Đập vào mắt cậu là một mảng trắng toát – nơi này chắc là bệnh viện, chỗ người ta khám bệnh ở thời đại này. Đang lúc Thẩm Khuynh định ngồi dậy để nhìn quanh, một giọng nói đột ngột vang lên, cắt ngang suy nghĩ của cậu.
“Em tỉnh rồi à? Cảm giác thế nào?”
Giọng nói này, lúc cậu còn nửa mê nửa tỉnh đã nghe được. Thẩm Khuynh nghiêng đầu nhìn về phía phát ra tiếng, thấy bên giường có một người đàn ông đang đứng. Người này diện mạo có vài phần giống cậu, chỉ là nét mặt cứng cỏi và góc cạnh hơn. Trong ký ức cũng từng xuất hiện người này. Chỉ là so với ký ức, trông người này giờ đây có phần trưởng thành và tiều tụy hơn. Nếu Thẩm Khuynh nhớ không nhầm, đây hẳn là anh trai của nguyên chủ.
“Em... không sao, anh đừng lo lắng.” Thẩm Khuynh cố gắng mở miệng nói. Nếu nguyên chủ đã chết, mà ông trời để cậu đến đây thay thế, thì cậu sẽ thay nguyên chủ sống cho thật tốt.
Lời nói của Thẩm Khuynh khiến người bên giường thở phào nhẹ nhõm. Anh đỡ cậu ngồi dậy tựa vào giường, dặn dò vài câu rồi rời khỏi phòng. Một lát sau, anh dẫn theo mấy người mặc blouse trắng bước vào. Nhìn cách ăn mặc, chắc chắn là bác sĩ.
Cậu rất phối hợp trả lời các câu hỏi của họ, còn nói rằng mình chỉ vô ý ngã xuống.
Khi các bác sĩ tiến lại gần, xem xét tình trạng của Thẩm Khuynh, ai nấy đều lấy làm kinh ngạc:
“Thật đúng là kỳ tích, vết thương hồi phục nhanh thật đấy.”
Nếu không phải chính miệng người đưa Thẩm Khuynh đến nói đã tận mắt thấy cậu rơi từ tầng 12 xuống, họ còn tưởng cậu chỉ uống say rồi ngã vào bồn hoa. Tuy rằng nhánh cây đã đỡ bớt lực va chạm, nhưng như vậy vẫn thật sự quá may mắn.
Vị bác sĩ dẫn đầu quay sang người đàn ông phía sau, nói:
“Thẩm Yển tiên sinh, em trai anh đã tỉnh, cơ bản là không còn vấn đề gì nghiêm trọng. Dù sao cũng ngã từ trên cao như vậy, vẫn nên làm kiểm tra toàn diện cho yên tâm.”
Nghe hai chữ Thẩm Yển, trong lòng Thẩm Khuynh đã xác nhận: đây chính là anh traicủa nguyên chủ, người thừa kế của tập đoàn Thẩm thị, đại thiếu gia nhà họ Thẩm. Nhà họ Thẩm nắm trong tay tài sản và quyền lực thuộc hàng nhất nhì Hoa Hạ. Có điều anh trai cậu chưa từng ham mê những thứ ấy, quanh năm ở nước ngoài, rất ít khi trở về, bởi vậy trong ký ức của nguyên chủ cũng chẳng có ấn tượng sâu sắc gì.
Ánh mắt Thẩm Yển dừng trên mặt Thẩm Khuynh, cẩn thận quan sát một hồi, trong lòng cũng có tính toán riêng. Anh khẽ gật đầu: