Chương 41: Ác chiến với đại linh

“Rắc!”

Cửa phòng bị đẩy ra.

Đến cả sức để đá cửa mà đại linh phá cửa cũng chẳng có.

“Đứng yên!”

Trên người nó hiện lên một chữ “Định”, Tô Tuệ Cẩn là người đầu tiên ra tay với con đại linh.

Nhờ vào sự ngưng trệ do thuật Định Thân gây ra, rốt cuộc đám người Ngô Hiến cũng nhìn rõ được bộ dạng của đại linh phá cửa hiện tại.

Nửa bên hộp sọ và nửa người bên trái của nó đều chỉ còn lại xương dính vụn thịt. Nửa người bên phải cũng có vô số vết thương lộn xộn.

Rõ ràng nó đã bị Quỷ Mẫu làm bị thương khá nặng.

Nó tìm đến đám người Ngô Hiến chính là để thông qua việc gϊếŧ người mà phục hồi lại cơ thể đang trên bờ vực sụp đổ của mình.

Nhưng đám người Ngô Hiến cũng đang nhắm vào thân thể của nó!

Cơ hội khi đại linh phá cửa bị định thân vô cùng quý giá. Ngô Hiến và Sử Tích lập tức một trái một phải xông lên.

Hai người dùng kiếm Đồng Tiền và thanh Đồng tử niệu An Cương đâm loạn xạ, nhưng thân thể của con đại linh này cứng hơn Vu Anh Hoa rất nhiều. Thanh Đồng tử niệu An Cương còn đỡ, trường kiếm Đồng Tiền của Ngô Hiến căn bản không thể nào phá được lớp phòng ngự.

Ngô Hiến suy nghĩ một lúc rồi đâm trường kiếm Đồng Tiền vào khoang bụng đã bị rạch toác của đại linh phá cửa. Lưỡi kiếm từng tầng một phát huy tác dụng, cả thanh trường kiếm Đồng Tiền cũng từ từ rơi vào trong khoang bụng của đại linh phá cửa, liên tục gây ra tổn thương cho nó.

Nhưng thanh Đồng tử niệu An Cương của Sử Tích lại không thể làm như vậy được.

Cho nên, những nơi anh ta tấn công đều là những vết thương đã có sẵn ở các bộ phận như mắt, yết hầu và l*иg ngực. Độc tố ô uế thấm vào khiến đại linh phá cửa đau đớn vô cùng, nhưng nó không thể phản công lại.

“Gào!”

Cùng với tiếng gầm giận dữ của đại linh phá cửa, hiệu quả của thuật Định Thân cuối cùng cũng mất đi. Đại linh phá cửa tức giận tột độ, vung tay về phía Sử Tích.

Bất kể trong tình huống nào, Sử Tích - kẻ chuyên chơi bẩn - luôn là mục tiêu bị tấn công đầu tiên.

Sử Tích dựng lưỡi đao lên đỡ.

Rắc!

Thanh bảo đao dị quốc đã bị tiêu hao nhiều lần cuối cùng cũng không chịu nổi, trực tiếp gãy đôi. Cánh tay trái của Sử Tích cũng phát ra một tiếng “rắc”, cả người bay ra đập vào tường, trán rách một vết lớn.

Thấy cảnh này, Ngô Hiến cũng không dám lại gần.

Nhưng đại linh phá cửa lại không chịu buông tha Ngô Hiến. Bàn tay to lớn duy nhất còn lại mang theo sức mạnh khổng lồ đập về phía đầu hắn.

Đúng lúc này, một bóng người lao vào người đại linh phá cửa.

Móng vuốt sắc nhọn của bà ấy không ngừng cào cấu, cái miệng lớn mọc bốn chiếc răng nanh không ngừng cắn xé vào gáy của đại linh phá cửa.

Đây chính là bà lão cương thi do Văn Triều điều khiển!

Văn Triều bình tĩnh nhìn tất cả những chuyện này.

Những việc ông ấy làm để dưỡng thi, trong mắt người khác có thể coi là hành vi kinh dị vô nhân tính.

Nhưng thật ra bản thân ông ấy không điên cuồng như mọi người nghĩ.

Sau khi ông ấy dùng thuật Luyện Thi để đánh thức vợ mình, nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng khát máu khi vợ mình đứng dậy trở lại, ông ấy đã biết thứ này không còn là vợ mình nữa.

Tất cả những việc làm sau đó đều là để xoa dịu tình cảm của bản thân và là một cuộc thí nghiệm về thuật Luyện Thi.

Chỉ cần là vì thí nghiệm thì cho dù có hơi vi phạm đạo đức luân lý, Văn Triều cũng không hề để tâm.

Bây giờ ông ấy đã hoàn thành việc luyện thi, đã đến lúc để tất cả mọi thứ kết thúc. Mỗi giây vợ ông ấy tồn tại trong trạng thái cương thi đều là một sự xúc phạm đến những ký ức tốt đẹp trước đây của Văn Triều.

Phó Hà và đại linh phá cửa vẫn đang vật lộn.

Thân thể của cương thi không linh hoạt bằng con người, nhưng độ cứng rắn lại vượt xa con người. Trong chốc lát, đại linh phá cửa từ từ lùi lại.

Trong lúc hai bên xé xác nhau, trường kiếm Đồng Tiền của Ngô Hiến đã lại một lần nữa biến thành đoản kiếm, khiến đại linh phá cửa yếu đi từng phút từng giây.

Đại linh phá cửa dùng bàn tay duy nhất còn lại đẩy Phó Hà ra, gầm lên với bà ấy.

“Cút đi, thứ thấp hèn!”

Nếu đổi lại là tà linh thông thường đã sớm bị đại linh phá cửa trấn áp. Nhưng Phó Hà chỉ là một con cương thi, bà ấy tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh của Văn Triều.

Văn Triều nhíu mày.

Ông ấy có thể cảm nhận được, con cương thi đang yếu đi.

“Bà Phó không trụ được lâu nữa đâu, các người đừng chỉ đứng nhìn!”

Ngô Hiến nhe răng nhếch mép. Hắn không nhìn thì có thể làm gì được? Vũ khí đã không còn, dùng chú Chân Hỏa lại có thể làm bị thương Phó Hà.

Đúng lúc Ngô Hiến đang phân vân thì…