Chương 5: Người chết số một

Việc tự giới thiệu rất quan trọng.

Nó liên quan đến ấn tượng đầu tiên của người khác về mình.

Vì vậy, Ngô Hiến quyết định sẽ tạo cho mọi người một ấn tượng đầu tiên không mấy tốt đẹp về mình.

“Khụ, khụ khụ... Tôi là Ngô Hiến, tôi đến Phúc Nguyên để chữa bệnh, sức khỏe không được tốt lắm, cần mọi người giúp đỡ nhiều.”

Sự hiểu biết về Phúc Địa của Ngô Hiến chưa đủ nhiều, cũng chưa hoàn toàn tin vào lời nói một chiều của Thích Chí Dũng, cho nên hắn dự định tạm thời ẩn mình và che giấu thực lực.

Những người đứng cạnh Ngô Hiến nghe vậy đều lùi ra hai bên, chỉ có cô y tá Nhạc Mai là ném tới ánh mắt quan tâm.

“Anh không khỏe ở đâu, có gì tôi có thể giúp được không?”

Mặt Ngô Hiến hơi đỏ lên: “Thận của tôi không được tốt lắm.”

Nhạc Mai thương hại lắc đầu, việc này thì cô ấy không giúp được rồi.

Cũng không thể trách mọi người dễ dàng tin lời hắn như vậy, thật sự là bộ dạng của Ngô Hiến quá bệnh tật.

Làn da trắng bệch, quầng thâm dày đặc dưới mắt, cho dù không giả bệnh, trông hắn cũng giống như một người bị thận hư nặng. Huống chi buổi sáng còn vì đánh răng quá kỹ mà bị chảy máu nướu răng...

...

Trong lúc những người sống sót tự giới thiệu, Thích Chí Dũng đã luôn quan sát tất cả mọi người.

Thái độ của Hạ Quỳnh vô cùng kiêu ngạo, rõ ràng cũng giống như anh ta, là một “người nhà”, không nên xung đột với anh ta. Cả cặp chị em đi theo anh ta cũng tốt nhất không nên trêu chọc.

Năm người còn lại, hẳn chỉ là những người bình thường bị cuốn vào Phúc Địa.

Nhạc Mai biết một chút kiến thức y tế, nhưng tâm lý của cô ấy không ổn định, lúc mấu chốt có thể sẽ hỏng việc, cho nên không thể giao phó những chuyện quan trọng.

Sử Tích trông thật thà phúc hậu, thân thể cũng khỏe mạnh, sẽ là một trợ thủ tốt.

Tuy Văn Triều đã lớn tuổi, sức khỏe không còn tốt, nhưng rất bình tĩnh, học thức uyên bác, loại người già này luôn có thể phát huy tác dụng ở những nơi không ngờ tới.

Phương Trực trẻ tuổi lại có học vấn cao, vốn dĩ là một nhân tài hữu dụng, nhưng cậu ta cứ luôn mang vẻ mặt không phục, đã có điềm báo trước cái chết. Người như vậy thích hợp để lừa đi làm bia đỡ đạn.

Còn về Ngô Hiến...

Nghĩ đến Ngô Hiến, Thích Chí Dũng lại nhíu mày.

Đây là một người kỳ lạ, rõ ràng đang ở trong tình thế nguy hiểm nhưng lại không có bao nhiêu cảm giác căng thẳng. Dáng vẻ bệnh tật, vậy mà lúc mới gặp mặt đã khıêυ khí©h mình... quả thực là một kẻ rác rưởi vô giá trị.

Đến đây.

Trong lòng Thích Chí Dũng đã xếp một thứ tự cho tám người còn lại dựa trên giá trị lợi dụng.

“Thời gian an toàn ban ngày rất quý báu, chúng ta cần lợi dụng khoảng thời gian này để thu thập thông tin, vũ khí, cũng như thức ăn và nước uống.”

“Nhưng mọi người muốn sống sót trở về thì còn có mấy điểm cần chú ý. Đầu tiên, qua mười hai giờ trưa là phải quay về, không được đợi đến trời tối. Thứ hai, gặp phải tượng thần không được tùy tiện đến gần, xung quanh tượng thần thường tồn tại nguy hiểm. Cuối cùng, không được đến gần những không gian quá tối tăm.”

“Tình hình là như vậy, mọi người giải tán đi.”

Mọi người lập tức tản ra, có người trở về phòng, có người lập tức ra ngoài. Họ sẽ không tin vào những lời nói suông của Thích Chí Dũng, phải tận mắt xem xét Phúc Địa mới biết anh ta nói thật hay giả.

Ngô Hiến đã sớm mong được đi dạo xung quanh, khóe miệng nở nụ cười định đi xuống lầu.

“Đợi đã, anh đừng đi vội.”

Thích Chí Dũng gọi Ngô Hiến lại.

“Tôi có một việc cần anh làm.”

...

“Nếu mọi người đều còn sống, chứng tỏ tà linh không thể tùy tiện phá cửa. Nhưng người ở phòng 405 đêm qua lại bị phá cửa xông vào. Vì sự an toàn của mọi người, tôi cần anh vào phòng 405, sau đó nói cho tôi biết tại sao người chết đêm qua lại là anh ta.”

Thích Chí Dũng dẫn Ngô Hiến đến trước cửa phòng 405.

Ngô Hiến nhíu mày hỏi: “Tại sao lại là tôi?”

Chẳng lẽ diễn xuất của mình quá vụng về, khiến thân phận thám tử bị bại lộ rồi?

Thích Chí Dũng mất kiên nhẫn xua tay: “Đừng hỏi nhiều thế, dù sao cũng phải có người đi kiểm tra. Vừa rồi không phải anh đã đồng ý nghe theo sự chỉ huy của tôi rồi sao?”

Nhìn thấy vẻ mặt của anh ta, Ngô Hiến đột nhiên hiểu ra.

Bất kể người thuê phòng 405 chết như thế nào, người vào phòng 405 điều tra đều có khả năng gặp phải kết cục tương tự. Thích Chí Dũng chỉ cảm thấy hắn là người vô dụng nhất, cho nên mới giao cho hắn nhiệm vụ điều tra nguy hiểm này.

Ngô Hiến nở nụ cười tự giễu.

Ai bảo mày muốn giả heo ăn thịt hổ làm gì?

Chơi dại rồi nhé!

...

Tuy có chút khó chịu nhưng Ngô Hiến không từ chối, bởi vì đây vốn dĩ cũng là điều hắn muốn điều tra.

Thu thập được thông tin độc quyền từ nguồn đầu tiên, có lẽ sẽ giúp ích cho việc sinh tồn của hắn ở Phúc Địa.

Thích Chí Dũng gật đầu hài lòng, đứng xa xa một bên, chờ đợi kết quả điều tra của Ngô Hiến.

Điều khiến anh ta có chút bất ngờ là Ngô Hiến không vào cửa ngay, mà lại ngồi xổm trước cửa, chống cằm quan sát.

Đợi một lúc, Thích Chí Dũng thấy hơi bực mình.

Thằng nhãi này định lề mề ở cửa bao lâu nữa?

Anh ta vừa nảy ra ý nghĩ này, thì thấy Ngô Hiến nhặt mấy mảnh gỗ vụn lớn dưới đất ghép lên cửa, rồi lại vòng tay ra sau cửa đẩy mạnh một cái.

Thích Chí Dũng lập tức ngậm miệng.

Chỉ thấy lỗ thủng trên cửa, bị Ngô Hiến đẩy cho khép lại, trên cánh cửa gỗ hiện ra một dấu vết rõ ràng.

Một dấu chân khổng lồ!

Và bên dưới dấu chân đó là một dấu tay phụ nữ hằn lên nhờ nước xi măng!

Thích Chí Dũng lập tức quét mắt nhìn các cánh cửa khác, hầu hết các cánh cửa đều rất sạch sẽ, duy chỉ có cửa phòng 407 của Phương Trực cũng có một dấu tay phụ nữ y hệt.

Anh ta lập tức nhận ra, dấu tay này là một loại đánh dấu.

Phương Trực đã bị tà linh để mắt tới, người chết tối nay chính là cậu ta!

Kiểm tra xong cửa phòng, Ngô Hiến bước vào trong, Thích Chí Dũng do dự một chút rồi không đi theo vào. Giá trị mà anh ta có thể phát huy cao hơn Ngô Hiến rất nhiều, không thể tùy tiện mạo hiểm.

Không có Thích Chí Dũng nhìn chằm chằm, Ngô Hiến thoải mái hơn nhiều.

Cách bài trí của căn phòng này giống hệt phòng 406 của hắn, không có đồ đạc gì đặc biệt, nhưng có một thứ gây ấn tượng thị giác cực mạnh.

Đó là một bức tượng bằng xi măng.

Ở phía trong phòng, bên cạnh giường, một người phụ nữ khỏa thân quỳ trên đất, ưỡn ngực, hai tay dang rộng, ngẩng cao đầu, trong tư thế bay lượn. Hai cánh tay được tạo hình thành đôi cánh, trông sống động như thật, vô cùng tinh xảo.

Ngô Hiến đi tới, nhặt một mảnh gỗ chọc vào.

Bức tượng đột nhiên mở mắt, điên cuồng chớp mắt về phía Ngô Hiến, nước mắt từng giọt tuôn ra, làm ướt sẫm vùng xi măng xung quanh.

Ngô Hiến liếʍ môi, đây không phải là tượng gì cả, mà là một người sống sờ sờ bị xi măng giam cầm!

Hắn thăm dò hỏi: “Cô có nói được không?”

Bức tượng vẫn điên cuồng chớp mắt. Ngô Hiến vạch môi cô ấy ra, phát hiện khoang miệng cô ấy đã bị đổ đầy xi măng.

“Nếu cô nghe hiểu lời tôi nói, thì đừng chớp mắt nữa.”

Nhưng hành động của cô ấy vẫn không đổi.

Ngô Hiến thở dài một tiếng.

Nước mắt của cô ấy, cái chớp mắt của cô ấy, đều chỉ là hiện tượng siêu nhiên. Tinh thần của cô ấy đã chết, thứ còn lại ở đây chỉ là một cái xác sống không có ý thức tự chủ.

Còn về việc tại sao cô ấy biến thành như vậy mà vẫn còn sống, chỉ có thể nói là năng lực thần kỳ của tà linh. Người treo trên biển quảng cáo đối diện kia, bụng rỗng tuếch mà còn có thể thè lưỡi ra được cơ mà.

Ngô Hiến tìm kiếm sơ qua trong phòng, nhặt được một chiếc điện thoại vỏ màu hồng dưới đất. Hắn soi nó dưới ánh nắng, dựa vào những vết dầu mỡ để lại trên đó, dễ dàng phá được mật khẩu hình vẽ của cô ấy.

“Lư Ngọc Châu, 26 tuổi, mới đi làm được hai năm, đúng là độ tuổi đẹp nhất.”

“ID tên ‘Cún con bá đạo’ này là bạn trai cô ấy à? Bảy ngày mà chuyển khoản tận hai mươi lăm lần, chậc, ngốc thật, rõ ràng là một tên tra nam, đang thao túng tâm lý cô đấy, cô gái à.”

“Gọi ra ngoài mười mấy cuộc điện thoại, xem ra cô ấy rất cần người giúp mình gánh vác sự hoảng loạn.”

Qua thông tin trong điện thoại, hình ảnh của Lư Ngọc Châu dần trở nên rõ nét trong đầu Ngô Hiến. Hắn có thể đoán được một người phụ nữ như vậy, đột nhiên đến Phúc Địa sẽ có phản ứng như thế nào.

Đêm qua cô ấy đã trả lời Vu Anh Hoa, thậm chí có thể đã mở cửa cho cô ta!

Tuy nhiên, điều khiến Ngô Hiến có chút cạn lời là, tại sao cô ấy lại có thể mang điện thoại vào Phúc Địa, trong khi điện thoại của hắn lại biến thành giấy xếp chứ?

Hoặc là thứ quản lý Phúc Địa này chỉ muốn xem người ta đau khổ.

Đối với những kẻ có khả năng hành động mạnh mẽ như Ngô Hiến, ngay cả sợi dây thép trong quần áo cũng bị rút đi. Còn đối với một người phụ nữ bình thường hoảng loạn như Lư Ngọc Châu, ngay cả thứ hữu ích như điện thoại di động cũng có thể mang vào.

Hoặc là do cách thức vào Phúc Địa khác nhau, nên những hạn chế phải chịu cũng khác nhau.

Nhưng bất kể là khả năng nào, chiếc điện thoại này bây giờ đã thuộc về Ngô Hiến, thứ này có thể phát huy tác dụng rất lớn.