Chương 40: Mượn Quỷ Mẫu gϊếŧ tà linh

Giọng nói của Quỷ Mẫu tìm con vừa chói tai vừa khó nghe, dù cách qua điện thoại cũng làm Ngô Hiến khó chịu màng nhĩ.

Nhưng trong tai Ngô Hiến.

Âm thanh này lại như tiếng trời.

Nhạc chuông điện thoại quá ngắn gọn, nội dung có thể truyền tải không đủ nhiều.

Nếu Quỷ Mẫu không nhận cuộc gọi, vậy thì sau khi chuông im lặng một lúc sẽ trực tiếp nói ra hung thủ là ai. Nhưng như vậy lại thiếu đi độ tin cậy cần thiết.

Còn về việc mặt đối mặt châm ngòi ly gián?

Ngô Hiến không có lá gan đó.

Qua mấy ngày ngắn ngủi, Ngô Hiến đã hiểu tại sao lúc đó Thích Chí Dũng lại trực tiếp gϊếŧ An Tín.

Bởi vì suy cho cùng tà linh vẫn khác với con người. Chúng chỉ giao tiếp với tà linh, không đồng cảm với con mồi. Cho dù có một số ít tà linh có thể giao tiếp, cuộc trò chuyện của chúng với con người cũng chỉ là một phần của quá trình săn mồi.

Ngô Hiến tin rằng, nếu mình ở trước mặt Quỷ Mẫu mà thao thao bất tuyệt về sự thật năm đó, vậy thì trước khi hắn nói xong, tuyệt đối sẽ bị Quỷ Mẫu xé thành vô số mảnh nhỏ...

Vì vậy.

Khi Quỷ Mẫu đồng ý cách qua điện thoại để nghe Ngô Hiến... phân tích tình tiết vụ án, kế hoạch của Ngô Hiến đã thành công.

Ngô Hiến hắng giọng một cái, bắt đầu phần trình bày của mình.

“Từ chỗ chồng của ngài là An Tín, tôi đã biết được câu chuyện của ngài. Xin ngài nén bi thương, tiếp theo tôi sẽ cố gắng tóm tắt ngắn gọn vụ án này cho ngài.”

“Manh mối đầu tiên tôi phát hiện là một con ma treo cổ ở phòng 406, cô ta từng là nạn nhân của một vụ án mất tích nào đó...”

“Tiếp đó tôi lại phát hiện, có một người tên là ông Vương bị con ma treo cổ này uy hϊếp...”

Hai con đại linh đứng tại chỗ, nghe Ngô Hiến lảm nhảm kể lại tình tiết vụ án.

Cùng với diễn biến câu chuyện trong miệng Ngô Hiến.

Hơi thở của Quỷ Mẫu trở nên ngày càng nguy hiểm.

Sau khi biến thành tà linh, bà ta đã sớm vứt bỏ tất cả những gì lúc còn sống: Chồng, cha mẹ, công việc, lương tri và sự đồng cảm của một con người...

Nhưng bà ta chỉ duy nhất không thể quên được con gái của mình.

Đây không phải là vì tình yêu.

Mà là khởi đầu của tất cả mọi chuyện chính là sự mất tích của con gái bà ta. Vụ án này là nguyên nhân khiến bà ta biến thành tà linh, là chấp niệm không thể nào từ bỏ được trong sâu thẳm linh hồn bà ta.

Cho nên sau khi biến thành tà linh, bà ta vẫn vẫn luôn đi tìm con gái, từ đó mới có sự xuất hiện của trò chơi vỗ tay.

Những người sống sót kia cũng nhờ đó mà có thể sống sót.

Đại linh phá cửa cũng đang lắng nghe, ký ức lúc còn là người của nó dần dần bắt đầu sống lại. Mỗi khi nhớ lại một chút, nó lại run rẩy một chút. Trái tim đã mục nát đó lại đập trở lại, thấp thỏm chờ đợi sự phán xét từ Quỷ Mẫu.

Cảm giác này giống như không làm bài tập về nhà ngày nghỉ mà lại bị giáo viên kiểm tra nghiêm túc. Biết mình chắc chắn sẽ chết nhưng lại không có cách nào trốn thoát.

Cuối cùng, phần trình bày của Ngô Hiến đã đến hồi kết.

Tất cả manh mối của hắn cuối cùng đều chỉ về cùng một người.

“Tổng hợp lại, tôi cho rằng người đã bắt cóc con gái của ngài chính là Vương Chí Vũ.”

“Thứ trước mắt ngài chính là tà linh do Vương Chí Vũ biến thành!”

“Ngoài ra còn một điểm nữa. Hôm qua ngài đã gϊếŧ một người phụ nữ, lý do ngài gϊếŧ cô ta là vì cô ta đã gϊếŧ con của ngài. Nhưng người phụ nữ đó sau khi đến đây chỉ gϊếŧ một thứ duy nhất.”

“Đó chính là con tà linh nhỏ thân trắng do Vương Chí Vũ đối diện ngài thả ra!”

“Cho nên...”

Đây là câu nói cuối cùng, giọng điệu của Ngô Hiến trở nên cực kỳ có sức mê hoặc.

“Vương Chí Vũ trước mắt ngài không chỉ bắt cóc con gái ngài khi cô bé còn sống, mà sau khi cô bé chết, còn bị Vương Chí Vũ coi như nô ɭệ!”

Rắc!

Rắc rắc!

Trên người Quỷ Mẫu truyền đến tiếng “rắc rắc”. Cánh tay, chân, cổ, tất cả đều đang vặn vẹo theo những cách mà người sống không thể làm được. Đây là động tác khởi động cơ thể trước khi ra tay.

Tiếp đó, bà ta hét lên một tiếng chói tai!

“A!”

Âm thanh này vang vọng khắp cả Phúc Địa. Tất cả những người sống sót và những tà linh trốn trong góc đều bị một luồng oán niệm khổng lồ tấn công. Sợi xích quấn quanh người bà ta lập tức căng ra, muốn hạn chế hành động của bà ta.

Nhưng giây tiếp theo.

Quỷ Mẫu đã giẫm lên vai của đại linh phá cửa, cơ thể ngửa ra sau, còn mặt thì lại đối diện thẳng với đại linh phá cửa.

“Chết đi!”

Bàn tay trắng bệch đâm về phía mắt của đại linh phá cửa.

...

Quỷ Mẫu là tà linh, bà ta không cần bằng chứng.

Chỉ cần bà ta cho rằng Vương Chí Vũ là hung thủ, vậy thì trừ khi Vương Chí Vũ chết đi, nếu không sẽ vĩnh viễn bị bà ta truy sát. Huống hồ, Ngô Hiến nói câu nào cũng là sự thật, Vương Chí Vũ căn bản không có cơ hội để phản bác.

Tiếng thét đột ngột khiến Ngô Hiến nhận ra hai con tà linh đã khai chiến. Hắn tắt nút gọi trên điện thoại.

Hai chiếc điện thoại này mới là đạo cụ quan trọng nhất để Ngô Hiến hoàn thành kế hoạch.

Chỉ có dựa vào chúng, Ngô Hiến mới có thể đạt được điều kiện quan trọng nhất của kế hoạch này. Đó là nói cho Quỷ Mẫu tìm con biết sự thật, để hai con tà linh đấu đá lẫn nhau!

Đám người Ngô Hiến không thể nào biết được tình hình chiến đấu của hai con tà linh.

Thứ mà họ có thể cảm nhận được chỉ là những luồng tà khí lạnh lẽo ập đến từng đợt, những âm thanh kỳ quái không ngừng truyền đến từ phòng bên cạnh và những tiếng gào thét vô nghĩa của tà linh.

Một lúc lâu sau.

Cuộc chiến kịch liệt cuối cùng cũng dừng lại.

Áp lực do Quỷ Mẫu mang đến hoàn toàn biến mất, mọi người đồng thời nhận ra trò chơi vỗ tay đã kết thúc.

Ngoài cửa lại một lần nữa truyền đến tiếng bước chân nặng nề, tiếng bước chân này đang dần tiến lại gần.

Cơ vòng của Sử Tích co rút lại, sắc mặt hoảng loạn kinh hãi.

“Quỷ Mẫu thua rồi?”

Tô Tuệ Cẩn cũng lo lắng bất an: “Không thể nào, bà ta là tà linh đầu tiên của thế giới này, đại linh phá cửa đã mấy lần né tránh bà ta, trong cơn thịnh nộ sao có thể thua được?”

Theo kế hoạch ban đầu.

Đại linh phá cửa nhất định sẽ chết trong tay Quỷ Mẫu. Nhưng bây giờ lại xuất hiện biến số.

Ngô Hiến nhíu mày, kế hoạch có phần mất kiểm soát.

“Là quy tắc.”

Văn Triều chậm rãi lên tiếng.

“Thích Chí Dũng từng nói, cái gọi là Phúc Địa chính là một trò chơi sinh tồn.”

“Nếu áp dụng quy tắc trò chơi, hiện tượng này sẽ dễ hiểu hơn.”

“Chúng ta là người chơi, đại linh phá cửa là trùm cuối trong cốt truyện. Còn về Quỷ Mẫu tìm con, thì là trùm ẩn của bối cảnh.”

“Bên ngoài Phúc Địa, thế giới đã bị tà linh hủy diệt này có thể có tôn ti trật tự, tà linh hoành hành không kiêng dè, Quỷ Mẫu có thể dễ dàng gϊếŧ chết đại linh phá cửa.”

“Nhưng ở trong Phúc Địa thì phải tuân thủ quy tắc của trò chơi. Trước khi người chơi và trùm cốt truyện có một kết quả, trùm cốt truyện sẽ không bị người khác gϊếŧ chết.”

“Cho dù là Quỷ Mẫu mạnh hơn cũng phải chịu nhiều hạn chế hơn. Bằng chứng chính là những sợi xích chi chít trên người bà ta.”

Ngô Hiến nghe xong phân tích của ông ấy.

Phản ứng đầu tiên chính là, lão già này chắc chắn đã không ít lần chơi game trong giờ làm việc.

Sau đó mới cảm thấy lời của Văn Triều có lý.

“Tôi hiểu rồi, nói cách khác, ít nhất trong trò chơi tử vong này, kết thúc của câu chuyện chỉ có thể là chúng ta gϊếŧ chết trùm, hoặc trùm gϊếŧ chết chúng ta.”

“Nhưng... mượn dao gϊếŧ người cũng có hiệu quả!”

Ngô Hiến chỉ dẫn mấy người né tránh hướng cửa phòng, đồng thời lấy ra vũ khí và bùa chú chuẩn bị sẵn sàng.

“Với tốc độ của đại linh phá cửa, không đến mức để chúng ta có nhiều thời gian thảo luận như vậy. Động tác của nó chậm như thế, chứng tỏ nó cũng sắp đến giới hạn rồi!”

“Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta.”

“Mọi người, có bản lĩnh gì thì cứ tung ra hết đi!”