Chương 30

Con “Kim Đồng Tử” đang được ôm trong ngực, rõ ràng trước kia từng là bùa hộ mệnh giúp hắn cầu tài cầu lộc, bám víu trong lúc nguy nan, giờ phút này lại chẳng khác gì một củ khoai lang bỏng tay — ôm không xong, buông cũng chẳng được.

“Ngũ tạng suy kiệt, độc khí tích tụ, thận yếu sinh bệnh, tinh thần thất thường, tính khí quái gở.”

Thấy sắc mặt Trương Quang Lỗi trong nháy mắt biến đổi, hiển nhiên bị nói trúng chỗ đau, Liễu An Mộc tiếp tục dựa lưng vào ghế sofa, giọng đều đều:

“Người bị quỷ hút tinh khí thường dễ sinh ảo giác, tâm trạng bất ổn, hay cáu gắt vô cớ. Nếu nặng thì toàn thân suy sụp, mắt trũng, tay chân rũ rượi, tức ngực đau bụng, miệng hôi tanh, đầu óc u mê, tinh thần hoảng loạn.”

Mỗi một câu cậu nói ra, sắc mặt Trương Quang Lỗi lại tái thêm một phần, đến cuối cùng gần như trắng bệch như giấy. Thế nhưng dù đã khó coi đến vậy, miệng hắn vẫn ngoan cố lải nhải:

“Cậu đừng ở đó nói xàm! Quỷ hút tinh khí thì là tà ma chứ gì, ‘Kim Đồng Tử’ của tôi là thánh vật tôi thỉnh từ đền miếu Thái Lan, đã được cao tăng tụng kinh khai quang, là để hộ thân cầu phúc cho gia đình, không phải tà vật gì hết!”

Sau một hồi lời qua tiếng lại, có vẻ như Trương Quang Lỗi cũng bắt đầu dao động.

Con “Kim Đồng Tử” kia đúng thật là hắn thỉnh từ một ngôi miếu nhỏ ở Thái Lan. Ban đầu hắn cũng chẳng định bỏ tiền mua cái thứ xác khô quỷ quái này, nhưng hướng dẫn viên du lịch cứ hết lời ca ngợi, nào là “cao tăng tụng kinh trăm ngày”, nào là “chủ trì tự thân khai quang”, còn khoe đã giúp vô số người đổi đời. Cả đoàn du lịch cũng có không ít người móc ví thỉnh về một con.

Khi đó hắn vừa mới tốt nghiệp đại học, đang thi lên thạc sĩ, con đường thi công chức thì liên tục thất bại ê chề. Trong lúc cùng quẫn, hắn ôm tâm lý “có còn hơn không”, đành thỉnh một con “Kim Đồng Tử” mang về.

Không ngờ chỉ vài ngày sau khi mang về nhà, hắn liền đạt thành tích thủ khoa phần thi viết, suôn sẻ vượt qua vòng phỏng vấn để vào công an phân cục Sa Hồ. Từ đó trở đi, vận khí như thật sự đổi đời. Không chỉ thi đậu biên chế, hắn còn nhanh chóng được lãnh đạo để mắt đến trong kỳ thực tập.

Chỉ tiếc, khi cơ hội thăng tiến đã ở ngay trước mắt, thì hắn lại để tuột mất vì cái tật nói chuyện không khéo, không biết giữ mồm giữ miệng…

Cũng chính vào lúc đó, “Kim Đồng Tử” đã chỉ cho Trương Quang Lỗi một bài thuốc cổ để dẫn quỷ nhập bụng.

Suy nghĩ hồi lâu, Trương Quang Lỗi vẫn cắn răng ôm chặt “Kim Đồng Tử” trong ngực, xoay người trở về phòng mình. Nhưng bước chân hắn rõ ràng đã hoảng loạn, đến mức lúc vào cửa còn vô ý đá phải mép cửa.

Đúng lúc ấy, giọng Liễu An Mộc như hồn ma không tan vang lên sau lưng hắn:

“Xét tình nghĩa bạn học cũ, nếu cậu chịu tìm tôi xử lý thì tôi có thể giảm giá cho cậu 20% đó nha~”

Trương Quang Lỗi khựng lại một chút, sau đó giận dữ đập mạnh cửa phòng đóng sầm lại.

Sau khi Trương Quang Lỗi giống như chạy trốn về phòng, cái bóng ẩn trong bóng tối cũng dần biến mất, từ từ co lại thành hình dáng một con mèo trắng bình thường.

Mèo trắng động đậy đôi tai nhọn, nhảy lên vai Liễu An Mộc, đặt hai chân trước lên vai trái cậu rồi khe khẽ "meo" một tiếng.

Liễu An Mộc ôm nhóc con mềm mại vào lòng, vừa ngẩng đầu đã thấy Trình Danh với vẻ mặt lo lắng đang đứng đó. Trình Danh gãi đầu:

“Anh nói xem, Lỗi Tử có khi nào thực sự gặp chuyện gì không? Dù sao cũng là bạn học bao nhiêu năm, nếu cậu ta thật xảy ra chuyện, em cũng thấy hơi áy náy.”

Liễu An Mộc vừa xoa đầu mèo vừa hờ hững nói:

“Là hắn tự chọn con đường đó, muốn làm gì thì là quyền của hắn. Dù sao chỉ cần trả tiền đúng giá, kể cả tiểu quỷ có moi ruột hắn ra ngoài, tôi cũng có thể giúp nhét lại vào cho tử tế.”

Trình Danh tưởng tượng ra cái cảnh đó thì suýt nôn.

Đúng lúc này, cậu ta chợt nhớ đến chuyện bạn gái vừa gọi điện kể ban nãy, liền đập đầu một cái:

“Anh ba! Không ngờ cái lớp học phong thủy đó lại thực sự hữu ích như vậy, vậy chuyện này anh giúp em nghĩ cách với!”

“Chuyện gì, nói nghe thử xem.”

Trình Danh liếc về phía phòng Trương Quang Lỗi một cái, sau đó đến ngồi ở ghế sofa đơn, hạ thấp giọng nói:

“Thật ra là chuyện của bạn gái em nhờ. Hồi nãy Hiểu Lệ gọi điện cho em, nói là bạn thân của cổ – Tiểu Vân gần đây bị quấn bởi thứ gì đó rất kỳ quái.”

Liễu An Mộc nhướn mày: “Kỳ quái cỡ nào?”

“Ừm... cô ấy bảo gần đây mỗi đêm Tiểu Vân đều mơ thấy một đứa bé toàn thân đẫm máu. Đáng sợ là đứa bé đó cứ bò lên bụng cô ấy. Tiểu Vân sợ quá nên không dám ở nhà một mình, phải chuyển sang ở nhờ chỗ của Hiểu Lệ. Nhưng sau khi Tiểu Vân chuyển đến, Hiểu Lệ cũng bắt đầu gặp ác mộng, đầu tiên là mơ thấy một bé gái níu áo gọi cô ấy là mẹ nuôi. Sau đó, hai hốc mắt của bé gái đó bắt đầu chảy máu, vừa khóc vừa chất vấn vì sao cô ấy không giúp mình…”