Liễu An Mộc chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phía ngọn núi thịt đang bị nghiệp hỏa thiêu đốt, đau đớn rêи ɾỉ trước mặt. Một lát sau, cậu hơi cong khóe môi:
“Nhưng cũng coi như ông gặp may. Trước mặt ông vừa hay có một linh hồn. Hơn nữa thứ này còn dài quá sáu tấc, vừa vặn có thể mượn tạm một con cho ông dùng.”
Linh thể của “Lưu Hải Bình” giống như mỡ bị nung chảy, dính bết lại một chỗ, lúc này trông chẳng khác gì một đống thịt nhão nhoét đang tan rữa. Làn da toàn thân nó như lớp keo đang tan chảy, từng mảng từng mảng bong ra khỏi khung xương. Nó dường như đang ra sức chống lại thứ gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không thể vượt qua được sức mạnh đè ép như núi kia, chỉ có thể thất bại trong vô lực.
Ngay khi nó hoàn toàn mất khả năng phản kháng, bị đè bẹp xuống nền đất, bên tai chợt vang lên một giọng chú cổ xưa. Ngay sau đó, một luồng ánh sáng lam chói lóa phát ra từ cơ thể nó, tiếp đó thân thể liền như bị một lực lượng vô hình ép bẹp, từng cơ quan nội tạng phát ra âm thanh đau đớn đến mức không thể chịu đựng nổi.
Đây là năng lực đặc biệt chỉ có ở Quỷ Sai. Khi sợi liên hồn xuyên qua thi thể, họ có thể sử dụng quyền hạn để điều tra kẻ chủ mưu gây ra cái chết đó.
Luồng ánh sáng xanh kia chiếu thẳng lên bức tường phía sau nó. Ánh sáng lam tụ lại, chậm rãi ngưng tụ thành hình, tựa như những con đom đóm bay múa trên nền tường trắng, cuối cùng phác họa nên một bóng hình người phụ nữ huyền ảo.
Cơ thể người phụ nữ gần như hoàn toàn trần trụi, mái tóc dài buông xuống sau lưng, làn da mang sắc xanh trắng. Trên da cô, đầy rẫy các ký hiệu và đường văn chú được vẽ bằng mực đen. Nếu chỉ xét riêng gương mặt, có thể nói dung mạo cô vô cùng bình thường, thế nhưng ánh mắt nửa nhắm nửa mở của nàng lại toát ra một sự quyến rũ mị hoặc, khiến người ta không thể rời mắt.
Chính là một người phụ nữ như vậy, có thể dùng sự gợi cảm và yêu mị để mê hoặc vô số đàn ông, lại đang dùng ánh mắt nóng bỏng, thậm chí gần như điên cuồng mà nhìn chằm chằm vào bóng dáng của “Lưu Hải Bình”. Dù cô không nói câu nào, nhưng sự khao khát cháy bỏng kia vẫn biểu lộ rõ ràng trong đôi mắt.
Đây là ký ức cuối cùng của "Lưu Hải Bình", cũng là cảnh tượng cuối cùng nó nhìn thấy trước khi chết. Nói cách khác, ảo ảnh kia chính là hung thủ đã hại chết nó.
“...” Ngay khi nhìn thấy ảo ảnh đó, đồng tử của Liễu An Mộc bỗng co rút mạnh, cả người không tự chủ được mà bật dậy.
Ngay trước mắt cậu, người phụ nữ được tụ thành từ vô số tia sáng lam đang giơ tay kết ấn, l*иg ngực trần hiện rõ một mảng lớn văn chú chuẩn đề, phía trên còn dùng màu thuốc rực rỡ vẽ hình quang minh diễm lệ. Dấu ấn màu lam trước ngực hơi lan ra xung quanh, khiến vùng da quanh đó cũng bị nhuộm thành màu lam nhạt. Phương pháp nhuộm màu bằng chất tạo màu ăn được thế này kỳ thật cũng không hiếm gặp, thông thường người ta dùng để đóng dấu kiểm dịch trên thịt heo đủ tiêu chuẩn.
Thật đúng là oan gia ngõ hẹp.
Ngón tay cầm camera của Liễu An Mộc từ từ siết chặt lại, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm bóng hình kia. Cậu nhếch môi, nhưng trong đáy mắt lại không hề có lấy một chút độ ấm.
Một lúc lâu sau, cậu buông tay khỏi nút chụp, nói:
“Hắn chính là hung thủ. Báo về Cục, lập án đi.”
Tay phải của pháp y Triệu vẫn còn hơi đau âm ỉ. Ông theo ánh mắt của thanh niên nhìn qua, chỉ thấy ánh nắng chiếu lên bồn rửa tay phản chiếu một tầng ánh sáng vàng nhạt, ngoài ra chẳng có gì khác. Im lặng một hồi, ông hỏi:
“Nếu là hắn gϊếŧ, thì hung thủ đâu?”
“Chết rồi, mà còn chết sớm hơn cả Lưu Hải Bình.”
Liễu An Mộc bước tới phía sau giường giải phẫu. Không ai biết cậu làm thế nào mà giữa một đống thịt cháy đen, loang lổ, lại chuẩn xác tìm ra được miếng xương bánh chè kia, rồi một chân giẫm thẳng lên nó.
Ngọn núi thịt đã cháy gần như trụi rầm rầm ngã xuống đất, lớp mỡ tan chảy sền sệt như trà sữa đổ tràn ra mặt sàn, ba cái hộp sọ đen sì vẫn còn giãy giụa muốn gượng dậy. Từ ngực nó – nơi bị mổ toạc cắm ra một chiếc mũi tên màu trắng, trên đó viết một hàng chữ nhỏ cùng màu:
[Thiếu gan, vết thương không có phản ứng sinh lý, là vết thương sau khi chết.]