Một dòng chất lỏng mát lạnh bất ngờ trào lên khóe mắt, làm tầm nhìn của Liễu An Mộc cuối cùng cũng trở nên rõ ràng.
Người đang giữ lấy cậu là một thanh niên mặc áo thun đen, khuôn mặt góc cạnh sắc sảo, sau gáy là lớp tóc ngắn rậm rạp. Có vẻ cảm nhận được ánh mắt của cậu, người thanh niên quay đầu lại, hơi nghi hoặc:
“Sao vậy anh ba, ngủ đến choáng đầu à? Sao không nói gì hết vậy?”
Liễu An Mộc nhìn người trước mặt, còn chưa kịp đáp lời thì hệ thống lại vang lên:
[Đồng bộ hoàn tất!]
Ngay sau đó, một khung cửa sổ bán trong suốt bỗng hiện lên ngay phía trên đầu thanh niên kia:
Tên: Trình Danh
Nghề nghiệp: Pháp y
Tuổi: 25
Giới tính: Nam
MBTI: ENFP – chó con vui vẻ, nhiệt tình chu đáo, tràn đầy năng lượng
Quan hệ với ký chủ: Từng là anh em cùng thuê trọ, hiện tại là đồng nghiệp khốn khổ
Đánh giá từ trợ thủ hệ thống: “Anh em à, người anh em của tôi, tôi thích nhất là hố cậu đấy.”
Liễu An Mộc liếc nhìn bảng tên trên pop-up, rồi lại quay sang nhìn thanh niên mặt mày sáng sủa kia:
“Trình Danh? Pháp y?”
“Hú hồn! Tưởng anh thật sự mất trí chứ!” Trình Danh thở phào nhẹ nhõm, kéo cánh tay Liễu An Mộc đi về phía cuối hành lang: “Thi thể đã chuyển sang phòng khám nghiệm rồi, có gì chúng ta vào phòng thay đồ nói tiếp.”
Liễu An Mộc bị đối phương kéo đi một cách loạng choạng, vừa mới trọng sinh vào thân xác này, cả người vẫn còn lảo đảo, cảm giác như đầu nặng trịch, thế giới trước mắt cứ quay vòng vòng.
“À đúng rồi, tư liệu trong nhóm ấy!” Trình Danh vừa đi vừa nói, bước chân không hề chậm lại, một tay lục lọi trong túi đeo vai: “Lúc nghỉ trưa em đã in sẵn ra rồi, anh tranh thủ xem đi. Lát nữa pháp y Triệu mà hỏi tới, đừng để em lại phải gánh mấy câu “không biết” của anh nữa nha!”
Nói xong, cậu ta lôi ra một xấp tài liệu in có đóng dấu, nhét toàn bộ vào tay Liễu An Mộc.
Tập tài liệu trong tay không tính là dày, Liễu An Mộc cố gắng chịu đựng cơn choáng váng trong đầu, nhanh chóng lật xem chương đầu tiên của bản báo cáo.
Tài liệu này đối với cậu không quá xa lạ, suốt năm trang đầu đều là báo cáo kiểm tra hiện trường của cảnh sát, phần nội dung bằng chữ cũng không quá nhiều, từ trang thứ hai trở đi chủ yếu là ảnh hiện trường — bốn, năm trang toàn ảnh chụp. Trong ảnh là chiếc vali bốn bánh hiệu LV dòng HORIZON, thân rương đã mở, lớp lót bên trong thấm đầy vết máu, còn chất đầy nội tạng trắng bệch — rõ ràng là màu sắc sau khi đã được nấu chín.
Vừa đi, Trình Danh vừa xuýt xoa: “Loại vali này còn hai cái nữa, lần lượt bị dùng để phi tang xác ở một nhà máy hóa chất bỏ hoang và một bãi đốt rác. Khi ba chiếc vali này được đưa về cục, chính tôi là người ra nhận. Cái mùi đó... suýt chút nữa khiến bữa trưa tôi vừa ăn cũng muốn phun ra hết.”
Liễu An Mộc cầm góc phải bên dưới bản báo cáo, run nhẹ mấy cái để lật sang trang sau. Ảnh chụp tiếp theo có sự thay đổi về bối cảnh, nhưng vật chính vẫn là vali màu nâu đậm bốn bánh. Bên trong vẫn chất đống các khối thịt đã qua nấu chín, phía dưới còn lót cả đống xương nhỏ bị chặt thành từng đoạn.
Cậu gập bản báo cáo lại, day day huyệt thái dương đang căng lên đau nhức, cố ép bản thân rời sự chú ý đi chỗ khác, tránh để ngày đầu tiên trọng sinh đã mất mặt:
“Thi thể nạn nhân bị nấu chín thật à?”
“Có lẽ là vì sợ máu loãng chảy ra ngoài. Hơn nữa bây giờ là mùa hè, nếu không nấu chín rồi mới phi tang, mùi hôi sẽ lan đi rất nhanh.” Trình Danh gãi đầu: “Em cảm thấy hung thủ là kẻ đã có tiền án, có khả năng trước đó từng gây ra không ít vụ án mạng.”
Vừa dứt lời, hai người đã đi đến cuối hành lang, trên cánh cửa sắt treo một tấm bảng kim loại màu lam ghi “Phòng thay đồ pháp y”.
Trình Danh lấy hai tấm bảng số từ móc treo trên tường, đưa một cái cho Liễu An Mộc:
“Hiện trường vụ này là do pháp y Triệu phụ trách, nhưng ngay cả ông ấy cũng không phát hiện ra điều gì. Hơn nữa cả ba hiện trường đều quá sạch sẽ - không dấu vân tay, không dấu giày, cũng không tìm thấy hung khí. Anh nói xem hung thủ rốt cuộc làm cách nào để xử lý xác?”
“Cậu còn không biết, thì tôi biết kiểu gì được?” Liễu An Mộc nhận lấy bảng số, huyệt thái dương vẫn đau âm ỉ khiến cậu nhíu mày. Cậu day day một lúc, đến khi cảm giác căng tức trong đầu dịu xuống, mới thở ra một hơi rồi nói tiếp:
“Nhưng có một người, chắc chắn biết hung thủ là ai.”
Cửa cách ly dẫn đến khu khử trùng bị đẩy ra, bên trong máy móc đang kêu ù ù vận hành.
Trình Danh ngây người vài giây, ngón tay vẫn đặt trên tay nắm cửa, theo bản năng quay đầu lại nhìn Liễu An Mộc:
“Ai?”
Gió lạnh lẫn mùi thuốc khử trùng phả ra từ dưới chân, giữa tiếng máy móc gầm rú, một giọng khàn khàn, lười biếng, như vẫn chưa tỉnh ngủ vang lên trong tai bọn họ:
“Còn ai vào đây nữa, đương nhiên là người chết rồi.”