Chương 9

Cha Thẩm xua tay lia lịa:

“Không làm nữa, không làm nữa. Tiểu Khuynh lợi hại thế rồi, chẳng lẽ còn không biết sức khỏe mình sao? Mau làm thủ tục xuất viện cho chúng tôi về nhà! Bảo Tiểu Dương sau tan học cũng về ngay. Cuối cùng cả nhà ta cũng có thể đoàn tụ rồi.”

Thẩm Khuynh đứng bên cạnh nhìn mà không nhịn được lắc đầu: Người với người đúng là khác nhau thật. Không thì sao anh trai và ba có thể tránh được những phiền phức lớn, còn dì Mạnh suýt chút nữa đã cản trở chuyện này. Xem ra ba mình đúng là tiếp thu cái mới nhanh thật.

Mạnh Bình: "..."

Ánh mắt con trai nhìn tôi từ lạnh lẽo biến thành tiếc nuối, đây tính là tiến bộ sao? Đang lo lắng online chờ câu trả lời gấp gáp đây.

Những ngày qua quan sát, Thẩm Yển thấy Thẩm Khuynh đúng là không có vấn đề gì, liền đưa em đi hỏi ý kiến bác sĩ. Bác sĩ cũng đồng ý cho xuất viện.

Còn cha Thẩm và Mạnh Bình thì đi lấy xe. Nhà họ Thẩm tuy giàu có quyền thế nhưng không hề kiêu căng, nhiều việc vẫn tự tay làm. Lần này họ cũng không mang tài xế theo, vốn chỉ nghĩ đơn giản đến thăm con, không ngờ lại làm luôn thủ tục xuất viện.

Thấy vợ không vui, cha Thẩm vội dỗ dành:

"Đừng giận mà, lần này đúng thật là tôi bị thằng nhóc kia dắt mũi. Nó nói toàn chuyện thần thần bí bí, nhưng nhìn nó giờ hoạt bát hơn trước nhiều rồi. Thôi thì cứ theo nó đi, nhà mình có bác sĩ riêng, không sao đâu."

"Tôi giận gì chứ. Con anh, anh không đau lòng thì tôi sốt ruột cũng chỉ phí công thôi."

Mạnh Bình bực bội, bọn họ một đám cùng nhau diễn kịch, bỏ mặc bà đứng ngoài chẳng biết gì. Vốn làm mẹ kế đã khó, giờ Tiểu Khuynh chắc lại càng thấy bà không dễ ở cùng. Lúc ra cửa, ánh mắt nó nhìn bà cũng đã khác rồi.

"Đúng đúng, đều là tôi không tốt." Cha Thẩm cười xòa dỗ dành.

Hôm nay, ông chưa bao giờ thấy vui như vậy, cuối cùng gia đình cũng có thể đoàn tụ, ngồi ăn với nhau một bữa cơm.

Lúc này, Thẩm Khuynh cùng anh trai vừa trò chuyện vừa cười đi tới, hai người cùng ngồi vào xe. Thế là cả nhà rời khỏi khu phố phồn hoa, xe chạy thẳng về khu biệt thự Kinh Giao.

Khu biệt thự Kinh Giao là nơi giàu có bậc nhất ở Kinh Thị. Nói là khu biệt thự nhưng thực ra chỉ có vỏn vẹn năm căn.

Trên đường, mọi người trò chuyện, chẳng mấy chốc đã tới cổng nhà họ Thẩm. Cổng mở toang, người hầu đều tập trung trong sân, quản gia lo lắng đi đi lại lại trước cửa. Vừa thấy xe ông chủ về, quản gia vội chạy ra đón.

Mọi người nhìn thấy cảnh này không khỏi xuống xe. cha Thẩm hỏi:

"Sao vậy? Sao ai cũng đứng ngoài thế này?"

Quản gia run giọng kể lại: trong nhà hình như có quỷ quấy, trong phòng cứ vang lên tiếng trẻ con khóc, đèn chùm phòng khách rơi xuống suýt nữa trúng người, làm ai nấy sợ hãi phải chạy cả ra ngoài.

Cha Thẩm vừa định nói giữa ban ngày làm gì có quỷ, vừa liếc sang đã thấy Mạnh Bình nhìn mình bằng ánh mắt kiểu: "Không ngờ ngay cả ở nhà ông cũng phối hợp diễn trò trẻ trâu với con trai nữa."

Cha Thẩm: "???"

Ông có làm gì đâu, có nói gì đâu? Chẳng lẽ là do thằng cả?

"Khụ khụ, nếu đã thế... Tiểu Khuynh à, chúng ta mau vào xem đi, phải nhanh chóng tìm ra nguyên do mới được."

Cha Thẩm ra vẻ lo lắng nhìn Thẩm Khuynh dò hỏi.

Mọi người đang chuẩn bị đi vào trong, quản gia lo lắng nhắc:

“Bây giờ mà vào rất nguy hiểm, hay là chúng ta tìm một vị đại sư đến xem thử đi, vừa rồi suýt nữa đã xảy ra án mạng rồi đấy.”

Thẩm Khuynh xua tay:

“Không sao đâu, chỉ là trò trẻ con thôi, tôi có thể giải quyết được.”

Nói rồi cậu sải bước đi thẳng vào bên trong. Những người khác cũng không tỏ vẻ gì lạ, chỉ còn quản gia với đám người hầu là nhìn nhau ngơ ngác: Đó chẳng phải nhị thiếu gia sao? Sao cậu ấy lại có thể thu phục được?

Khi tới gần, Thẩm Khuynh mới phát hiện ngôi nhà này còn rộng lớn hơn cậu tưởng, gần như là một cung điện thu nhỏ. Cha Thẩm dẫn mọi người băng qua sân, vào tới đại sảnh. Đi đến đâu, họ thấy từng luồng khí đen lượn lờ, càng gần phòng chính, khí đen càng dày đặc, rõ ràng nơi này chính là ngọn nguồn.

Thẩm Khuynh quan sát khắp nơi, phát hiện bố cục phong thủy ở đây rất chuẩn, bên ngoài sân còn có một trận tụ dương nhỏ. Theo lý mà nói, loại tiểu quỷ này không thể nào vào được, trừ phi là được chủ nhà cho phép.

Cha Thẩm nhìn cậu hỏi:

“Sao rồi? Con tìm ra ngọn nguồn chưa?”

“Nơi âm khí nặng nhất trong biệt thự là phòng ở lầu hai kia kìa.”

Nói rồi Thẩm Khuynh chỉ lên căn phòng trên lầu, đó chính là phòng ngủ của cha Thẩm và Mạnh Bình.

“Gần đây trong phòng có mang về vật gì mới không?”