Thẩm Dương ở bên cạnh cũng hùa theo:
“Đúng đó anh hai, chờ anh xuất viện rồi về nhà với tụi em. Em nhường anh máy chơi game của em luôn.”
Mạnh Bình nghe vậy liền lườm Thẩm Dương:
“Con còn dám có máy chơi game à? Lại lén mua đúng không? Chỉ biết chơi thôi! Đợi về nhà xem mẹ có tịch thu của con không!”
“Đừng mà mẹ, con đã nộp lên cho anh hai rồi mà!” Thẩm Dương vừa cười tủm tỉm vừa nhìn sang Thẩm Khuynh: “Phải không anh hai?”
Nhìn bộ dạng của hai người họ, Thẩm Khuynh vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ. Tuy biết mẹ kế và em trai đều thật lòng đối xử tốt với mình, nhưng để phù hợp với tính cách lạnh nhạt của nguyên chủ, cậu đành phải giữ khoảng cách, đáp lại vài câu qua loa. Nói xong, Thẩm Khuynh nhìn về phía Thẩm Yển. Thẩm Yển lập tức hiểu ý, liền nói:
“Dì Mạnh, Tiểu Khuynh không sao rồi, bác sĩ cũng đã nói ổn cả, hay là dì và Thẩm Dương về nghỉ ngơi trước đi. Ở đây có con trông, dì đừng lo.”
Mạnh Bình nhìn bộ dạng vẫn giữ khoảng cách của Thẩm Khuynh với mình, đành gật đầu đồng ý với đề nghị của Thẩm Yển. Đến lúc xoay người bước đi, Thẩm Khuynh thoáng thấy bà lén lau nước mắt nơi khóe mắt, trong lòng cậu bỗng dâng lên một nỗi xót xa.
Kiếp trước, cậu bị cha mẹ ruồng bỏ. Nếu không nhờ sư phụ và sư huynh đi ngang nhặt về nuôi, e rằng cậu đã sớm chết từ lâu. Giờ nhìn Mạnh Bình dù với một đứa con riêng mà vẫn dành tình cảm chân thành như vậy, khiến Thẩm Khuynh vừa ngưỡng mộ vừa cảm động. Trong lòng cậu thầm hạ quyết tâm: nhất định sẽ trân trọng đoạn tình cảm quý giá này. Về nhà phải nhanh chóng sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện. Hơn nữa, có gia thế mạnh như vậy, mình cũng bớt phải phấn đấu hai mươi năm, dù sao cậu thật sự không thể hát hò nhảy nhót được!
Mạnh Bình và Thẩm Dương đi rồi, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai anh em. Nhìn bộ dạng Thẩm Yển dường như có lời muốn nói nhưng còn ngập ngừng, Thẩm Khuynh mở lời trước:
“Anh, anh có chuyện gì muốn nói với em phải không?”
Thẩm Yển nhìn người em trai bao năm không gặp, trong lòng trăm mối cảm xúc, nhưng nhất thời không biết mở miệng ra sao. Cuối cùng chỉ chậm rãi nói:
“Thật xin lỗi... anh lẽ ra nên về bên em sớm hơn.”
Biết bao điều muốn nói, cuối cùng chỉ đọng lại trong một câu ấy. Chút nữa thôi, anh đã mất đi đứa em trai thân thiết nhất rồi.
Tuy Thẩm Khuynh luôn miệng nói mình chỉ vô ý ngã xuống, nhưng Thẩm Yển đã nhìn thấy mớ thuốc rơi vãi khắp nơi, cộng thêm những lời ác ý trên mạng, anh có ngốc mấy cũng đoán ra được chuyện gì đã xảy ra.