Cú tác động tinh thần cuối cùng, suýt chút nữa đã làm Ngô Hiến ngất đi.
Nhưng may là cảm xúc của Quỷ Mẫu không bùng nổ, vậy thì chuyện tiếp theo sẽ dễ giải quyết hơn.
Ngô Hiến nhắm nghiền mắt, dò dẫm bước ra khỏi phòng 401. Lúc đi, hắn va chạm loạng choạng, vừa vặn làm cánh cửa phòng 401 khép lại. Tiếp đó, Ngô Hiến quay về phòng 404, lặng lẽ đóng cửa khóa chặt, rồi mới thực hiện việc bàn giao với những người khác.
Từ giờ phút này trở đi.
Sẽ không còn ai rời khỏi phòng 404 nữa, mà sẽ thay phiên nhau vỗ tay để luân chuyển tư cách người đi tìm.
Chỉ có một mình Quỷ Mẫu lẻ loi ở trong phòng 401, chờ đợi ba giờ sáng đến.
Nửa đêm ba giờ.
Đại linh phá cửa đột ngột xuất hiện dưới lầu khách sạn. Dưới ánh trăng lạnh lẽo, bóng hình của nó khiến người ta cảm thấy rợn người.
Lúc này nó rất tức giận.
Thứ nhất là vì đêm qua khách sạn của nó đã bị Quỷ Mẫu tìm con chiếm giữ, điều này khiến nó không thể thỏa thích gϊếŧ người sống.
Thứ hai là, Vu Anh Hoa đã chết.
Lúc còn sống, nó cũng không có tình cảm gì với Vu Anh Hoa, nếu không cũng sẽ không bóp chết ả rồi dùng xi măng chôn ở kho hàng dưới tầng hầm siêu thị.
Kết thành vợ chồng với ả cũng chỉ vì người đàn bà này rất ngu ngốc, có giá trị lợi dụng.
Nhưng bây giờ tà linh mà ả biến thành cũng đã chết.
Điều này khiến đại linh phá cửa Vương Chí Vũ vô cùng tức giận, bởi vì sau này sẽ không còn tà linh nào giúp nó tìm kiếm những người sống dễ ra tay nữa. Cho nên nó quyết định sẽ gϊếŧ cho thỏa thích trong đêm nay.
Đêm nay, khách sạn Bình An không còn hơi thở của người đàn bà kia, khách sạn lại trở về thành lãnh thổ của nó.
Soạt!
Đèn trong hành lang tắt ngấm.
Bóng hình của đại linh phá cửa lập tức xuất hiện giữa hành lang.
Rầm!
Đầu tiên, nó dùng một cước đá tung cửa phòng 403. Trong phòng tối om, hoàn toàn không có chút hơi thở con người nào. Đại linh phá cửa gầm lên một tiếng giận dữ.
Sau đó, nó do dự.
Tiếp theo nên mở phòng nào đây?
Đại linh phá cửa bị quy tắc của Phúc Địa hạn chế, bây giờ một ngày chỉ có thể mở được hai cánh cửa.
Cánh cửa thứ nhất có thể đá văng.
Cánh cửa thứ hai thì bắt buộc phải dùng chìa khóa để mở.
Nó vừa mới lãng phí cơ hội đá cửa, tiếp theo phải dùng chìa khóa mở cánh cửa nào thì cần phải cân nhắc kỹ lưỡng.
Sau khi biến thành tà linh, vì có Vu Anh Hoa ở bên, đại linh phá cửa vẫn luôn không thích suy nghĩ. Nhưng bây giờ Vu Anh Hoa đã chết, nó bắt đầu động não trở lại sau một thời gian dài.
Dựa theo lẽ thường mà suy đoán.
Những con người này nếu đã có thể gϊếŧ chết Vu Anh Hoa thì hẳn đã chú ý đến dấu hiệu của ả. Cho nên... họ sẽ né tránh dấu hiệu!
Đại linh phá cửa lôi ra chùm chìa khóa, tìm được chìa khóa phòng 404.
Những người sống sót trốn trong phòng 404 cũng không thể mở mắt, chỉ có thể nép sát vào tường, lo lắng chờ đợi động tĩnh bên ngoài. Khi Ngô Hiến nghe thấy tiếng chùm chìa khóa, máu trong người hắn như đông lại.
Bởi vì trong những căn phòng còn lại, chỉ có căn phòng mà họ đang ở là cần mở cửa!
Đại linh phá cửa đi đến trước cửa phòng 404, bàn tay to lớn nắm lấy chiếc chìa khóa nhỏ cắm vào ổ khóa. Tim của bốn người trong phòng như nhảy lên đến cổ họng.
Nhưng đúng lúc này.
Bốp bốp, bốp bốp bốp...
Mọi người nghe thấy tiếng vỗ tay có nhịp điệu.
Thì ra là Quỷ Mẫu tìm con đang ở trong phòng 401 đã đến giới hạn của sự kiên nhẫn, không muốn ở lại cùng một phòng nữa, thế là cảm xúc trở nên xáo động, chủ động vỗ tay thật to.
Đại linh phá cửa đột ngột quay đầu.
Nó kinh ngạc phát hiện, cửa phòng 401 lại chỉ khép hờ!
Trên khuôn mặt thiếu đi một phần da của đại linh phá cửa nở một nụ cười đáng sợ. Nếu căn phòng này có thể mở ra được thì tạm thời không nên lãng phí cơ hội sử dụng chìa khóa quý giá.
Thế là đại linh phá cửa một cước đá tung cửa phòng 401, liếc mắt một cái đã thấy trước cửa sổ có bóng của một người phụ nữ.
...
Để hai con tà linh đυ.ng độ nhau trong một căn phòng cách xa bốn người nhất có thể.
Chính là điều kiện thứ tư trong kế hoạch của Ngô Hiến.
Kế hoạch này vốn rất ổn thỏa, nhưng cái chết của Vu Anh Hoa đã khiến đại linh phá cửa bắt đầu động não. Chuyện này hắn thực sự không thể nào đoán trước được.
Nhưng may là kết quả vẫn tốt.
Sau khi nghe thấy tiếng phá cửa, cả bốn người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Ngô Hiến nhắm mắt cầm lấy chiếc điện thoại của Lư Ngọc Châu, dựa theo những gì đã tập luyện ban ngày, dò dẫm bấm số điện thoại đã chuẩn bị sẵn.
“Tiếp theo, chỉ cần làm một việc cuối cùng nữa thôi.”
...
Sau khi nhìn thấy Quỷ Mẫu, đại linh phá cửa lập tức vui mừng.
Người đàn bà này trên người không có hơi thở tà linh, là một người sống!
Thế là nó lập tức vươn hai bàn tay to ra, tóm lấy Quỷ Mẫu tìm con. Nó vốn định trực tiếp xé xác Quỷ Mẫu ra, dùng máu tươi của bà ta để tắm một trận cho thỏa thích.
Nhưng ngay lập tức nó nhận ra, cảm giác không đúng!
Không phải là cảm giác mềm mại của phụ nữ, có thể tiện tay xé ra được. Thứ trong tay nó giống như một khối băng cứng mọc đầy gai nhọn hơn!
Quỷ Mẫu ngẩng đầu lên, để lộ ra một khuôn mặt còn kinh hoàng hơn cả đại linh phá cửa.
“A!”
Cùng với tiếng thét của Quỷ Mẫu, tà khí trên người bà ta bùng nổ. Hai bàn tay to của đại linh phá cửa bị hất văng ra, một lượng lớn máu bẩn phun ra ngoài.
Sự va chạm giữa các đại linh đã khiến "thuật Tàng Tức" hoàn toàn mất tác dụng. hơi thở khổng lồ của Quỷ Mẫu tìm con được giải phóng ra không chút dè dặt.
Bà ta vốn đã tức giận vì trò chơi ngột ngạt này, cộng thêm hành vi của đại linh phá cửa chính là sự khıêυ khí©h trắng trợn đối với bà ta. Cho nên bà ta trực tiếp phát động tấn công.
Đại linh phá cửa không còn bận tâm đến vết thương trên tay nữa.
Kể từ khi trở thành tà linh đến nay, đây là lần đầu tiên nó cảm thấy sợ hãi.
Nó lập tức nhảy lên hai cái một cách kỳ dị, đồng thời kêu lên mấy tiếng quái gở về phía Quỷ Mẫu. Quỷ Mẫu cũng kêu lên đáp lại. Đây là ngôn ngữ giữa các tà linh, đối với người sống nghe giống như những lời lảm nhảm phiền nhiễu.
Sau khi trao đổi vài câu.
Bầu không khí giương cung bạt kiếm giữa hai con đại linh đột nhiên biến mất.
Tà linh giống như mãnh thú.
Chúng đều lấy con người làm thức ăn, và mỗi con đều có lãnh địa riêng của mình. Quỷ Mẫu tìm con mạnh hơn, cho nên đại linh phá cửa sẽ chủ động né tránh bà ta.
Nhưng điều này không có nghĩa là mối quan hệ của chúng hoàn toàn là thù địch.
Mãnh thú cũng không phải là gặp mặt đã tử chiến. Đại linh phá cửa chỉ cần nhún nhường Quỷ Mẫu tìm con một chút là đã nhận được sự tha thứ, có được tư cách toàn thân rút lui.
Đại linh phá cửa bắt đầu từ từ lùi lại. Quỷ Mẫu không có ý định truy sát. Trò chơi vỗ tay sắp sửa bắt đầu lại một lần nữa.
Việc cho rằng tà linh và tà linh đυ.ng độ nhau nhất định sẽ xảy ra tranh đấu chỉ là một sự tưởng tượng tốt đẹp và ngạo mạn của con người. Ngô Hiến chưa bao giờ lạc quan như vậy.
Cho nên, muốn hai con tà linh tranh đấu với nhau, còn cần đến điều kiện cần thiết thứ năm!
“Ting tong, ting tong!”
Điện thoại của Triệu Quyên reo lên.
Trong Phúc Địa không có mạng, nhưng tín hiệu di động vẫn còn.
Nhạc chuông điện thoại không phải là một bản nhạc du dương, mà là đoạn ghi âm mà Ngô Hiến đã chuẩn bị từ trước.
“Kính chào Quỷ Mẫu, đây có lẽ là cuộc đối thoại duy nhất của chúng ta. Nếu ngài muốn biết sự thật về việc con gái ngài mất tích, xin hãy nhận cuộc gọi, bật loa ngoài và bảo vệ tốt chiếc điện thoại này, đừng để nó bị những người khác phá hoại.”
Đại linh phá cửa vừa mới được phép rời khỏi lãnh địa của Quỷ Mẫu lập tức dừng bước.
Những người khác ở đây là chỉ ai, đã quá rõ ràng.
Không khí ngưng trệ.
Tà khí khổng lồ đột nhiên co rút lại, trở nên ngột ngạt và cô đặc. Quỷ Mẫu đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu. Dưới sự theo dõi căng thẳng của đại linh phá cửa.
Quỷ Mẫu vươn ngón tay trắng bệch ra, nhấn nút trả lời cuộc gọi.
“Nói!”