Thì ra “ăn anh cả đời”.
Là ăn thật.
Ngô Hiến lắc đầu, sau khi thưởng thức những tấm ảnh một lúc, hắn lại hỏi.
“Xin hỏi Vương Chí Vũ là ai vậy ạ? Mỗi tháng vợ ông đều nhận được một khoản tiền từ người này, tận mười ngàn đấy, vô duyên vô cớ...”
“Đủ rồi!”
Cái tủ đông run lên dữ dội, Ngô Hiến bắt đầu cảm thấy cái lạnh thấu xương.
“Cậu nhất định phải xé toạc hết vết sẹo của người khác ra mới chịu à? Tôi có lỗi với Quyên, cho nên dù cô ấy đối xử với tôi thế nào, tôi cũng không một lời oán thán. Ngay cả khi tôi đã chết, tôi cũng không muốn cô ấy phải mang tiếng xấu!”
“Cậu còn định trì hoãn bao lâu nữa?”
“Thì ra là chân ái của ông à, vậy thì không thành vấn đề, tôi sẽ tìm cách thả ông ra ngay đây.”
Ngô Hiến uể oải đứng dậy, tìm một hướng có nắng mở cửa sổ, tháo ván giường ra kê trước cửa sổ, rồi dùng dây thừng buộc cái tủ đông lại.
Hắn nói ông Vương này không thành thật, không phải là chỉ đến những mâu thuẫn tình cảm giữa hai người.
Mà là chỉ thân phận của ông Vương này.
Bị một người phụ nữ uy hϊếp, lại còn ngay cả khi đã chết vẫn có người thay ông ta trả tiền, điều này cho thấy thóp mà họ nắm được không hề nhỏ, hơn nữa Lưu Quyên còn hận đến mức đó...
Ông Vương là một kẻ xấu!
Ngô Hiến không biết tà linh từ đâu mà ra, nhưng ông Vương rõ ràng là do người chết chuyển hóa thành. Tà linh do người tốt chuyển hóa thành, có lẽ còn có một chút khả năng vẫn là tốt, nhưng tà linh do kẻ xấu chuyển hóa thành thì một trăm phần trăm là xấu.
Vì vậy, Ngô Hiến không tin ông Vương có thể giữ lời hứa.
Cho dù sau khi thả ông ta ra, lời nguyền được giải trừ thì đã sao?
Ở chung một phòng với một tà linh, liệu ông ta có không tấn công hắn không?
Tuy Ngô Hiến có chú Chân Hỏa, có kiếm Đồng Tiền, nhưng cũng không thể lãng phí hết vào những chỗ như thế này được!
Cho nên, nếu ông Vương đã không thể can thiệp vào bên ngoài tủ lạnh thì Ngô Hiến sẽ tìm một cách hay ho để thả ông ta ra vậy.
Hắn dùng dây thừng buộc chặt tủ đông, đẩy nó từ trên ván giường ra phía cửa sổ.
Ông Vương cảm nhận được sự di chuyển, nghi ngờ hỏi Ngô Hiến.
“Sao tôi lại có cảm giác quan tài của mình đang động đậy vậy?”
Ngô Hiến trả lời qua loa: “Ồ, tôi tìm được chìa khóa rồi, nhưng dây xích khóa lâu quá, cần phải cử động một chút mới mở được.”
“Vậy phiền cậu nhanh lên một chút, tôi sẽ không bạc đãi cậu đâu.”
Trong tủ đông, trên khuôn mặt không toàn vẹn của ông Vương nở một nụ cười lạnh lẽo. Chỉ cần ông ta ra khỏi tủ, ông ta sẽ nhét Ngô Hiến vào trong rồi khóa chết lại.
Những kẻ biết bí mật của ông ta đều phải chết.
Hơn nữa...
Ông ta muốn gϊếŧ người!
Kể từ khi tỉnh lại trong tủ đông, ông ta đã muốn tác oai tác quái đến phát điên. Dựa vào đâu mà những tà linh khác có thể gϊếŧ người mua vui, còn ông ta lại phải bị nhốt trong cái thùng lạnh như băng này?
Và ông ta luôn tò mò về những gì Lưu Quyên đã làm với mình.
Thật sự ngon đến vậy sao?
Ông ta cũng muốn thử một chút.
“Sắp mở được rồi, phiền ông chịu khó một chút nhé.”
Ngô Hiến lùi lại hai bước, lấy đà tung một cú đạp thẳng, trực tiếp đá văng cái tủ đông đang kê trên cửa sổ xuống dưới!
“Đi nhé!”
Ầm!
Tủ đông rơi thẳng xuống, đập mạnh xuống đất phát ra một tiếng vang lớn. Nắp tủ vỡ tung bay ra ngoài, vô số mảnh băng vụn và thi thể không toàn vẹn của ông Vương văng ra khắp nơi.
Ánh mặt trời âm u chiếu lên, khiến thi thể bốc lên từng làn khói đen. Ông Vương gào lên một tiếng rồi bò dậy, những mảnh vụ cơ thể bị vỡ nát nhanh chóng ráp lại, lếch thếch chui vào trong bóng tối rồi biến mất.
Ngô Hiến hài lòng rút đầu lại từ cửa sổ, trán hơi rịn mồ hôi. Nhiệt độ cơ thể hắn đã dần dần tăng trở lại. Hắn mở chứng nhận quy y ra xem, trạng thái nguyền rủa đã biến mất.
“Hê, quả nhiên có tác dụng, xem ra quy tắc của Phúc Địa cũng khá linh hoạt.”
...
Sau khi giải trừ lời nguyền, Ngô Hiến không vội rời đi.
Hắn lại lục lọi trong phòng một lần nữa. Kể từ khi vào Phúc Địa, những món đồ tốt mà hắn có được đều là kiếm được ở những nơi nguy hiểm.
Gϊếŧ ma treo cổ được linh hương, thám hiểm nơi nguy hiểm gặp Huyền Minh.
Suy ra, nhà của ông Vương giấu xác trong tủ đông cũng phải giấu đồ tốt.
Trước đó khi ông Vương còn ở đây, Ngô Hiến không tìm thấy gì cả. Lần này lục lại, không ngờ lại nhanh chóng có phát hiện mới.
Đầu tiên là một quả đào tiên to bằng nắm tay. Cầm quả đào lên, trên trang đạo cụ của chứng nhận quy y liền có thêm một dòng chữ.
[Quả Đào Thọ]: Có thể mang ra khỏi Phúc Địa. Ăn ở ngoài Phúc Địa có thể tăng tuổi thọ, ăn ở trong Phúc Địa có thể chữa thương. Dâng lên thần linh có thể tránh được tai ương.
(Lưu ý: Bái thần có xác suất nhỏ dẫn đến tai ương (Thiên Quan ban tà, Địa Quan giáng tội, Thủy Quan nguyền rủa). Dâng quả Đào Thọ lên, việc bái thần chắc chắn sẽ không kích hoạt hiệu ứng tiêu cực.)
Ngô Hiến đã hiểu.
“Xem ra lý do mình chọc phải ông Vương này, chính là vì đã gặp vận xui của vị Thủy Quan này rồi.”
Nhưng điều khiến Ngô Hiến để tâm nhất lại là những thông tin khác được tiết lộ trong phần ghi chú này. Bây giờ hắn gần như có thể chắc chắn rằng, tượng thần được chia thành ba loại chính, lần lượt là tượng Thiên Quan, tượng Địa Quan và tượng Thủy Quan. Sau khi bái ba loại tượng thần này sẽ có những phần thưởng khác nhau, và cũng sẽ mang lại những tai ương khác nhau.
“Lần đầu tiên mình bái thần trước khi vào Phúc Địa, xung quanh có ba pho tượng, có lẽ ba pho tượng đó chính là Tam Quan Đại Đế, những người cai quản Thiên giới, Minh phủ và Thủy vực!”
“Vậy còn bức tượng Ngoại Thần kia là gì?”
Ngô Hiến cất quả Đào Thọ đi, nhìn sang phát hiện khác của mình. Trong tủ quần áo của phòng ngủ chính lại có thêm một pho tượng thần nữa. Pho tượng này có dung mạo cực kỳ xấu xí, mắt mù tai điếc, mình khoác áo bào xanh. Dưới bệ thần có một dòng chữ.
Thiên Quan Khôi Tinh - chủ quản Quan Lộc!
Chỉ cần tìm được thêm một nén hương nữa là có thể đến đây tế thần bất cứ lúc nào!
Ngô Hiến che pho tượng này lại, rồi lục tung tủ tìm được một hộp dụng cụ mới rời khỏi nhà ông Vương.
Giống như lúc đến, Ngô Hiến không muốn mạo hiểm đi vào một không gian khép kín không thể thoát ra, dùng mạng sống của mình để kiểm chứng xem thang máy có an toàn hay không.
Vì vậy, hắn đi cầu thang bộ.
Cầu thang cũng có chút âm u, đèn trên trần đã hỏng từ lâu. Lúc lên lầu, cửa sổ còn có chút ánh nắng chiếu vào, lúc xuống lầu thì chỉ còn lại ánh sáng tán xạ mờ ảo. Lớp vôi tường bong tróc, gạch đá xi măng ẩm ướt, tạo cho người ta một cảm giác ẩm lạnh.
Ngô Hiến dùng tiếng bước chân lộc cộc làm nhịp, vừa đi vừa nghêu ngao hát. Hắn xuống đến tầng một một cách an toàn, vừa đặt tay lên nắm cửa chính định đẩy ra thì đột nhiên tay bị bật lại, lùi một bước lớn.
Cái nắm cửa lạnh lẽo lạ thường, lõi khóa đã bị đông cứng, hoàn toàn không thể mở được!
Tiếng hát của Ngô Hiến đột ngột im bặt. Hắn quay đầu định lên lầu, thì thấy cầu thang đã trở nên tối om, ngay cả cái cửa sổ nhỏ hẹp dường như cũng bị thứ gì đó bịt kín.
Ngột ngạt, tối tăm, lạnh lẽo ập đến. Xung quanh là một sự im lặng chết chóc, hắn chỉ có thể nghe thấy tiếng thở và nhịp tim của chính mình.
Đột nhiên, một đôi cánh tay trắng bệch phủ đầy sương giá từ phía sau vươn tới, vòng qua cổ Ngô Hiến!
Ông Vương gục trên vai Ngô Hiến, nở một nụ cười lạnh lẽo âm u.
“Ồ, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Nếu lúc này Ngô Hiến quay đầu lại, hắn sẽ thấy khuôn mặt kinh dị bị đông cứng, thiếu da thiếu thịt của ông Vương. Ông ta mở ra hàm răng không có môi, thì thầm bên tai Ngô Hiến.
“Cậu cứu tôi, tôi còn chưa báo đáp cậu, sao cậu đã vội đi rồi?”
“Tôi làm việc tốt không cần báo đáp!”
“Nói nhảm!”
Ngô Hiến giải thích khô khốc: “Ông đừng hiểu lầm, vừa rồi dây xích của tủ đông thật sự không mở được, tôi không còn cách nào khác mới phải dùng bạo lực đập vỡ nó. Tất cả đều là để cứu ông, tuyệt đối không phải tôi muốn gϊếŧ ông nên mới đẩy ông từ tầng chín xuống đâu.”
Ông Vương bị chọc cho cười, thổi một luồng khí lạnh vào tai Ngô Hiến.
“Cậu có biết không.”
“Khi nhiệt độ cơ thể con người giảm đến một mức độ nhất định, trung khu điều nhiệt sẽ bị rối loạn. Thế là người ta sẽ cảm thấy nóng bức, rồi sẽ cởi bỏ quần áo, chủ động tìm đến nơi lạnh, cho đến khi bị đông cứng từ trong ra ngoài giống như tôi.”
“Bây giờ... Cậu đã bắt đầu cảm thấy nóng bức chưa?”
Ngô Hiến trầm ngâm hai giây.
“Bây giờ tôi vẫn còn hơi lạnh, nhưng mà ông... Ông không thấy nóng sao?”
Ông Vương sững người, con mắt trái duy nhất còn lại chớp chớp.
Ông ta quả thực cũng thấy hơi nóng!