Chương 23

Thẩm Khuynh quay trở lại phòng bệnh, liền thấy Mạnh Bình đang đỡ cha Thẩm ngồi dậy.

“Ba thấy sao rồi, còn chỗ nào không được thoải mái không?” Thẩm Khuynh vội vàng bước tới hỏi han.

Cha Thẩm lắc đầu.

“Ài, cũng may chỉ là gãy xương tay, bây giờ vừa phẫu thuật xong thì thấy đỡ đau hơn rồi. Có điều, tài xế Tiểu Trương đến giờ vẫn còn hôn mê bất tỉnh.”

“Bên phía Tiểu Trương thì đã liên lạc được với người nhà rồi, trong phòng bệnh cũng có người trông nom, anh đừng lo quá, cậu ta mà tỉnh lại sẽ báo cho anh ngay.” Thẩm Yển đứng bên cạnh tiếp lời.

“Ừ đúng rồi, ba ba cứ an tâm nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, con xem qua rồi, chắc anh ấy cũng sẽ sớm tỉnh thôi.” Thẩm Khuynh cũng lên tiếng an ủi.

“Còn bên Lương Dũng – cái tên vẫn luôn giúp thuật sĩ kia hại ba – thì tên thuật sĩ đã chết rồi, nhưng Lương Dũng thì... con thấy thế nào cũng chưa hết giận được. Ba, ba nói đi, muốn xử lý hắn ra sao?” Thẩm Khuynh trong lòng đã nghĩ ra vô số cách tra tấn Lương Dũng, chỉ chờ cha Thẩm mở miệng là ra tay. Trước giờ, Thẩm Khuynh chưa bao giờ là người đại từ đại bi, cậu chỉ tốt với người mà cậu cho là xứng đáng. Lòng tốt của cậu cũng chỉ dành cho người đáng được đối xử như vậy. Còn loại như Lương Dũng, nếu là ngày trước, cậu đã gϊếŧ hắn tám trăm lần rồi. Chỉ tiếc bây giờ là xã hội pháp trị, nhưng cho dù hắn có chết thì cũng không thể để hắn chết một cách nhanh gọn được, như vậy là quá tiện nghi cho hắn rồi…

“À... con giải quyết kiểu gì vậy? Có bị liên lụy gì không? Đám chuyện làm ăn trong sân vốn đã loạn, ba định tự mình xử lý, ai ngờ hắn lại dở mấy trò hiểm độc như vậy! Nếu hôm nay không nhờ con đưa bùa dán phát huy tác dụng, thì chúng ta đã chết trong tay con tiểu quỷ đó rồi! Con không biết đâu, lúc đó trên cửa kính xe bỗng nhiên dính một cái mặt quỷ, giống như một tờ giấy bò qua khe cửa, trườn tới bên ba, há cái miệng đầy máu định cắn ba! May mà ba kịp lấy bùa ra, mới dọa được nó lui lại. Nhưng vì lúc đó hoảng loạn quá, nên bất đắc dĩ mới đâm vào dải phân cách bên đường...”

“Lại đây, mau lại đây để ba xem con có bị thương ở đâu không, tên thuật sĩ đó chết thế nào rồi? Có cần ba giúp con xử lý hậu quả không?” Cha Thẩm kích động túm lấy tay Thẩm Khuynh, vội vàng kiểm tra khắp lượt xem con trai có bị thương gì không.

“Ôi trời, con đâu phải làm bằng giấy đâu ba. Ba lo cho cái tay của mình trước đi. Chuyện nhỏ như vậy không cần đến con ra tay đâu, người có thể đánh lại con còn chưa ra đời mà. Mấy cái trò đó đối với con chỉ là trò con nít. Tên thuật sĩ đó vốn là người đã chết rồi, chỉ là dùng tiểu quỷ để kéo dài mạng sống thôi, con cũng không cần dùng sức, chỉ khiến quỷ sai đến bắt đi là xong.” Thẩm Khuynh gỡ tay cha Thẩm đang nắn nắn sờ sờ mình ra, vừa trấn an vừa cười nói.

“Ai da ai da, quỷ sai đó! Chuyện này không đơn giản đâu nha! Có phải là nhân viên công vụ của địa phủ không đó? Ba thấy nhà chú Phương mời đại sư gì đó, cũng chưa từng nghe nói có thể liên hệ được với quỷ sai. Con đúng là không tầm thường chút nào! À đúng rồi, có phải nên chuẩn bị một chút cho người ta không? Đừng để người ta nổi giận rồi mách Diêm Vương, lỡ Diêm Vương bớt tuổi thọ của con thì sao!” Cha Thẩm dù thật ra chẳng hiểu gì về mấy chuyện quỷ thần này, phong thủy trong nhà cũng toàn làm theo trào lưu. Nhưng từ sau chuyện Lương Dũng, lại thêm Thẩm Khuynh ra tay dọn dẹp sau lưng, cả nhà như được khai sáng vậy. Đạo giáo, Phật giáo, đầu trâu mặt ngựa, yêu ma quỷ quái... cái gì cũng học, cũng tin hết. Bây giờ nghe đến "quỷ sai", lại như mở ra một thế giới mới.

“Đây là gì với gì vậy ba? Diêm Vương cũng đâu có dễ dàng muốn rút tuổi thọ ai là rút được đâu.” Thẩm Khuynh bất lực đưa tay đỡ trán.

“Đúng rồi đó, lão Thẩm đừng nói bậy, miệng quản không chặt lại làm Tiểu Khuynh gặp phiền phức thì khổ.” Mạnh Bình vội vàng ngăn lại.

“Ay da, phi phi phi, tôi chỉ nói bừa thôi, đừng trách đừng trách.”

Thẩm Khuynh thật không biết phải hình dung khả năng tiếp thu của họ thế nào nữa, chỉ có thể thốt lên: “Ngầu...”

“Được rồi, đừng nghĩ mấy chuyện đó nữa, chuyện của Lương Dũng cứ để chúng ta xử lý. Hắn không thể tiếp tục giở trò sau lưng được đâu, đối phó hắn cũng không quá khó. Tiểu Khuynh nên nghỉ ngơi cho tốt, mấy ngày nữa còn phải đi công tác.” Thẩm Yển nói.

“Ừ, vậy cũng được.”

Không bao lâu sau, từ phòng bệnh bên cạnh truyền đến tin tốt: Tiểu Trương đã tỉnh lại. May mắn là chỉ bị chấn động não nhẹ và một vài chỗ nứt xương, bất tỉnh chỉ là do bị dọa quá mà thôi. Dù sao Tiểu Trương cũng còn trẻ, thể trạng khỏe hơn cha Thẩm, giờ thấy không có gì nghiêm trọng, Mạnh Bình cũng yên tâm hơn.

“Không sao là tốt rồi. Tôi cũng chưa dám nói cho Tiểu Dương biết, sợ ảnh hưởng đến việc học của nó. Nó đang học lớp 12, vài tháng nữa là thi đại học rồi, áp lực lắm.”

Thẩm Khuynh thầm nghĩ, chẳng trách nhóc con đó không liên lạc với mình, chắc thật sự bận học.

Thế nhưng đúng lúc này, “bận học” Thẩm Dương lại đang...