Nếu nó có thể kiên trì đến lần quán đỉnh thứ tư, thì sau khi hợp định xong sẽ mọc ra cái đầu Phật thứ tư, đến lúc đó nó sẽ trở thành chân Phật được vạn người ngưỡng mộ. Một con kiến hèn mọn như thế này sao có thể ép nó đến mức chật vật như hiện tại!
Thế nhưng đúng lúc ấy công ty lại xảy ra vấn đề, nếu không hoàn thành được nghi lễ, chờ đợi nó có khi là cả một đời bị giam trong ngục tối!
“Ba... Hai...” Âm thanh đếm ngược vang lên như ma quỷ thì thầm, tra tấn dây thần kinh nó đến cực hạn. Người này cố ý kéo dài giọng, chỉ để chậm rãi phá vỡ từng tầng phòng tuyến tâm lý của nó.
Cuối cùng, sau một hồi giãy giụa khổ sở, Lưu Hải Bình run rẩy duỗi những ngón tay khô khốc cứng đờ ra, chất lỏng sền sệt từ cổ tay nó chảy chậm rãi xuống, dính đầy nơi cánh tay và mặt đất.
Pháp y Triệu đưa ánh mắt nhìn về phía vết máu không rõ từ đâu rỉ ra kia, nét đỏ tanh tưởi bắt đầu kéo dài, từ từ phác họa thành một hình người đơn độc nằm nghiêng. Cùng với tiếng cào móng tay rợn người làm tê cả da đầu, vệt máu đỏ ấy đột nhiên dừng lại tại một điểm, rồi tiếp tục lan ra, từng nét từng nét hiện rõ hình dáng.
Giữa bầu không khí căng thẳng như muốn nghẹt thở, hơi thở của pháp y Triệu cũng trở nên dồn dập không kiểm soát, đến mức ông có thể nghe thấy tiếng tim mình đập trong l*иg ngực...
“Một.” Cuối cùng ngón tay thu về, giọng của Liễu An Mộc từ tốn vang lên: “Thật đáng tiếc, thời gian của mày hết rồi.”
Nghe thấy câu nói đó, âm thanh cào móng tay chợt ngừng lại, kế đến là một khoảng im lặng rợn người đến dựng tóc gáy. Trong bầu không khí chết chóc ấy, ngón tay của pháp y Triệu cũng vô thức siết lại thành nắm đấm, cảm thấy như trái tim mình cũng bị ai đó bóp chặt nhấc lên.
Vài giây sau, "Bẹp!" — một tiếng máu nặng nề nữa rơi mạnh xuống nền nhà. Khác với những lần trước, lần này vết máu văng tung tóe hỗn loạn, không còn hình thù rõ ràng, chỉ còn lại dấu tay máu nhòe nát in loang lổ dưới đất, những vệt máu đỏ sẫm sâu cạn không đều khiến người ta rợn tóc gáy.
“Roẹt, roẹt...”
Âm thanh cào móng tay lại một lần nữa vang lên, lần này mang theo sự cầu sống tuyệt vọng, như một bản năng sinh tồn cuối cùng, ngón tay liều mạng cào lên nền đất, viết ra hai chữ máu me đầm đìa.
Khi nét chữ cuối cùng rơi xuống, âm thanh ghê rợn kia cũng lập tức câm bặt. Pháp y Triệu hít sâu một hơi, đưa tay lên trán lau đi mồ hôi lạnh, mặc dù chẳng có giọt nào thật sự chảy ra.
Phòng giải phẫu im lặng đến đáng sợ, bộ xương trắng ởn nằm yên lặng trên bàn mổ, nội tạng bán chín còn nằm lăn lóc trên giá mổ...
Liễu An Mộc buông tay, ngón tay còn vấy máu. Ánh mắt cậu đảo qua hai chữ viết xiêu vẹo đầy máu kia: “Phật mẫu?”
Cậu tiện tay lau vết máu dính trên tay vào nền gạch sạch sẽ, rồi chống đầu gối đứng dậy. Trong đôi mắt đen nhánh hiện lên một tia suy tư thoáng qua, nhưng rất nhanh lại khôi phục vẻ cà lơ phất phơ thường thấy. Liễu An Mộc cười cười, cong mắt nói:
“Cũng coi như mày biết điều, vậy thì tao không tính toán mấy trò vặt vừa rồi nữa.”
Nói rồi cậu mở lòng bàn tay ra, ra vẻ bất đắc dĩ:
“Sư môn tụi tao từ đời này sang đời khác đều là người thành thật, là mày ép tao phải ra tay đấy chứ, không thì lát nữa tao cũng khó ăn nói với ông lão nhà mình.”
“...” Người thành thật?
Tay pháp y Triệu đang cầm mảnh xương dừng lại một chút, hồi lâu sau mới bình tĩnh đặt mảnh xương trở lại bàn giải phẫu.
14:00, phòng họp.
Màn hình máy chiếu đang phát hình ảnh hiện trường. Tiếng điều hòa chạy ầm ầm hết công suất, hòa cùng tiếng ve ngoài cửa sổ vọng vào, khiến buổi chiều oi bức này càng thêm uể oải, nặng nề.
“Đã xác định được thân phận người chết, chính là doanh nhân nổi tiếng của thành phố — Lưu Hải Bình. Thời gian tử vong sơ bộ được xác định là ba ngày trước.
Tại biệt thự của Lưu Hải Bình phát hiện chiếc vali thứ tư, tuy nhiên không có dấu vân tay để lại trên đó. Trong bồn tắm biệt thự phát hiện lượng lớn vết máu, cùng một số phần thịt vụn sót lại. Chúng tôi đã kiểm tra lượng điện tiêu thụ quanh khu biệt thự trong những ngày đó, cơ bản có thể khẳng định Lưu Hải Bình đã bị phanh thây rồi nấu trong bồn tắm.
Trong biệt thự chỉ phát hiện được DNA của Lưu Hải Bình, tên hung thủ này hành động cực kỳ cẩn trọng, đến cả một sợi tóc cũng không để lại cho chúng tôi.]
“Dựa theo hình ảnh theo dõi tại khu dân cư, trong suốt một tháng qua chỉ có một chiếc xe từng đi vào biệt thự của người chết. Tài xế là nhân viên giao hàng chuyên cung cấp rau củ cho khu nhà giàu. Sáng nay anh ta đã đến cục để phối hợp điều tra.