Chương 7

Thẩm Khuynh đăng xong thì không quan tâm nữa, vứt điện thoại sang một bên. Dù bình luận có sôi nổi đến mức nào thì cũng chẳng liên quan gì đến cậu, vì chẳng bao lâu sau, Thẩm Yển đã mang theo đồ ăn thơm nức trở về. Hai người cùng ăn tối, rồi trò chuyện đôi câu. Thấy em trai không sao, Thẩm Yển liền ra ngoài, hình như là đi lo chuyện công việc giao tiếp trong và ngoài nước.

Còn Thẩm Khuynh thì thảnh thơi đi ngủ, không ngờ dòng trạng thái đó lại khiến cộng đồng mạng dậy sóng đến vậy.

Cùng lúc đó, trong một căn phòng thuê tối tăm, Hạ Vãn đang nhìn Weibo của Thẩm Khuynh, vẻ mặt lạnh nhạt, kiêu ngạo, hoàn toàn không còn chút gì thanh thuần, dịu dàng như khi xuất hiện trước ống kính.

Cô ta khẽ nhíu mày hỏi:

“Thẩm Khuynh lại định giở trò gì đây? Hắn không phải thật sự có chứng cứ gì chứ?”

Người đại diện Lâm Lệ ở bên cạnh thản nhiên như không có chuyện gì, đáp:

“Yên tâm đi, chỉ dựa vào hắn thì gây được sóng gió gì chứ. Chuyện của hắn tôi sẽ xử lý. Cô cứ ngoan ngoãn làm tiểu bạch hoa của mình, đừng lướt điện thoại nữa. Lát nữa Trần tổng sẽ tới, tối nay nhiệm vụ quan trọng nhất của cô là hầu hạ cho tốt vị đại kim chủ này.”

Nói xong còn không quên kéo cổ áo của Hạ Vãn xuống thấp hơn.

c2

Thẩm Khuynh ngủ một giấc thẳng đến tận hừng đông, cuối cùng cũng bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Còn chưa kịp ngồi dậy, điện thoại đã được ai đó đưa tới tận bên tai.

"A lô?" Thẩm Khuynh dụi dụi đôi mắt ngái ngủ.

"Ai vậy?" Vừa hỏi, cậu vừa ngồi dậy, liếc mắt nhìn màn hình điện thoại, hiện lên chữ "Chị Lâm", chính là người đại diện thiếu đạo đức kia của nguyên chủ.

Đầu dây bên kia, giọng Lâm Lệ vang lên đầy cáu kỉnh:

"Tôi là Lâm Lệ. Tôi nói cho cậu biết, ngoan ngoãn ở bệnh viện mà đợi đi, đừng có giở trò nữa, thành thật một chút! Còn tâm trí đâu mà đăng Weibo hả? Giờ cái vụ bê bối của cậu đã lan truyền khắp giới giải trí rồi. Biết điều một chút, nể mặt cậu còn có cái vẻ ngoài được chút, tôi còn có thể giúp đỡ cậu được phần nào."

"Ờ." Thẩm Khuynh nhàn nhạt đáp, trong lòng lại thở dài. Thật ra cậu còn phải cảm ơn cái chị Lâm này, nếu không nhờ cô ta, cậu làm sao có cơ hội khiến chuyện này ầm ĩ lên như vậy. Cái người đại diện chuyên giỏi lăng xê ghép cặp, dựng chuyện nguyên chủ quấy rối nữ nghệ sĩ Hạ Vãn này cũng chính tay cô ta dàn dựng. Ngoài mấy trò ghép couple, bán hình tượng thanh thuần ra thì chẳng biết gì khác. Thẩm Khuynh còn chưa tìm đến cô ta tính sổ, ai ngờ cô ta lại tự đưa mình tới cửa.

Cậu còn định nói gì đó thì điện thoại đã bị anh trai cậu cầm lấy, lạnh mặt nói vào máy:

"Cô là người đại diện của Tiểu Khuynh đúng không? Từ giờ đừng gọi nữa. Với tư cách người đại diện của em tôi, cô không xứng."

Đầu bên kia lập tức gào lên:

"Anh là ai! Muốn hủy hợp đồng hả? Đơn phương hủy là vi phạm hợp đồng đấy! Muốn hủy thì đền mấy trăm vạn tiền vi phạm đi, anh hỏi thử xem cậu ta có bồi nổi không? Cậu ta ký 10 năm cơ mà!"

Hừ, cô ta vừa mới nâng được nghệ sĩ lên, sao nói hủy là hủy. Hắc hồng (nổi nhờ tai tiếng) cũng là nổi, với danh tiếng và hình tượng hiện tại của Thẩm Khuynh, bất cứ ai cũng có thể giẫm lên mà leo lên cao, Hạ Vãn chính là ví dụ sống.

Nhưng Thẩm Yển cười nhạt:

"À, còn mơ lấy tiền vi phạm hợp đồng hả? Công ty mấy người sắp không trụ nổi rồi! Lừa gạt vị thành niên ký hợp đồng không công bằng, lại còn kinh doanh mảng đen tối... lo mà chuẩn bị ăn cơm nhà nước đi."

Không để đầu dây bên kia kịp mở miệng, Thẩm Yển đã dứt khoát tắt máy, tiện tay kéo luôn số Lâm Lệ vào danh sách chặn. Động tác nhanh gọn, dứt khoát khiến Thẩm Khuynh sững người, trong lòng không khỏi cảm thán: Anh trai đúng là anh trai, ra tay đơn giản mà bá đạo quá!

Cậu còn tưởng đợi sau khi xuất viện sẽ từ từ tìm cách hủy hợp đồng, thậm chí nếu cần thì dùng chút thủ đoạn không chính thống. Ai ngờ đâu anh trai xử lý gọn như vậy.

"Mà này, anh... vừa nãy anh nói công ty họ sắp không trụ nổi á? Vậy có còn phải đền tiền vi phạm hợp đồng không? Hay anh chỉ hù dọa cô ta? Tiền vi phạm hợp đồng hình như tận mấy trăm vạn lận đó... có giải quyết được không?"

Thẩm Khuynh đầy vẻ thắc mắc, trên mặt toàn dấu chấm hỏi.

Thẩm Yển nhìn đứa em trai ngốc nghếch, trên trán vết thương đã đỡ hơn quá nửa, liền dịu giọng an ủi:

"Em đúng là vẫn còn coi thường anh, cũng coi thường nhà họ Thẩm quá rồi."

Thẩm Khuynh: "..."

Đây chính là sức mạnh của tiền tài và quyền lực đây mà. Cái đùi vàng này ôm chắc rồi! Nghĩ mà thấy thương cho nguyên chủ, có một gia đình tốt thế này mà không biết trân trọng, lại còn bỏ nhà chạy ra ngoài tự làm khổ mình, haiz...