Liễu An Mộc cúi xuống nhặt thứ đó lên, lật qua lật lại xem, mặt lộ vẻ ghét bỏ:
“Đồ cổ thời Dân Quốc. Cắn một phát chắc gãy răng luôn đấy.”
“Em cắn cái thứ này làm gì?”
Trình Danh hơi phát hoảng. Bình thường Trương Quang Lỗi hay để con búp bê kia ra ban công phơi nắng, mà phòng Trình Danh lại ở ngay sát bên ban công ấy.
Nghĩ đến chuyện mỗi ngày mình ngủ chỉ cách vách bức tường, mà bên kia lại là… thứ này nằm đó, trong đầu cậu ta lập tức hiện ra vô số hình ảnh rùng rợn.
Lưng lạnh toát, mồ hôi túa ra như nước, đầu óc cũng tỉnh táo không ít. Đến lúc này, Trình Danh mới sực nhớ ra một chuyện khác:
“Không đúng nha, anh ba, sao anh lại biết được thứ này là cái gì?… Chẳng lẽ cái khóa học phong thủy anh đăng ký trước đây thật sự hữu dụng?”
Mấy tháng trước, Liễu An Mộc có đăng ký một khóa học tên 《Bí môn phong thủy》, lúc ấy để gom đủ học phí, cậu đi vay mượn bạn bè khắp nơi, cuối cùng vẫn phải cà thẻ tín dụng lấy ra hai vạn. Hồi đó Trình Danh còn tưởng đầu cậu bị đập nên mới ngu thế. Nhưng bây giờ nhìn lại - tuy học phí đắt đỏ thật, nhưng đúng là đáng đồng tiền, dạy ra toàn thứ hữu dụng.
“Cho cậu bái để giải xui đi, không thì chẳng biết còn bị cái thứ này hút vận bao lâu nữa.”
Liễu An Mộc như trở lại địa bàn quen thuộc, tiện tay ngồi phịch xuống sô pha, đôi chân dài gác lên bàn trà, còn tiện thể với tay ra sau ôm lấy cái gối:
“Cậu không thấy dạo gần đây mình xui rủi đặc biệt à? Ví dụ như đuổi theo tàu điện thì tàu vừa đi, về sớm thì bị kiểm tra hành chính, không mang dù là y như rằng trời đổ mưa, vừa mua kem chưa kịp ăn đã rơi xuống đất.”
“Anh ba, anh nói dạo này tụi mình xui xẻo như vậy, đều là do con quỷ này ban tặng?”
Trình Danh bắt đầu thấy có gì đó sai sai:
“Nhưng mà không đúng lắm… Anh rõ ràng nói nó gọi là ‘Kim Đồng Tử’, nghe tên còn có vẻ may mắn nữa là?”
“Cái thứ này được dát vàng bên ngoài nên mới gọi là ‘Kim Đồng Tử’, chứ thực chất chỉ là tiểu quỷ chết yểu.”
Liễu An Mộc tiện tay cầm một quả táo từ bàn trà, vừa gọt vừa nói:
“Nếu người nuôi dưỡng nó có tâm thiện, thì cũng như là nuôi linh đồng mà thôi. Nhưng đáng tiếc, người nuôi thứ này rõ ràng không phải hạng người lương thiện, mà dùng nó để trộm vận, mượn tài.”
“Thứ này không phải linh khí nằm ở thân tượng, mà là thứ bên trong. Từ giờ trở đi, cậu phải cẩn thận đủ đường, bởi vì người đứng sau thứ này, e là không chỉ đơn giản muốn ‘trộm vận’ đâu.”
“Không thể nào đâu?”
Trình Danh gãi đầu, vẫn còn hơi run:
“Lỗi Tử học cùng lớp với tụi mình, cùng trường 5 năm liền, sau đó còn cùng nhau thi đậu vào đội cảnh sát Sa Hồ nữa. Nếu nó thật sự muốn làm gì, đơn vị nhiều người như vậy, việc gì phải nhằm vào hai đứa mình?”
Liễu An Mộc nhìn Trình Danh như nhìn một đứa ngốc, còn chưa kịp lên tiếng, bên ngoài cửa sắt chống trộm liền vang lên một tiếng động lớn.
Con mèo trắng đang nằm gọn trên đùi Liễu An Mộc lập tức đứng bật dậy, đồng tử màu phỉ thúy co lại thành một đường thẳng tắp. Cùng lúc đó, cái bóng của nó trên nền đất lặng lẽ kéo dài, chẳng phát ra một chút tiếng động, giống như cành cây đang vươn ra tua tủa, chậm rãi lan đến sát cạnh cửa.
Nghe thấy động tĩnh ngoài cửa, Trình Danh thoáng nhìn về phía huyền quan (khu vực ra vào cửa chính), trong lòng lập tức nghĩ: Tiêu rồi.
Chưa bàn đến việc Trương Quang Lỗi có thật sự có tâm hại người hay không, chỉ riêng chuyện con búp bê vải, dù sao cũng là đồ cá nhân của người ta, giờ không những bị con mèo của Anh ba tha ra cắn nát, mà thứ bí mật bên trong cũng bị phơi bày. Mà Trương Quang Lỗi lại thuộc dạng người tính toán chi li… Một hồi nữa không biết sẽ làm ầm lên cỡ nào!
Quả nhiên, cửa sắt vừa mở ra, Trương Quang Lỗi lập tức xông vào, sắc mặt giận dữ:
“Ai cho các người tự tiện đυ.ng vào đồ của tôi?”
Trình Danh nhìn hắn một cái, không trả lời, nhưng trong lòng lại dâng lên cảm giác kỳ quái.
Từ vị trí huyền quan, Trương Quang Lỗi lẽ ra chưa thể nhìn thấy con búp bê bị xé rách trong phòng khách. Vậy mà hắn vừa bước vào đã nổi giận, chất vấn ngay lập tức, như thể đã biết trước chuyện gì đã xảy ra.
Hơn nữa, cho dù hắn thật sự thấy được búp bê bị hỏng, thì người bình thường gặp sự việc bất ngờ đều cần thời gian phản ứng — đằng này, biểu hiện của hắn lại như là… sớm có chuẩn bị.
Trừ phi hắn điên đến mức lắp thiết bị theo dõi trong nhà người khác, thì chỉ còn một khả năng, hắn thực sự có cảm ứng với búp bê vải “Kim Đồng Tử”!