Chương 24

Trước cửa căn hộ bên tay phải có đặt một chiếc tủ chén gỗ, lớp sơn bên ngoài đã giòn và bong tróc, chỉ cần chạm nhẹ cũng đủ khiến sơn vỡ vụn như phấn rơi xuống.

Nhìn thấy chiếc tủ chén kiểu cũ ấy, Liễu An Mộc khẽ chớp mắt tỏ vẻ nghi ngờ, vừa đi qua vừa lẩm bẩm:

“Hên vậy sao? Không lẽ không ai thay đổi?”

Hai dãy nhà cũ trong khu tập thể này còn giữ lại kiểu tủ như vậy đều là do người già để lại, chìa khoá của hai căn hộ đều được giấu bên trong chiếc tủ chén này. Tuy bề ngoài trông chẳng khác gì tủ bình thường, nhưng thật ra, người già đã đặc biệt thuê thợ đóng riêng, bên trong tủ có cơ quan bí mật rất khó phát hiện.

Liễu An Mộc ngồi xổm xuống, đưa tay luồn xuống dưới đáy tủ mò mẫm một hồi. Rất nhanh, đầu ngón tay cậu chạm phải một điểm lồi nhỏ không dễ thấy.

Liễu An Mộc ấn vào rồi xoay cơ quan theo thứ tự: quay trái ba vòng, quay phải sáu vòng, tủ chén lập tức phát ra một tiếng “cạch” trầm đυ.c, như thể một cơ cấu bằng sắt gỉ nào đó bên trong vừa bị kích hoạt.

“Leng keng!”

Từ đáy tủ vọng lên âm thanh kim loại rơi xuống đất. Liễu An Mộc thò tay vào, từ trong đống bụi bặm và mạng nhện lôi ra hai chiếc chìa khoá màu bạc.

Cậu thổi bay lớp bụi trên chìa khoá, cười hừ một tiếng, thầm nghĩ:

“Lão già tính toán đúng thật, không chừng lúc chết ông ấy cũng gần thành bán tiên rồi. Chỉ tiếc người chết thì như đèn tắt, về với cát bụi, dù kiếp này có tu thành bán tiên thì kiếp sau cũng lại phải bắt đầu lại từ đầu mà thôi.”

Liễu An Mộc nhét chìa khoá vào túi, vỗ vỗ hai tay, rồi bước lên lầu.

Căn hộ của ông lão nằm trên tầng 3, thuộc dãy phòng cuối cùng trong khu nhà này, phía sau tựa vào một ngọn núi đá nhỏ, mùa hè đặc biệt mát mẻ. Trước đây, ông lão rất thích mỗi buổi tối mùa hè dọn chiếc ghế gỗ nằm ra ngoài, ngồi dưới chân núi hóng gió mát trời chiều.

Hành lang yên tĩnh đến lạ thường. Căn hộ đối diện có lẽ đã chuyển đi từ lâu, trên cửa vẫn còn dán bùa chữ “Phúc” từ năm kia, theo con giáp cũ.

Trong khung cảnh tĩnh lặng như vậy, tiếng chìa khoá xoay trong ổ vang lên rõ ràng bất thường. Đúng lúc chìa khoá xoay đến vòng cuối cùng, bên trong đột nhiên vang lên một tiếng "Phanh" lạ lùng.

“Có người à?”

Liễu An Mộc khựng tay lại trong giây lát. Trong đầu lập tức lướt qua đủ loại khả năng, nhưng rất nhanh cậu tự phủ nhận hết, chắc chắn không ai biết chỗ này.

Chìa khoá vẫn cắm trong ổ, hắn không phát ra thêm tiếng động nào, chỉ yên lặng lắng nghe động tĩnh phía sau cánh cửa.

Chừng một hai phút trôi qua, từ bên trong cửa vang lên tiếng “kẽo kẹt” khẽ khàng, giống như có ai đó đang dùng tay cào vào mặt sau cánh cửa. Trong không gian quá đỗi yên lặng của hành lang, âm thanh ấy bị khuếch đại đến rợn người, khiến da đầu cũng tê dại theo.

Liễu An Mộc nghiêng tai nghe một lúc, rồi thầm kết luận:

“Không phải người, mà cũng chẳng phải ma.”

Dựa vào âm thanh phát ra mà đoán, thứ trong phòng giống như là... chuột hoặc mèo hoang.

Khi chìa khoá xoay đến điểm chốt, cánh cửa khẽ bật ra một khe nhỏ, kèm theo một tiếng mèo kêu khe khẽ. Một con mèo trắng to từ bên trong chen ra ngoài.

Con mèo trắng ấy dường như rất biết cách lấy lòng người — đầu tiên là thân mật cọ cọ vào mép giày của Liễu An Mộc, sau đó ngẩng cái đầu lông xù nhỏ xíu lên, meo meo mấy tiếng dịu dàng, ánh mắt xanh biếc như ngọc bích lấp lánh ánh sao.

Tuy trên người nó dính khá nhiều bùn đất, vài chỗ còn bị trụi lông, có vẻ mới đánh nhau với con mèo nào khác. Nhưng điều đó chẳng làm giảm đi vẻ đáng yêu vốn có của nó. Đôi đồng tử xanh như ngọc tròn xoe nhìn chằm chằm Liễu An Mộc, như muốn viết chữ “Đáng yêu” ngay trên mặt.

Liễu An Mộc hơi cứng người lại, mồ hôi rịn ra đầy lòng bàn tay đang nắm chặt chìa khoá — hoặc phải nói là, cậu thật sự có chút... thủ sủng nhược kinh.

Kiếp trước của cậu có thể nói là hoàn toàn cách ly với động vật, không khác gì “vật cách điện” đối với thú nuôi. Bất kể là loài vật nào, chỉ cần bước vào phạm vi một mét quanh cậu là lập tức trở nên nôn nóng, bất an, thậm chí những con nhút nhát hơn còn hoảng loạn ngay tại chỗ, đến mức mất kiểm soát.

Vì thế Thích Thất từng chế giễu rằng có khi kiếp trước của cậu là đồ tể gϊếŧ heo, sát khí trên người quá nặng nên chẳng có con vật nào muốn lại gần.

Chính câu đó khiến Liễu An Mộc buồn bực một thời gian dài, đến mức từng lén đi xem quẻ, muốn biết kiếp trước mình có thật sự là đồ tể như Thích Thất nói hay không.

Nhưng xem quẻ lần nào cũng bất thành, mỗi lần bói đều xảy ra đủ loại sự cố kỳ quái, từ lớn như xà nhà sập, đến nhỏ như mai rùa nứt. Dường như có một thế lực vô hình nào đó, luôn cố gắng ngăn cậu tìm hiểu về kiếp trước của mình.