Chương 1.1: Trở về

Tiếng bàn phím lách cách chậm rãi ngừng lại. Phó Vãn Ninh ngơ ngẩn nhìn mấy ngàn chữ mình vừa gõ trên màn hình, những con chữ Hán vốn quen thuộc vô cùng giờ đây lại trở nên xa lạ.

Đã mười năm rồi, cô không ngờ có một ngày mình còn có thể ngồi trong một căn phòng ấm áp và sáng sủa như thế này, gõ từng hàng từng hàng chữ trên máy tính. Cảnh tượng này đã vô số lần xuất hiện trong những giấc mơ ngắn ngủi suốt kiếp sống lang bạt trốn chạy của cô sau khi tận thế ập đến. Nhưng mỗi lần giật mình tỉnh giấc, hoảng loạn bắt đầu một vòng chạy trốn mới, nhìn khung cảnh hoang tàn đổ nát khắp nơi, cô chỉ còn lại một tiếng thở dài nặng nề và nỗi hoài niệm.

Vậy mà bây giờ, cô lại đang ngồi trong phòng mình một cách chân thật đến thế.

Dù đã vào xuân, nhiệt độ vẫn còn khá thấp, ngoài trời đang mưa, thỉnh thoảng lại có tiếng nước mưa lộp độp gõ trên cửa sổ. Đôi mắt Phó Vãn Ninh dán chặt vào dòng thời gian ở góc dưới bên phải màn hình máy tính: 28/03/2035. Mọi thứ như một giấc mơ.

Hai tiếng đồng hồ trước, cô đã trọng sinh.

Cô đã sống sót lay lắt hơn mười năm trong chuỗi thiên tai tận thế hủy diệt không hồi kết. Cuối cùng, cô cũng tìm được cơ hội, cầm lưỡi dao sắc bén tẩm đầy nọc độc lao về phía kẻ thù. Ngay khoảnh khắc lưỡi dao đâm vào ngực đối phương, ngực cô cũng bị xuyên thủng. Cơn đau dữ dội ập đến, trước mắt cô là một vùng ánh sáng trắng xóa vỡ tan.

Đến khi tỉnh lại, cô đã quay về thời điểm hai tháng trước khi bị bắt đi.

Lúc này, tận thế vẫn chưa bắt đầu, cô vẫn chưa bị người yêu và bạn thân phản bội, chưa mất đi người thân, chưa bị bắt làm vật thí nghiệm để nghiên cứu, cầm tù và lăng nhục, cũng chưa bị bán qua bán lại cho từng kẻ quyền quý. Cô cũng chưa phải sống quãng đời còn lại trong tuyệt vọng và u tối như một con chuột cống không dám nhìn thấy ánh sáng.

Phó Vãn Ninh ngơ ngẩn nhìn những dòng ghi chép về quỹ đạo tương lai mà mình vừa viết ra trong một tập tin trên máy, hồi lâu sau mới bừng tỉnh. Cô hoảng hốt xóa bỏ tất cả, gõ bừa vài dòng ký tự lung tung rồi lưu lại, lặp đi lặp lại như vậy vài lần, tâm trạng mới dần ổn định rồi hủy hoàn toàn tập tin đó. Cho dù biết rõ đây chỉ là một tập tin cục bộ, không tải lên mạng, cho dù biết bây giờ vẫn là thời thái bình thịnh thế, chẳng ai thèm để ý một người bình thường viết gì trên laptop, nhưng ngay khoảnh khắc nhận ra mình đã ghi lại những điều đó, đầu ngón tay cô vẫn không kìm được run rẩy.

Vừa rồi do đột ngột trọng sinh, cô nhất thời không phân biệt được đâu là mơ đâu là thực. Khi nhìn thấy chiếc máy tính đã lâu không gặp, cô đã mất hết lý trí, đến nỗi quên mất điều luật đầu tiên mà mình bị buộc phải học thuộc trong mười năm tận thế: giấu cho kỹ bí mật của mình.

---

Kiếp trước, thời điểm này cũng giống như bây giờ, đầu tiên là những cơn mưa không ngớt. Một trận mưa kéo dài từ tháng ba đến tận tháng năm. Mấy ngày đầu chỉ là mưa nhỏ, sau đó chuyển thành mưa rào như hiện tại, và cuối cùng là một tháng rưỡi mưa như trút nước.

Trận mưa đó chính là khởi đầu của tận thế.

Nước ngập khắp nơi trong thành phố, vô số ô tô chìm nghỉm dưới nước, giao thông đường bộ tê liệt hoàn toàn. Ở những khu vực trũng thấp, nước thậm chí còn nhấn chìm vài tầng nhà. Ở nông thôn còn thê thảm hơn, lũ lụt nhấn chìm phần lớn ruộng đồng và làng mạc thấp bé, người dân chạy nạn khắp nơi, vô số người tuyệt vọng di tản lên những vùng đất cao hơn. Cha mẹ cô cũng gọi điện mấy lần, dù quê nhà ở nơi địa thế cao nhưng vẫn gặp đại nạn. Toàn bộ cây trồng đều ngâm trong nước mà thối rữa, tầng một ngập toàn là nước không thể ở được, muốn ra ngoài chỉ có thể dùng xuồng cao tốc, nhiều nơi còn xảy ra sạt lở đất đá, thương vong không ít.

Mãi đến khi mưa lớn tạnh, mọi người còn chưa kịp vui mừng thì hơi nước đậm đặc bốc hơi, ngưng tụ thành sương mù dày đặc che kín bầu trời. Cùng với sương mù là sự bùng nổ của các loại sinh vật nhỏ như gián, sâu bọ, chuột. Ánh mặt trời không thể xuyên qua lớp sương mù bao phủ, cả thế giới như được bọc trong một lớp sữa lắc dày đặc. Ngay cả giữa ban ngày, người ta vẫn có thể thấy lũ chuột và gián chạy tán loạn trên đường.

Mãi cho đến khi mặt trời thiêu đốt làm sương mù tan đi. Đó là một đợt nóng khủng khϊếp mà Phó Vãn Ninh chưa từng trải qua, không phải cái nóng 40 độ của mùa hè những năm trước, mà là cái nóng đột phá ngưỡng 60, 70 độ, cơ thể con người hoàn toàn không thể chịu đựng nổi. Vô số người say nắng, đổ bệnh và tử vong dưới cái nóng như vậy.

Đó mới chỉ là mở đầu, theo sau nắng nóng là hạn hán, rồi đến nạn châu chấu toàn cầu bùng phát. Lũ châu chấu che trời lấp đất gặm nhấm hành tinh xanh thành một quả cầu màu vàng hoang vu, đẩy toàn nhân loại vào thời đại đói kém. Ngay lúc mọi người đang đói khát vật lộn cầu sinh thì động đất trời long đất lở bắt đầu.

Còn chưa kịp hoàn hồn sau cơn địa chấn kinh hoàng, những cơn sóng thần gào thét lại quét qua phần lớn lục địa, để lại sau lưng là cảnh tượng tan hoang, đầy thương tích. Sóng thần qua đi là ôn dịch. Ngay lúc ôn dịch nghiêm trọng nhất, giữa mùa hè bỗng nhiên có tuyết rơi.

Mùa đông khắc nghiệt đóng băng ngàn dặm đã đến.

Từng trận thiên tai nối tiếp nhau ập đến, biến hành tinh xanh vốn phồn hoa náo nhiệt trở thành một địa ngục trần gian đổ nát. Chuỗi thiên tai kéo dài hơn mười năm này được những người may mắn sống sót gọi là [Kế hoạch thanh trừng của Trái Đất]. Trong mắt đại đa số người, tất cả là do con người đã phá hoại và bóc lột hành tinh mẹ không kiềm chế, kích hoạt cơ chế tự hủy của tinh cầu, giáng xuống một loạt thiên tai nhằm xóa sổ loài người, để mọi thứ bắt đầu lại từ đầu.