Thẩm Khuynh không ngờ chuyện Abina dặn phải giữ bí mật về thân phận của cậu lại được giữ kín đến mức ngay cả em họ của cô ấy cũng không biết. Hơn nữa, Tiểu Dao này thật sự quá trực tính, hỏi liền một tràng toàn những câu mà cậu không biết phải trả lời ra sao.
Càng khó hiểu hơn là... sao Tiểu Dao lúc này lại có vẻ mặt như mấy bà thím hứng thú chuyện đời vậy? Trên khuôn mặt đáng yêu hoạt bát của một cô gái mà lại toát ra vẻ... “đáng khinh”!
“Em tỉnh táo một chút đi, mấy chuyện khác anh không thể giải thích, nhưng mà! Em dừng ngay những suy nghĩ kỳ quặc lại. Em không thấy anh và Tổng giám đốc Yển của các em rất giống nhau sao... Anh là em ruột của anh ấy. Không ngờ chị Abina ngay cả em cũng giấu kín.”
“A? Gì cơ, anh là em ruột của Tổng giám đốc Yển! Là con ruột của ba Thẩm? Cái gì thế này!!! Sao anh không nói sớm! Anh có hậu thuẫn lớn như vậy mà anh còn... còn...” Tiểu Dao bắt đầu nói năng lộn xộn.
“Anh còn bị bôi đen đến thảm thế này đúng không... Anh chỉ muốn dựa vào năng lực của chính mình. Nếu cứ sống trong hào quang của họ thì người khác bao giờ mới có thể thực sự nhìn thấy anh đây?”
Thẩm Khuynh mỉm cười nhẹ: “Chuyện này... em nhớ giữ bí mật giúp anh nhé!”
“Được! Em tin là anh nhất định có thể trở thành một minh tinh còn rực rỡ hơn cả họ!”
“Ừ! Đi thôi, anh thu dọn xong rồi, về nhà nào.” Thẩm Khuynh mỉm cười nói.
Tiểu Dao nhìn bóng dáng Thẩm Khuynh đang thu dọn hành lý, trong lòng bỗng thấy nhói đau. Thẩm Khuynh đâu có lớn hơn cô bao nhiêu, vậy mà sao trông cậu lại như người từng trải qua rất nhiều đau thương? Cậu dường như mang trong lòng những tâm sự rất sâu nặng, nụ cười kia... ẩn sau nó rốt cuộc là gì, vì sao lại khiến người ta cảm thấy đau lòng đến thế...
Thẩm Yển xử lý xong công việc ở công ty, về nhà đón Thẩm Khuynh đi tham dự tiệc tối.
Lúc này, Thẩm Khuynh đang mặc một bộ vest trắng kiểu Trung Hoa được thiết kế riêng. Bộ vest được cắt may tinh xảo, chất liệu cao cấp. Áo trong có cổ đứng, tôn lên đường cong thanh nhã nơi cổ, trên cổ áo còn được thêu một con bướm nhỏ tinh xảo. Phần cổ tay áo có khuy cài đính kim cương, khiến tổng thể toát lên vẻ cao quý mà vẫn thanh lịch. Quần âu cùng chất liệu với áo, mềm mại như lụa, ống quần buông nhẹ đến mắt cá chân, trông rất tao nhã.
Hơn nữa, Thẩm Khuynh xưa nay chưa từng cắt tỉa mái tóc hơi dài của mình, những lọn tóc đó được Tiểu Dao cuộn nhẹ ra phía sau, trông lại càng thêm vẻ kiều quý thoát tục. Làn da trắng mịn, đôi mắt sáng trong, toàn thân toát lên một loại khí chất mê hoặc khác biệt. Dưới ánh đèn chiếu rọi, cậu tựa như một tiên tử lạc vào chốn phàm trần, khiến người ta không khỏi nín thở ngắm nhìn, vừa muốn tiến lại gần để khám phá cho rõ, lại vừa vô thức muốn rút lui vì không dám chạm tới.
Khi Thẩm Yển về đến nhà, liền nhìn thấy Thẩm Khuynh ngồi thẳng lưng ngay chính giữa ghế sofa xem TV.
Đừng hỏi vì sao không ngả người tựa vào sofa! Là vì Tiểu Dao không cho phép! Bộ đồ cậu đang mặc cũng không cho phép!
Thẩm Khuynh rất muốn được ngồi thoải mái, dựa vào sofa nghỉ một chút, nhưng cứ mỗi lần cậu định buông lỏng người xuống thì lại bị Tiểu Dao ngăn lại ngay.
Tôi mệt quá rồi... Ai đến giải cứu tôi với... Thẩm Khuynh vừa nghĩ vậy thì trông thấy anh trai đã trở về.
“Anh, cuối cùng anh cũng về rồi. Bao giờ mới đi dự tiệc đây? Mau đi mau về đi, bộ quần áo này thật sự là khó chịu quá rồi, đến cả ngồi cũng không dám ngồi đàng hoàng!”
“Cũng tại em ngồi không ra ngồi đó chứ.” Thẩm Yển vừa bất đắc dĩ vừa bật cười.
Hình tượng “tiên giáng trần” mà Thẩm Khuynh gắng gượng giữ lấy, chỉ trong chớp mắt đã tan tành sau một câu than vãn.
...
Mây mờ trôi chậm, trăng sáng như nước. Một chiếc Ferrari màu đen lặng lẽ rời khỏi đại viện nhà họ Thẩm, hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch...
Bữa tiệc tối hôm nay được tổ chức hết sức long trọng, địa điểm là khách sạn cao cấp nhất ở Kinh Thị. Đây là một buổi tiệc từ thiện, nên có không ít nhân vật nổi tiếng trong giới chính trị và thương nghiệp, cùng với các đạo diễn có tiếng tham dự. Chính vì thế, buổi tiệc cũng thu hút rất nhiều phóng viên truyền thông đến đưa tin.
Khi xe của Thẩm Khuynh và Thẩm Yển đến trước khách sạn, đã có không ít phóng viên mai phục sẵn ở đó. Vừa thấy siêu xe dừng lại, bọn họ lập tức vây lại như ong vỡ tổ.
Thẩm Yển và Thẩm Khuynh bước xuống xe trong vòng vây bảo vệ của các vệ sĩ, phía sau còn có trợ lý Tiểu Dao đi theo. Ai nấy đều nở nụ cười tươi, thản nhiên bước vào sảnh khách sạn.
“Là Tổng giám đốc Yển!”
“Chào Tổng giám đốc Yển!”
“...”
Các phóng viên thi nhau chào hỏi.