Vừa đi đến trước cửa căn hộ 1604, một tiếng hét thảm thiết tê tâm liệt phế của phụ nữ đột ngột vang lên từ hành lang tối tăm phía sau.
Đèn cảm ứng dọc hành lang đồng loạt bật sáng, ánh sáng vàng ấm chiếu lên vai Liễu An Mộc. Trong mắt mèo trắng đang ngồi trên vai cậu, ánh xanh lục phảng phất lóe lên tia sáng vàng kỳ dị.
Liễu An Mộc cắm chìa khóa vào ổ khóa, trong lòng thầm nghĩ: Cuối cùng cũng phát hiện ra rồi.
Con người là thể hữu hình tạo thành từ vật chất. Mà vật chất có khả năng hấp thụ ánh sáng, nên sẽ hình thành bóng. Lúc nãy khi vào thang máy, cậu đã chú ý thấy cô gái đứng bên phải hoàn toàn không có bóng.
Chính vì vậy, khi rời khỏi thang máy, Liễu An Mộc cố tình rắc một ít bột sừng trâu.
Những vật có tính trấn tà vốn mang hiệu quả trừ ma. Tuy bột sừng trâu không thể xem là pháp khí, nhưng vẫn đủ để tạm thời giữ linh thể trong thang máy. Đợi đến khi cô gái không hay biết gì kia ra khỏi thang máy, tự nhiên sẽ phát hiện ra cái gọi là “bạn thân” đi cùng mình... vốn dĩ không phải người sống.
Chìa khóa xoay được nửa vòng thì đột ngột kẹt lại, giống như vướng phải vật gì đó, không thể vặn tiếp.
Con mèo trắng ngẩng đầu, giơ móng vuốt đập mạnh lên cửa sắt chống trộm kín mít một cái.
Kỳ lạ thay, ngay sau cú vỗ của mèo trắng, cửa sắt thật sự phát ra tiếng kẽo kẹt. Một lúc sau, cửa hé ra một khe hở, từ bên trong, Trình Danh vừa nói vừa thò đầu ra ngoài:
“Cái cửa chết tiệt này lại không mở được nữa. Ngày mai nhất định phải gọi chủ nhà đến sửa!”
Lời còn chưa dứt, ánh mắt hai người chạm nhau.
Mèo trắng khẽ ngáp một cái, xoay đầu, lười biếng dời ánh mắt khỏi người xa lạ trước mặt.
“Anh ba, anh lại từ đâu mà ôm về một con mèo thế này?”
Trình Danh đứng đơ tại chỗ một hồi, rồi nhanh chóng chớp mắt lia lịa.
“Nhặt được, với tôi coi như có duyên.”
Liễu An Mộc vừa vào nhà vừa thay giày. Mèo trắng từ vai cậu nhảy xuống, nghênh ngang bước vào phòng khách, y hệt một con sư tử con đang tuần tra lãnh địa của mình.
“Thật hay giả vậy?”
Trình Danh nhìn chằm chằm vào con mèo lông xù trắng, nuốt nước bọt, nửa tin nửa ngờ:
“Con mèo này nhìn có vẻ rất thân thiện với người, chẳng giống mèo hoang lắm, hay là mèo nhà ai bị bỏ rơi?”
Liễu An Mộc liếc qua mèo trắng, đáp:
“Trên người đầy vết thương, dù có là mèo nuôi thì cũng là bị bỏ mặc rồi. Tôi nhặt nó về cũng đúng lúc.”
Nói thật thì lời của Liễu An Mộc không sai. Trên người mèo trắng đầy bụi bẩn, còn rụng mấy mảng lông, nhìn qua quả thực giống như đã lang thang ngoài đường một thời gian. Nhưng Trình Danh vẫn lo lắng chủ cũ của con mèo đang sốt ruột tìm nó, nên quyết định đi ra ngoài hỏi thử bảo vệ xem có ai báo mất mèo hay không.
Ngay lúc cậu ta đang khom người chuẩn bị xỏ giày, khóe mắt chợt thấy một bóng trắng vụt qua. Chỉ thấy con mèo trắng nghênh ngang nhảy lên bàn trà trong phòng khách.
Trong miệng nó đang ngậm một con búp bê vải màu đen, nơi bị cắn rách còn lộ ra lớp bông trắng bên trong.
Trình Danh nhìn kỹ một cái, lập tức sợ đến hồn vía lên mây:
“Trời đất tổ nhà tôi ơi, mày lấy cái này ở đâu ra vậy hả?!”
Cái búp bê vải kia là đồ cá nhân của người thuê thứ ba trong căn hộ - Trương Quang Lỗi. Không khó để nhận ra Trương Quang Lỗi cực kỳ xem trọng con búp bê này, thường ngày ngoài việc thỉnh thoảng mang ra phơi nắng trên ban công, còn lại đều cất rất kỹ trong phòng mình.
Mèo trắng ngậm con búp bê rách nát, từ trên cao liếc nhìn Trình Danh một cái. Sau đó không báo trước mà nhả ra.
Con búp bê bị xé toạc đường may rơi xuống đất, lớp bông bị ẩm mốc biến thành màu đen rụng vãi khắp nơi. Giữa đống bông vải đó... lại lăn ra một khối “thịt khô” bị màng bảo quản bọc chặt.
Thật ra gọi nó là “thịt khô” thì cũng không hoàn toàn chính xác, bởi vì chỉ cần ghé sát lại một chút sẽ phát hiện - thứ đó có đủ đầu tay chân, khô quắt gầy gò, da nhăn nhúm đen sì, toàn thân dán đầy lá vàng. Hai tay bắt chéo trước ngực, bị hong khô trong tư thế đó. Dù đã mơ hồ biến dạng, gương mặt vẫn có thể nhìn ra hình dạng ngũ quan vặn vẹo.
Khi ánh mắt hoảng loạn của Trình Danh chạm vào nó, dường như cơ mặt của “thứ kia” còn khẽ giật giật một chút.
Đầu óc Trình Danh lập tức trống rỗng, sống lưng đổ mồ hôi lạnh như tắm:
“Cái… cái thứ này là gì?”
“Kim Đồng Tử.”
*"Kim đồng tử" (金童子): nghĩa đen là “đứa bé trai bằng vàng” hay “cậu bé vàng”, mang nghĩa ẩn dụ là một thiếu niên thanh tú, thuần khiết, cao quý.