Thẩm Yển thấy em trai đang ngẩn người suy nghĩ gì đó, khẽ vỗ vai cậu:
"Yên tâm đi, có anh ở đây, không ai bắt nạt được em đâu! Em cứ nghỉ ngơi cho tốt, anh ra ngoài xử lý chút chuyện, có việc gì thì gọi điện cho anh."
"Vâng! Anh giỏi quá!"
Thẩm Khuynh nhìn bóng lưng anh trai rời đi, ánh mắt đầy suy tư. Xem ra bản thân cậu còn phải học hỏi rất nhiều, thời đại này phát triển quá nhanh, những kiến thức của cậu thiếu hụt quá nhiều. May mà bên cạnh còn có một người anh đáng tin như thế. Nghĩ tới đó, Thẩm Khuynh lại ngủ tiếp...
Lần nữa tỉnh lại, Thẩm Khuynh lại bị tiếng cãi vã làm thức giấc. Trong lòng cậu không nhịn được gào thầm: Ai mà vô ý thức thế, ở phòng bệnh mà cũng cãi nhau à? Tôi vẫn đang là bệnh nhân đó, tôi cần nghỉ ngơi!
Cậu bực mình mở mắt ra, liền nhìn thấy một cảnh tượng như thế này.
"Ông làm cha mà như vậy sao! Từ nhỏ Tiểu Khuynh đã chẳng được ông quan tâm chút nào!" Giọng Thẩm Yển đè thấp, nhưng vẫn lộ rõ tức giận.
"Ba làm sao? Nếu không phải ba ra tay, vụ bê bối của nó làm sao được làm sáng tỏ nhanh như vậy. Ba còn sợ nó mất mặt, cũng không để lộ là ba gọi người xử lý. Sao ba lại không quan tâm nó chứ, nó dù sao cũng là con ruột của ba!"
Người lên tiếng là ba của Thẩm Khuynh — Thẩm Kế Chi. Nghe giọng ông rõ ràng cũng cố gắng đè thấp, nhưng mà... có cần phải ở trong phòng bệnh nói to vậy không, sao không ra ngoài nói chứ, thật sự rất ồn!
"Hai người im lặng một chút đi, làm con tỉnh rồi kìa!"
Mạnh Bình đứng cạnh giường, trừng mắt nhìn cha Thẩm, ánh mắt đầy trách cứ vì vừa vào đã làm người bệnh tỉnh giấc.
Ban đầu Thẩm Khuynh vốn không định để ý tới họ. Dù gì với tính cách nguyên chủ cũng chẳng muốn đáp lời cha Thẩm. Thế nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy cha Thẩm, cậu lại bị thứ khí đen dày đặc quanh người ông làm giật mình. Theo lý mà nói, nhà họ Thẩm phúc đức sâu dày, sao cha Thẩm lại mang bộ dạng chẳng khác nào sắp chết, cả người bị khí đen bao trùm?
Theo bản năng, Thẩm Khuynh gọi:
"Ba, ba lại gần đây một chút."
Vừa dứt lời, chính cậu cũng ngỡ ngàng. Cách xưng hô này sao lại bật ra tự nhiên đến thế, chẳng lẽ tiềm thức cậu đang cố gắng ôm chắc đùi vàng? Cậu không nghĩ ngợi thêm, lại tập trung vào trạng thái của cha Thẩm.
Còn cha Thẩm, từ lúc Thẩm Khuynh bỏ nhà ra đi đến giờ đã lâu không nghe cậu gọi mình là "ba". Giờ nghe thấy, ông không tránh được xúc động, thần sắc thoáng chút lúng túng, khoé miệng như muốn mỉm cười nhưng lại cố kìm nén, định bày ra bộ dạng nghiêm túc.
Cảnh tượng này trong mắt Thẩm Khuynh chính là: gương mặt đầy khí đen, biểu cảm dữ tợn của cha Thẩm chậm rãi bước về phía cậu. Đời trước cậu từng gặp quỷ rồi, nhưng chưa từng thấy con quỷ nào vặn vẹo, đáng sợ như ông lúc này. Thật sự là quá dọa người!
Đợi đến khi cha Thẩm đi tới gần, Thẩm Khuynh mới phát hiện ra manh mối. khí đen kia không phải toát ra từ bên trong cơ thể mà là bám bên ngoài. Xem tướng mạo của ba mình, đúng là số có thể thọ trăm tuổi, một thân khí đen thế này rõ ràng là bị người ta hãm hại! Nếu không phải cậu phát hiện kịp thời, e là ông không sống qua nổi đêm nay, vừa ra khỏi bệnh viện liền sẽ chết oan chết uổng.
Lúc này, Thẩm Khuynh chẳng còn để ý đến mấy chuyện mâu thuẫn cha con hay gì nữa. Giữ an toàn cho mạng sống của cái đùi vàng này mới là quan trọng nhất! Vì thế cậu lập tức đem những gì mình nhìn thấy nói ra. Sợ mọi người không tin, cậu còn kể mình nửa đời trước vốn ở trạng thái thiếu hồn, giờ hồn phách đã đầy đủ, đầu óc minh mẫn, còn thức tỉnh thiên phú huyền học. Nói thì nghe thần bí, chính cậu nói ra còn thấy hơi quá, nhưng ngoài Mạnh Bình có chút nghi hoặc, Thẩm Yển và cha Thẩm lại tin ngay không chút nghi ngờ, nhất là cha Thẩm còn sốt ruột hỏi cách giải quyết.
Thấy mọi người hợp tác như vậy, Thẩm Khuynh cũng không giấu giếm, lập tức ra tay. Cậu giơ tay vẽ bùa trong không trung, rồi vỗ một chưởng lên trán cha Thẩm. Nhìn khí đen tiêu tán hơn nửa, cậu hài lòng gật đầu:
“Có lá bùa này, hôm nay sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Nhưng vẫn phải về nhà xem một lượt, nguồn gốc khí đen nằm ở đó. Bây giờ sức khỏe con đã ổn rồi, chúng ta về nhà ngay thôi.”
Cha Thẩm lúc đầu bị con trai vỗ vào trán, hơi giật mình, suýt chút nữa đã muốn giơ tay đánh người. Nhưng vừa nghe con nói muốn về nhà, ông liền đổi thành run run đỡ lấy cậu:
“Được, chúng ta về nhà.”
Lập tức không còn thấy đau trán nữa, cả người bỗng nhẹ nhõm hẳn, mấy ngày mệt mỏi vừa rồi như tan biến.
Bên cạnh, Mạnh Bình thấy tình hình như vậy, nghe Thẩm Khuynh nói muốn về nhà liền vội lên tiếng:
“Lão Thẩm, vừa rồi mấy người đã hồ đồ cũng thôi đi, giờ thằng bé còn chưa khỏi hẳn mà đòi xuất viện? Hôm nay còn mấy hạng mục kiểm tra chưa làm mà!”