“Ừm, thật may mắn. Về sau đừng làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa. Lần này coi như may mắn không có chuyện gì, nhưng nếu để lại di chứng thì phải làm sao? Cứ ở bệnh viện nghỉ ngơi vài ngày đã.”
Nói rồi, Thẩm Yển dẫn các bác sĩ rời khỏi phòng, để Thẩm Khuynh yên tâm nghỉ ngơi, hẹn lát nữa sẽ quay lại thăm.
Thẩm Yển vừa rời khỏi, trong mắt Thẩm Khuynh thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo. Thẩm Yển nói lần này coi như may mắn, nhưng chỉ có cậu hiểu rõ: Thẩm Khuynh thực sự đã chết, bị dư luận đầy hư ảo và ác ý gϊếŧ chết! Cậu không thể để nguyên chủ chết một cách oan uổng như vậy. Cậu nhất định phải khiến đám anh hùng bàn phím đó chịu sự trừng phạt xứng đáng, cũng phải giúp nguyên chủ theo đuổi giấc mơ làm diễn viên.
Thẩm Khuynh nằm trên giường bệnh, nhắm mắt dưỡng thần, suy nghĩ kế hoạch tiếp theo. Nhưng nói thực lòng, một thiên sư như cậu vốn chẳng biết hát hò nhảy múa, rap lại càng không. Diễn kịch có lẽ còn dễ hơn chút, dù sao trước đây Thẩm Khuynh cũng từng dựa vào kỹ thuật diễn xuất mà lừa được không ít đám quỷ quái xoay vòng vòng.
Đang lúc cậu còn phiền muộn vì sự nghiệp tương lai của mình, Thẩm Yển đã quay lại. Lần này phía sau còn dẫn theo hai người.
Hai người này cậu biết. Một là mẹ kế của nguyên chủ – Mạnh Bình. Người còn lại chính là cậu em trai cùng cha khác mẹ – Thẩm Dương. Ban đầu Thẩm Khuynh còn nghi ngờ liệu chuyện của nguyên chủ có phải do mẹ kế và họ giở trò hay không.
Nhưng vừa nhìn thấy họ, sự nghi ngờ ấy liền tan biến. Không nói đâu xa, vẻ lo lắng trên mặt họ hoàn toàn không giống giả bộ. Hơn nữa, cả nhà này đúng là số mệnh tốt: anh trai cả đời giàu sang thuận lợi chưa từng gặp biến cố, mẹ kế lại là người sống vô lo, gia đình hòa thuận, quý nhân đầy mình. Còn cậu em trai tuy hơi kém một chút, nhưng dù gì sau này cũng là kẻ kế thừa khối gia sản cả trăm triệu... Một nhà này hoàn toàn là người thiện lương, trong sáng.
Khác hẳn với mấy câu chuyện cậu từng nghe ở dưới chân núi trước đây — không hề có cái gọi là con vợ cả bị dì ghẻ chèn ép, tranh đấu đến cùng, rồi bị đuổi khỏi nhà, dì ghẻ một nhà ác độc chèn ép không buông tha.
Đang lúc Thẩm Khuynh còn suy nghĩ lung tung, Mạnh Bình đã lo lắng nhìn cậu:
“Tiểu Khuynh, cảm thấy thế nào rồi con? Đừng giận dỗi với người nhà nữa. Ba con bên nước ngoài vừa nghe tin con xảy ra chuyện đã vội vã bay về ngay đấy, làm ba lo lắng muốn chết. Đợi khi nào xuất viện, con theo ba với dì về nhà nhé, nghe lời đi. Nếu con có ấm ức gì thì cứ nói ra, đừng giấu trong lòng. Nếu không muốn nói với dì, thì anh trai con cũng đã về rồi đấy, hai anh em tâm sự với nhau cho thoải mái. Có muốn ăn gì thì bảo dì, dì làm cho con.”