỗi một mụn con gái, nuông chiều từ bé đến lớn, giờ mà để nó đi làm, bị sếp lớn tiếng quát nạt thì nghĩ đến đã thấy xót hết cả ruột. Thôi thôi, hay là cà chua này lấy thêm một trăm cân nữa đi ông chủ, món này dễ bán, chắc là chạy hàng lắm. À mà lúc nãy tôi nói đến đâu rồi nhỉ? Đấy, nên là mới tính mở cho nó một cái siêu thị nhỏ, thuê vài đứa nhân viên, chủ yếu là để nó có việc mà làm, chứ nhà tôi cũng chẳng thiếu mấy đồng lương nó kiếm được..."

Ông chủ tiệm là một người đàn ông trạc tuổi ông Phó, luôn miệng cười gật đầu, thỉnh thoảng lại phụ họa vài câu.

Cô không khỏi đỡ trán. Mẹ cô đúng là bậc thầy trong việc làm quen, nói chuyện với ai cũng có thể thao thao bất tuyệt. Cô gập chiếc ô lại, đặt xuống sàn ngay cửa, vừa nhấc chân bước vào thì bà Tô đã quay đầu lại. Vừa thấy con gái, đuôi mắt khóe mày của bà đều trở nên dịu dàng.

"Ninh Ninh đến rồi à, mẹ ở đây cũng sắp xong rồi. Ông chủ Lâm đây là mối lớn đấy nhé, mấy ngày mưa to này đồ tươi sống khó mua lắm, mà ông chủ Lâm vẫn có nguồn hàng cung cấp số lượng lớn rau quả với gạo mì tươi mới mỗi ngày cho mình đấy. Mau lại đây chào chú đi con."

Phó Vãn Ninh trong lòng thấy buồn cười, mình đã tốt nghiệp đại học rồi mà mẹ vẫn luôn coi mình như con nít. Nhưng cô vẫn ngoan ngoãn bước tới, nở một nụ cười thật tươi với ông chủ Lâm: "Cháu chào chú Lâm ạ, phiền chú quá!"

Ông chủ Lâm nhìn cô gái xinh xắn, ngoan ngoãn trước mặt, cũng cười tươi chào lại, rồi quay sang nói với bà Tô: "Tôi mà có cô con gái vừa xinh vừa ngoan như này, tôi cũng chẳng nỡ để nó ra ngoài chịu thiệt đâu. Tiếc là tôi chỉ có mỗi thằng con trai không nghe lời, vừa tốt nghiệp xong là nằng nặc đòi lên Kinh Đô lập nghiệp, nói thế nào cũng không nghe, bướng như lừa ấy."

Kinh Đô à...

Ở thời mạt thế, Kinh Đô đã trở thành một nơi tốt đẹp mà ai cũng muốn đến. Đó sẽ là trung tâm của các căn cứ trên toàn thế giới trong tương lai, cư dân ở đó không chỉ được hưởng thụ cuộc sống yên bình mà còn là những người đầu tiên được tiếp cận với các loại vũ khí và thực phẩm mới được nghiên cứu.

Lúc mới trọng sinh trở về, không phải là cô chưa từng nghĩ đến việc đưa ba mẹ đến Kinh Đô. Nhưng nơi đó người đông mắt nhiều, khắp nơi đều là quân đội. Kiếp trước, cô đã bị trao đổi qua tay mấy gã sĩ quan ở Kinh Đô, thật sự đã để lại trong cô một bóng ma tâm lý. Chi bằng tìm một nơi hẻo lánh, an toàn, sống cuộc sống bình lặng của riêng mình.

Phó Vãn Ninh ngẩng đầu, cười nói với ông chủ: "Kinh Đô là một nơi tốt mà chú. Chú xem trời mưa suốt, bao nhiêu nơi bị ngập, nhưng có ngập thế nào cũng sẽ không ngập đến Kinh Đô đâu ạ."

Bà Tô cũng phụ họa: "Chứ còn gì nữa. Ở quê tôi đâu đâu người ta cũng nói trời sắp sập rồi, mưa không ngớt, nhiều nơi ngập hết cả. Tôi còn đang nghĩ, nếu mười ngày nửa tháng nữa mà mưa vẫn không tạnh, nhà tôi chắc cũng phải chạy nạn về hướng Kinh Đô thôi. Con trai ông ở Kinh Đô chẳng phải là quá tốt rồi sao, lỡ có ngày đó thật thì ông cứ lên thẳng đó mà nương tựa, đỡ phải lo."

Nói đến đây, ba người lại trò chuyện thêm vài câu về chủ đề mưa lớn. Sau khi đối chiếu sổ sách, hẹn xong địa điểm và thời gian giao hàng, Phó Vãn Ninh mới kéo tay mẹ rời khỏi cửa hàng bán sỉ.

Tô Vũ Thu dù gì cũng là người lớn, suy nghĩ chu toàn hơn Phó Vãn Ninh nhiều. Bà lấy danh nghĩa mở siêu thị, sáng nay lúc ra ngoài đã thuê luôn một gian hàng trống ở tầng dưới khu chung cư, tiền nong không cần bàn nhiều, trực tiếp đặt cọc một tháng, trả trước ba tháng. Chủ nhà mừng quá nên miễn phí luôn một tháng tiền điện nước. Địa điểm giao hàng đã hẹn chính là giao đến cửa hàng đó.