Biết được nguyên nhân cái chết của Lư Ngọc Châu, nhiệm vụ mà Thích Chí Dũng giao cho coi như đã hoàn thành.
Nhưng Ngô Hiến không rời đi ngay.
Với bản năng nghề nghiệp của một thám tử, hắn cẩn thận lục soát căn phòng một lần nữa và cuối cùng phát hiện ra một ngăn bí mật phía sau bức tranh treo trên tường. Bên trong ngăn bí mật có một thứ nằm ngoài dự đoán của hắn.
Một pho tượng thần!
Pho tượng này đầu chim ưng thân người, ngồi xếp bằng trên bệ thần, trên người quấn vô số con rắn độc dữ tợn với đủ loại kích cỡ khác nhau. Những con rắn này được điêu khắc vô cùng tinh xảo, sống động như thật, dường như có thể chồm lên cắn vào cổ họng người ta bất cứ lúc nào.
Trên bàn án trước tượng thần đặt hai cây nến đỏ và một lư hương. Phía dưới pho tượng có một đế bằng đồng thau, trên mép đế có khắc danh hiệu của tượng thần:
Thủy Quan - Đại chủ thần Huyền Minh !
“Có tượng thần rồi!”
Hơi thở của Ngô Hiến có chút gấp gáp. Sau khi thiêu chết con ma treo cổ áo đỏ kia, hắn đã nhận được một nén hương. Trên trang vật linh tinh của chứng nhận quy y có miêu tả về nén hương đó như sau:
Linh hương: Sản vật từ ma treo cổ, được tạo thành từ tinh hoa âm tính sau khi đã loại bỏ ô uế và chấp niệm của tà vật. Đốt lên có thể tăng âm đức, có thể dùng để kính thần.
Thích Chí Dũng vẫn còn đang chờ bên ngoài, Ngô Hiến không dám trì hoãn mà cắm thẳng nén linh hương vào lư.
Nén hương này khi cháy không tỏa ra khói, mà là một làn hơi nước màu xanh lam nhàn nhạt. Những hơi nước này lơ lửng trên bàn án, tạo thành hình dạng của ba món đồ vật.
Kính Chiếu Yêu: Gương đồng cổ được đánh bóng sáng loáng. Dùng ngón tay miết vào đạo văn phía sau có thể nhận diện nguyên hình quỷ quái, phá giải quỷ kế của yêu ma. Mỗi lần phát huy tác dụng sẽ tiêu hao linh tính, khi cạn kiệt sẽ trở thành vật thường.
Kiếm Đồng Tiền: Được bện từ tiền Ngũ Đế thịnh thế, dài một thước ba phân. Gặp quỷ sẽ nóng lên, có thể làm tà linh bị thương.
Phất trần Thanh Tịnh: Cán gỗ đào, làm bằng đuôi ngựa có linh tính. Dùng để thanh tẩy thân thể và nơi chốn, quét sạch âm khí ô uế.
Ngô Hiến xem lướt qua công dụng của ba món pháp khí, rồi đưa tay vào làn hơi nước, vớt ra một thanh kiếm Đồng Tiền ướt sũng.
Sau khi hắn lựa chọn xong, pho tượng thần hóa thành một vũng nước trong, sau đó nhanh chóng bốc hơi thành sương mù rồi tan biến.
Xem ra những pho tượng thần này chỉ có thể cúng bái một lần.
Thanh kiếm đồng tiền này thân ngắn và dày, lưỡi kiếm xếp mười tầng tiền cổ. Mỗi tầng gồm năm đồng chồng lên nhau, gồm các loại: tiền Bán Lượng thời Tần, tiền Ngũ Thù thời Hán, tiền Khai Nguyên đời Đường, tiền Tống Nguyên đời Tống, và tiền Vĩnh Lạc đời Minh.
Mỗi lần dùng thanh kiếm Đồng Tiền này làm bị thương một tà linh, lưỡi kiếm sẽ mất đi một tầng. Khi cả mười tầng lưỡi kiếm đều biến mất, thanh kiếm này cũng sẽ không thể sử dụng được nữa.
Ngô Hiến vui vẻ bật cười, dắt thanh kiếm Đồng Tiền ra sau lưng.
Việc khám xét hiện trường vốn chỉ là thói quen của hắn, không ngờ lại thật sự có thu hoạch bất ngờ. Có thanh kiếm Đồng Tiền này cộng với chú Chân Hỏa, xem như hắn đã có khả năng tự bảo vệ cơ bản ở Phúc Địa.
Đang lúc vui mừng, Ngô Hiến đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh đến rợn người.
Cái lạnh vô cớ lan ra từ tận sâu trong đáy lòng, hắn nổi hết da gà. Một cơ thể lạnh hơn cả băng dán sát vào người hắn, cái lạnh buốt xương khiến Ngô Hiến không thể cử động.
Ngô Hiến liếc mắt nhìn thì thoáng thấy một cái đầu người đàn ông đang gác lên vai mình. Nửa gương mặt ấy xanh tái vì lạnh, làn da nứt toác phủ đầy tinh thể băng nhỏ li ti, trông vừa lạnh lẽo vừa rợn người.
“Tôi... lạnh quá.”
“Tìm tôi đi, mau tìm thấy tôi đi.”
“Trong cái quan tài này toàn là băng, vừa chật vừa nhỏ, tôi nằm không thẳng được mà ngủ cũng không ngon. Cậu mau đến thả tôi ra đi, tôi ở ngay đây chờ cậu.”
“Tôi sẽ luôn chờ cậu.”
Người đàn ông nói xong thì biến mất, chỉ để lại một vũng nước đá trên mặt đất sau lưng Ngô Hiến.
Một lúc lâu sau Ngô Hiến mới hoàn hồn lại được. Hắn run rẩy, tay chân lạnh buốt, ngón tay ngón chân đều trở nên tê dại, tai trái thậm chí còn đóng một lớp băng mỏng. Hắn vội vàng dùng tay trái xoa tai, tay phải thì vụng về mở chứng nhận quy y ra, xem trên đó có xuất hiện thông tin mới nào không.
Trên chứng nhận có thêm hai dòng thông tin, một dòng là về thanh kiếm Đồng Tiền, vốn nằm trong dự liệu của Ngô Hiến. Còn dòng thông tin kia là...
Nguyền rủa!
[Nguyền rủa của Thủy Quan]: ‘Chiếc quan tài không thoải mái’
Quan tài là nhà của người chết, nhưng ông Vương không thích ngôi nhà mà vợ ông ta đã cho ông ta. Hãy tìm ông Vương, giải thoát ông ta khỏi ngôi nhà không thoải mái này. Trước khi ngươi tìm thấy ông ta, nhiệt độ cơ thể của ngươi sẽ tiếp tục giảm xuống.
“Chết tiệt!”
Ngô Hiến chửi thề một tiếng.
Hắn vừa mới bái tượng Thủy Quan xong, trên người đã dính phải nguyền rủa của Thủy Quan. Rõ ràng lời nguyền này là do việc bái thần mà ra. Chuyến đi này của hắn không phải là nhặt được bánh ngon, mà là gặm phải một viên đạn bọc đường!
Ngoài cơn tức giận, Ngô Hiến còn cảm thấy sởn gai ốc.
Tà linh trong Phúc Địa tuyệt đối không phải là thứ có thể chống lại chỉ bằng vài lá bùa chú hay pháp khí. Thứ vừa rồi dán vào người hắn, nếu muốn gϊếŧ người thì Ngô Hiến ngay cả cơ hội rút kiếm Đồng Tiền ra cũng không có!
Ý nghĩ có khả năng tự bảo vệ vừa rồi đúng là ngu hết thuốc chữa!
Trong lúc Ngô Hiến đang tự trách, giọng của Thích Chí Dũng từ bên ngoài vọng vào: “Sao anh còn chưa ra, chết ở trong đó rồi à?”
Ngô Hiến tức sôi máu, vừa định chửi một trận thì nhớ ra hình tượng mình đang xây dựng.
Thế là hắn vò rối tóc mình, hít một hơi thật sâu đến mức hoa mắt chóng mặt, rồi lảo đảo chạy ra ngoài, vẻ mặt kinh hoàng níu lấy cánh tay Thích Chí Dũng.
“Bên trong... bên trong có quỷ, còn có một người phụ nữ...”
Nghe thấy có quỷ, trong mắt Thích Chí Dũng thoáng qua một tia may mắn, vội vàng an ủi Ngô Hiến: “Đừng vội, từ từ nói, nói cho tôi biết anh đã phát hiện ra những gì.”
Ngô Hiến lắp bắp kể cho Thích Chí Dũng nghe câu chuyện bịa đặt đã chuẩn bị sẵn.
Hắn không nói chuyện bái thần, còn giấu đi một vài phát hiện của mình, chỉ tập trung tô đậm sự kinh hoàng của lời nguyền, nghe đến mức Thích Chí Dũng gật đầu lia lịa.
“Yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Thích Chí Dũng an ủi Ngô Hiến qua loa vài câu rồi đuổi hắn đi tìm vật tư. Anh ta đã có được thứ mình muốn, không muốn lãng phí thêm thời gian cho Ngô Hiến nữa.
Trong mắt anh ta, Ngô Hiến đã là một người chết.
...
“Anh cứ chờ đấy, tôi sẽ cho anh một bất ngờ.”
Sau khi từ biệt Thích Chí Dũng, Ngô Hiến lẩm bẩm chửi rủa.
Tuy rằng là tự mình quyết định giấu tài, nhưng thái độ của Thích Chí Dũng vẫn khiến hắn vô cùng khó chịu. Hắn quyết định sau khi giải được lời nguyền sẽ cho Thích Chí Dũng một vố ra trò.
Trong quá trình đóng vai đáng thương, nhiệt độ cơ thể của hắn đã dần dần tăng trở lại, dừng ở mức thấp hơn bình thường một chút. Với tốc độ giảm nhiệt độ này, ít nhất trong vài giờ tới, hắn sẽ không đến mức mất khả năng hoạt động vì hạ thân nhiệt.
Nhưng vấn đề bây giờ là, làm thế nào để tìm được “ông Vương” này?
Nếu là ở bên ngoài, việc Ngô Hiến tìm một người không khó. Nếu ông Vương đó ở không xa, chỉ với những thông tin trong mấy câu nói kia đã đủ để Ngô Hiến tìm ra ông ta.
Họ Vương, ở trong tủ lạnh, đã kết hôn và đã chết...
Phúc Địa quá đỗi xa lạ, còn thời gian lại chẳng đủ khiến đầu óc Ngô Hiến như bị cuốn vào một cơn bão suy nghĩ.
Sau đó, hắn đi qua khúc quanh của cầu thang và tìm ra cách.
“He he he, xem ra ông ta còn sốt ruột hơn mình.”
Lúc rẽ, Ngô Hiến đột nhiên phát hiện, vừa nãy là má trái thấy lạnh, rẽ một cái thì lại thành má phải lạnh. Hắn lại xoay người thử vài lần, cuối cùng xác định được cái lạnh đến từ một hướng cố định.
Đây là lời nhắc của ông Vương dành cho Ngô Hiến!
“Nếu ông ta đã vội, vậy thì mình cứ từ từ đã.”
Ngô Hiến không vội xuống lầu nữa, thay vào đó, hắn đi lang thang từng tầng một như một ông già đi dạo, tay chắp sau lưng.
Tòa nhà này có tổng cộng bốn tầng. Tầng hai, ba và bốn - mỗi tầng đều có tám phòng khách. Tầng một là quầy lễ tân cùng khu sinh hoạt của chủ nhà trọ. Các cánh cửa ở tầng hai và tầng ba đều bị phá hỏng dữ dội như căn phòng 405, còn đồ đạc bên trong thì như những bức ảnh cũ để quá lâu, đều bắt đầu phai màu và mục nát theo thời gian.
Nhưng ngoài ra, tầng hai và tầng ba rất sạch sẽ.
Không có tay chân cụt, không có máu me lênh láng, chỉ có lớp vữa dày, những bức tượng xi măng hình người không hề hợp với khung cảnh khách sạn, và mùi xác chết thối rữa ở khắp mọi nơi!
Ngô Hiến cố chịu đựng mùi hôi đi một vòng, và thật sự tìm được một thứ hữu ích.
Đây là một pho tượng Phật.
Trên đài sen chất đầy châu báu và đồ vật, một cái đầu Phật được đặt ngay ngắn trên đỉnh đống bảo vật, khuôn mặt nở một nụ cười kỳ dị như một kẻ ham tiền.
Trên đài sen có khắc thần danh.
Ngoại Thần - Tượng Đa Bảo Như Lai!