Ở một góc phố nào đó, cửa hàng thuốc lá và rượu đã sớm bật đèn. Ánh sáng từ các tấm poster quảng cáo rọi qua những khe hở, hắt lên quầy hàng đang bày biện các loại bao bì thuốc lá đủ màu sắc. Phía sau quầy, một nhân viên bán hàng đang gục đầu ngủ gật, chống tay lên mặt bàn.
Trong tiệm là mùi oi bức quen thuộc của thuốc lá trộn lẫn với mùi rượu, chiếc quạt trần cũ kỹ chạy ầm ầm, mang theo chút luồng gió nóng lẫn lộn với khí lạnh. Trời vừa đổ mưa ban nãy, nhưng vào cái mùa này, mưa chẳng giúp gì cho việc giảm nhiệt, chỉ khiến không khí thêm nồng nặc mùi bùn đất lẫn mùi hôi khó chịu.
Đúng lúc quạt chuẩn bị quay tới chính diện, cửa cảm ứng tự động vang lên tiếng chào khách:
[Hoan nghênh quý khách! Hoan nghênh quý khách!]
Tiếng thông báo đánh thức Vương Lục đang ngủ gật sau quầy. Hắn dụi mắt lờ đờ, mất cả nửa phút mới lục lọi được chiếc kính đặt trên quầy rồi đeo lên mũi:
“Hoan nghênh quý khách, quý khách cần gì vậy?”
Mắt vẫn còn mờ, Vương Lục nheo mắt nhìn kỹ người vừa bước vào.
Đó là một thanh niên, mặc áo sơ mi màu kaki cộc tay, khuy áo cài lỏng thòng để lộ chiếc áo thun trắng bên trong. Khi ánh mắt dừng lại ở khuôn mặt người kia, hắn bắt gặp một đôi mắt đen sâu thẳm, cười như không cười, lẳng lặng nhìn thẳng vào hắn.
Bốn mắt nhìn nhau, thời gian như khựng lại trong khoảnh khắc ấy - chân ghế đột nhiên ma sát với mặt đất, phát ra tiếng kêu sắc nhọn chói tai.
Biểu cảm của Vương Lục trong chớp mắt trở nên cứng đờ, hắn hít sâu một hơi, sau đó mạnh tay dụi mắt mình.
Tầm nhìn cuối cùng cũng rõ ràng hơn, ánh đèn mờ mờ trong tiệm chiếu lên người vừa bước vào, khiến dáng vẻ có phần sắc sảo kia cũng trở nên dịu đi đôi chút.
Chỉ trong khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt kia, cả người Vương Lục ngây ra, ngơ ngác nhìn chàng thanh niên trước mặt. Đó là một gương mặt hoàn toàn khác với trong ký ức của hắn, nhưng lại mang biểu cảm quen thuộc đến mức khiến hắn trong nháy mắt bị kéo vào những ký ức mơ hồ và đầy sợ hãi.
"Một bao Bạch Thái Sơn."
Giọng nói của thanh niên kéo hắn trở về hiện thực. Thanh âm đó với Vương Lục rất xa lạ, nghe cũng đủ biết là hai người chưa từng gặp mặt.
Nhưng mà... mẹ nó, giống thật đấy!
Tuy là hai gương mặt hoàn toàn khác nhau, nhưng bất kể khí chất hay cách nói chuyện, đều giống hệt người kia trong trí nhớ của hắn.
Vương Lục không nhịn được lại nhìn chàng thanh niên vài lần nữa, một lúc sau mới lấy từ trên quầy xuống một bao thuốc, kèm theo mã quét thanh toán, đẩy tới trước mặt đối phương: "Hai mươi hai, anh quét mã hay trả tiền mặt?"
Liễu An Mộc không nói gì, trực tiếp mở điện thoại, đưa lên quét mã QR. Trong lúc đó, ánh mắt cậu lướt nhẹ đánh giá chàng trai gầy gò trước mặt, rồi như thuận miệng hỏi: “Lão Dư đâu?”
“Lão Dư” là chủ cũ của tiệm thuốc lá – rượu này, nhưng đó chỉ là danh nghĩa bên ngoài, thân phận thật sự của ông ta còn là tổ trưởng tiền nhiệm ở phố Đông.
Nghe thấy hai chữ “Lão Dư”, nhân viên trong tiệm lập tức tỉnh táo hẳn, thầm nghĩ thì ra là khách quen của Lão Dư, vậy thì người này chắc chắn không phải dạng tầm thường.
Dù sao cái nghề này cũng nhiều quy tắc và lề thói, ai cũng chỉ tin vào người quen, phần vì tiện rút lui, phần nữa là để tránh bị dây dưa, đảm bảo an toàn.
“Lão Dư đi lo chuyện chuyển giao điểm ở phố mới rồi, nếu anh đang cần hàng gấp, hay là để tôi cho anh xem thử trước?”
“Cậu à?” Liễu An Mộc tay cầm hộp thuốc khựng lại một chút, trong đôi mắt đen thoáng hiện vẻ cân nhắc. Một lúc sau, cậu cười khẩy: “Mấy món hàng đó, e là cậu nuốt không nổi đâu.”
Cái gọi là bàn điểm ở phố mới, Liễu An Mộc trước giờ chưa từng nghe qua, có lẽ là địa bàn được tiếp quản sau khi cậu chết.
Điểm bàn ở phố Đông vốn là địa bàn của sư phụ cậu. Lão Dư theo sư phụ cắm rễ ở phố Đông nhiều năm, cũng có một thế lực không nhỏ. Bây giờ phái ông ta đi xem địa bàn mới, bề ngoài thì bảo là mời ông qua đó ngồi trấn giữ, tránh cho người bên dưới làm loạn, nhưng thực chất là muốn âm thầm phân rã thế lực của lão Dư.
Ngón trỏ của Liễu An Mộc gõ nhẹ lên mặt quầy pha lê, trong lòng cười lạnh, xem ra có vài kẻ đã bắt đầu ngồi không yên rồi.
Vương Lục liếʍ môi, ánh mắt lóe lên:
“Anh không thử sao biết tôi không nuốt nổi?”
Liễu An Mộc giả vờ đánh giá Vương Lục vài lần, giữa hai hàng lông mày khẽ nhíu lại, như thể đang cân nhắc xem thanh niên trước mặt rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh.
Trên quầy đặt một cái ly sứ trắng tinh xảo, bên ngoài phủ một lớp bụi mỏng, có vẻ đã lâu rồi không ai dùng. Vương Lục giấu đi nỗi nôn nóng trong lòng, cầm lấy ấm tử sa bên cạnh, rót đầy nước vào ly sứ trắng, sau đó đẩy chiếc ly về phía trước.
Chiếc ly sứ trắng này không phải đồ bình thường, trong giới người trong nghề gọi nó là “bàn tượng”.