Liễu An Mộc ngồi xổm xuống, ngón tay như đang nắm lấy thứ gì đó giữa không trung. Vì dùng sức quá mạnh, cả gân xương dưới da cũng lộ rõ.
Cậu cúi đầu, môi mỉm cười nhưng ánh mắt lạnh lùng, chậm rãi nói:
“Nào, nói thử xem... gan của mày đi đâu rồi?”
Từng phút từng giây trôi qua, núi thịt trên mặt đất đã bị tác hồn liên thiêu cháy thành một đống than tàn dị dạng, chỉ còn có thể miễn cưỡng nhận ra hình dáng con người.
Oán khí đen đặc không ngừng tuôn ra từ thân thể nó, từng luồng từng luồng đan xen vào nhau, lặng lẽ bò lên những đoạn xương đen nhánh, từ đó bắt đầu mọc ra từng mầm thịt mới, như thể đang cố tái tạo lại những phần cơ thể và làn da đã bị thiêu hủy hoàn toàn.
Sợi tác hồn liên xuyên qua thân thể nó đã bị lửa đốt đến đỏ rực, mặt ngoài mơ hồ bốc lên làn khói đen nhẹ, phát ra tiếng rung “khanh khách” như kim loại sắp gãy, tựa hồ có thể đứt bất cứ lúc nào.
Liễu An Mộc thu chân đang giẫm trên đống than cháy, ánh mắt lướt qua đoạn xiềng xích đang run rẩy. Cậu hơi nhướng đuôi mày, khẽ “Hửm?” một tiếng, dường như có chút bất ngờ.
Tác hồn liên của Quỷ Sai là vật có khắc ấn từ Địa Phủ, cho dù là quỷ hồn cấp bậc quỷ tướng bị trói bằng sợi xiềng này cũng không thể nhúc nhích.
Dựa vào mức độ phân hủy của thi thể, “Lưu Hải Bình” mới chết chưa tới một tuần. Cho dù lúc sinh thời có luyện tà pháp đi nữa, cũng không thể sau khi chết lập tức sở hữu năng lực chống lại Quỷ Sai.
Thế nhưng trên mặt đất, đống thịt cháy khét giống như lũ dòi vặn vẹo đang chầm chậm tụ lại với nhau. Ba cái sọ cháy đen từ từ nâng lên phía trước.
“Cho dù ngươi là Quỷ Sai thì đã sao? Ngươi nghĩ bản thân là nhân vật ghê gớm gì chứ? Cùng lắm cũng chỉ là một con chó săn của Địa Phủ thôi.”
Từ sáu hốc mắt đã cháy rỗng toát ra từng tia sáng lam lập lòe, như rắn độc thè lưỡi. Ba cái sọ đồng thời ngẩng đầu, ánh sáng lam trong hốc mắt càng trở nên rực rỡ:
“Chỉ có Phật Đà, mới là thần chân chính trong thời mạt pháp này. Không ai được phép chống lại ý chỉ của thần!”
Liễu An Mộc khom người nhìn thẳng vào những hốc mắt trống rỗng kia, tay nhè nhẹ vuốt cằm, khẽ lặp lại:
“Phật Đà?”
Ba cái đầu lâu ngửa mặt lên, xuyên qua u minh lam hỏa mà nhìn thẳng vào Liễu An Mộc. Ngay sau đó, chúng bật ra một tràng cười quái đản đến tột cùng, hàm răng đen nhánh liên tục khép mở:
“Loại chó săn như ngươi, cả đời cũng không hiểu được chân lý thật sự của thế giới này.”
Ngay giây tiếp theo, sau lưng đống thịt cháy đen kia bỗng có năm ngón tay vươn lên, gai xương mọc dài thành hình lưỡi dao, như những ngón tay thép lao thẳng về phía trước với tốc độ cực nhanh.
Phần đầu nhọn của gai xương phản chiếu trong cặp mắt đen tuyền của đối phương, không ngừng phóng đại, gần như đã trở thành một điểm đen lấp đầy toàn bộ tầm nhìn. Ngay khoảnh khắc nó sắp đâm vào thủy tinh thể thì...
“Đùng!” Một chùm tia lửa bắn tung tóe!
Tia lửa cam vàng bùng lên như pháo hoa đêm Tết, nổ rực rỡ ngay trước mắt. Thế nhưng, khoảng cách giữa Liễu An Mộc và gai xương lúc đó chỉ cách nhau vài milimét, vậy mà cậu thậm chí đến cả mí mắt cũng chẳng buồn chớp lấy một cái.
Tiếng kim loại va chạm sắc bén chói tai như muốn đâm thủng màng nhĩ, trong loại âm thanh khiến da đầu tê dại này, ngay cả pháp y Triệu – người không thể nhìn thấy linh thể – cũng quay đầu nhìn về phía giường giải phẫu phía sau. Lông mày ông khẽ nhíu lại, theo bản năng lui về sau nửa bước.
Giữa những tia lửa bắn tung tóe, Liễu An Mộc giơ tay túm lấy hộp sọ cháy đen kia. Chỉ đến khi nghe thấy hộp sọ phát ra tiếng khanh khách răng rắc, cậu mới chậm rãi nhếch môi cười:
“Cú vừa rồi của mày đánh chậm quá đấy, ai dạy mày đánh nhau kiểu đó hả?”
Chiếc đầu bị túm lấy khẽ nhấc lên cao, hai cái đầu còn lại thì đau đớn lắc lư. Sáu hốc mắt đen ngòm đầy những sợi tơ đen đang kẽo kẹt kẽo kẹt trườn ngược lên trên. Giờ đây, “núi thịt” đã không còn dáng vẻ từ bi đoan chính như tượng Phật ngồi trên đài sen lúc trước nữa, thay vào đó là một biểu cảm méo mó kỳ dị đầy vặn vẹo.
“Yên tâm, tao chỉ hỏi hai câu thôi, không làm lỡ của mày bao nhiêu thời gian đâu.”
Liễu An Mộc vừa nói vừa giơ hai ngón tay lên, quơ quơ trước mặt cái đầu lâu đen kịt kia:
“Một, lá gan của mày ở đâu?
Hai, cái gọi là Phật Đà kia là ai?”
Hốc mắt trống rỗng nhìn chằm chằm cậu trong vài giây. Ba cái đầu lâu cháy đen như xác khô khẽ động đậy một chút, nhưng trên mặt bị thiêu cháy đến nỗi không còn nhận ra hình dạng kia, không hề thể hiện một chút sợ hãi hay cầu xin nào.