Chương 38: Trò chơi vỗ tay lần thứ hai

Đại sảnh tầng một khách sạn Bình An.

Nơi đây đã trở thành nhà ăn của những người sống sót. Ở trung tâm có một đống lửa, trên đó là một cái nồi đang nấu những món ăn nóng hổi.

Nếu kế hoạch của Ngô Hiến có thể thành công, đêm nay có lẽ sẽ là đêm cuối cùng của họ ở Phúc Địa.

Nếu kế hoạch thất bại, họ có lẽ cũng không còn cơ hội để ăn cơm nóng nữa.

Vì bữa ăn này có ý nghĩa lớn lao nên dưới sự đề nghị mạnh mẽ của Tô Tuệ Cẩn, hôm nay Sử Tích đã không làm món lòng lợn.

Anh ta dùng những nguyên liệu mới tìm được của mình để nấu cho mọi người một nồi lẩu thập cẩm...

Tô Tuệ Cẩn bất lực không biết nói gì.

Cô ta nghiêm trọng nghi ngờ rằng, gã mông to này cố ý tìm những thứ như thế này để nấu cho mọi người ăn. Cô ta vừa ăn vừa lườm Sử Tích.

Sau khi Sử Tích phát hiện thì đáp lại bằng một nụ cười ngại ngùng.

Nhưng ngoài việc Tô Tuệ Cẩn ăn không ngon miệng ra.

Bầu không khí của bữa tối hôm đó rất tốt. Mọi người không cần phải diễn kịch nữa, cũng không vì quá hoảng loạn mà không ăn được cơm. Tất cả đều cố gắng hết sức thư giãn, chuẩn bị với trạng thái tốt nhất để đối mặt với trận quyết chiến cuối cùng đêm nay.

Trong bầu không khí như vậy, Ngô Hiến cảm thấy, “không khí gia đình” ở Phúc Địa đã tốt hơn rồi.

...

Đêm xuống.

Ngô Hiến một mình ở trong phòng 401.

Ba người còn lại thì đều ở trong phòng 404 chờ đợi.

Đêm nay vẫn phải tiến hành trò chơi vỗ tay và kế hoạch của Ngô Hiến chính là được thiết kế dựa trên trò chơi này.

Cốt lõi kế hoạch của hắn.

Chính là lợi dụng trò chơi vỗ tay để dẫn dụ Quỷ Mẫu tìm con, để hai con đại linh tranh đấu lẫn nhau, từ đó gϊếŧ chết đại linh phá cửa!

Nghe thì có vẻ đơn giản.

Nhưng muốn thực hiện được lại cần những điều kiện vô cùng khắt khe.

Chỉ cần một chút sơ sẩy, họ chẳng những không làm được "ngư ông" hưởng lợi, mà ngược lại còn trở thành con "ve sầu" mà cả "bọ ngựa" lẫn "chim sẻ" đều muốn xâu xé.

Thấy thời gian đã gần đến.

Ngô Hiến bắt đầu loay hoay với chiếc điện thoại của Triệu Quyên, sau đó đặt nó ở một nơi an toàn. Hắn đã thiết lập một cái báo thức cho chiếc điện thoại này và còn cố ý ghi lại một đoạn âm thanh đặc biệt để làm nhạc chuông.

Mọi thứ đã sẵn sàng.

Ngô Hiến hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại rồi vỗ mạnh một cái.

Tiếng vỗ tay vang lên, vạn vật đều im lặng.

Một luồng khí lạnh lẽo kỳ dị ập đến, bốn người sống sót đồng thời rùng mình một cái.

Ngô Hiến một mình ở trong bóng tối, chờ đợi sự xuất hiện của Quỷ Mẫu tìm con. Không có Sử Tích ở bên, xung quanh càng thêm trống vắng và lạnh lẽo.

Nhưng may là đã có kinh nghiệm của ngày hôm qua, Ngô Hiến coi như vẫn giữ được bình tĩnh.

Loảng xoảng, loảng xoảng...

Quỷ Mẫu tìm con rất nhanh đã tìm đến. Đôi bàn tay lạnh lẽo chạm vào mặt Ngô Hiến, từng luồng cảm xúc tiêu cực ùa vào đầu hắn.

Ngô Hiến cố nén ý định phát điên, búng ngón tay một cái về phía Quỷ Mẫu tìm con.

Một luồng sóng vô hình rơi lên người Quỷ Mẫu.

Hắn vừa mới kích hoạt một lá bùa chú.

Là thuật Tàng Tức!

Ngay khoảnh khắc thuật Tàng Tức thành công, Ngô Hiến không còn cảm thấy thanh kiếm Đồng Tiền nóng nữa, bởi vì nó đã không còn cảm nhận được sự uy hϊếp từ Quỷ Mẫu. Bốn người sống sót, bao gồm cả Ngô Hiến, đều lập tức cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm.

Nhưng thực ra đây không phải là một chuyện tốt.

Áp lực có thể nhắc nhở họ rằng tà linh vẫn còn ở bên cạnh. Bây giờ áp lực đã biến mất, nhưng nguồn gốc của nguy hiểm vẫn chưa biến mất, ngược lại còn mang đến cho mọi người nhiều áp lực tâm lý hơn.

Khóe miệng Ngô Hiến hơi nhếch lên.

“Điều kiện thứ nhất đã đạt thành.”

Muốn để hai con đại linh lưỡng bại câu thương, một tiền đề quan trọng nhất chính là để chúng đυ.ng độ nhau. Nhưng nơi Quỷ Mẫu tìm con có mặt, các tà linh khác đều sẽ lùi bước.

Cho nên chỉ có che đi hơi thở của Quỷ Mẫu, đại linh phá cửa mới có thể đúng giờ vào lúc ba giờ sáng tiến vào khách sạn Bình An.

Phòng số 404.

Sử Tích bắt đầu vỗ tay. Ngô Hiến lần theo tiếng vỗ tay, dò dẫm tiến lên trong hành lang, từ từ mò mẫm từ phòng 401 đến phòng 404, hoàn thành việc giao nhận với Sử Tích.

Lẽ ra có mười phút để vượt qua các phòng, hoàn thành việc giao nhận này là rất đơn giản.

Nhưng nếu Vu Anh Hoa còn sống, vì hơi thở của Quỷ Mẫu bị che lấp mà ả có thể đến hành lang tìm người sống. Trong tình huống đó, việc nhắm mắt mà đυ.ng phải Vu Anh Hoa chỉ có một kết cục là cái chết.

Cho nên diệt trừ Vu Anh Hoa là điều kiện cần thiết thứ hai để thực hiện kế hoạch này.

Tiếp đó, Sử Tích truyền cho Văn Triều, Văn Triều truyền cho Tô Tuệ Cẩn.

Đến lượt Tô Tuệ Cẩn, cô ta không đi tìm Ngô Hiến mà rời khỏi phòng, đến phòng 401 để truyền thân phận người đi tìm cho Quỷ Mẫu. Sau khi thổi một hơi có mùi thơm nhẹ vào mắt Quỷ Mẫu, cô ta lùi lại một bước, lập tức vỗ tay.

Quỷ Mẫu vừa định bước ra khỏi phòng lại quay trở lại tìm Tô Tuệ Cẩn.

Đây là điểm mấu chốt thứ ba của kế hoạch: Không thể để Quỷ Mẫu rời khỏi phòng 401.

Trong một vòng lớn của trò chơi vỗ tay, bắt buộc phải có ít nhất một lần Quỷ Mẫu tìm con tham gia. Vì vậy, muốn để bà ta vẫn luôn ở trong phòng 401, thì phải có người ở trong phòng 401 liên tục tiếp xúc với Quỷ Mẫu hai lần.

Loại tiếp xúc này gây tổn hại tinh thần quá lớn, cho nên bắt buộc bốn người họ phải thay phiên nhau.

Cùng với việc Tô Tuệ Cẩn bước ra khỏi phòng 401, trò chơi vỗ tay bắt đầu vòng thứ hai.

Đối với trò chơi vỗ tay lần này.

Ngô Hiến đã có kế hoạch nghiêm ngặt từ trước, cho nên tiến hành vô cùng thuận lợi. Thời gian trôi đi từng phút một, cuối cùng đã đến hai giờ bốn mươi phút sáng.

Lúc này, Ngô Hiến đang ở trong phòng của Quỷ Mẫu, hắn đang nâng đầu bà ta lên, hai ngón tay sờ đúng vị trí mắt của Quỷ Mẫu.

Để không quá thất lễ.

Trước khi trời tối, hắn đã cố ý dùng loại kem đánh răng “bạc hà siêu mạnh mười tám tầng” tìm được ở cửa hàng tiện lợi để đánh răng, đảm bảo mọi người khi ngửi thấy hơi thở của hắn chỉ có mùi bạc hà thơm mát.

Đến giai đoạn cuối của trò chơi vỗ tay, những hình ảnh truyền đến từ người Quỷ Mẫu ngày càng méo mó điên cuồng, cường độ tác động tinh thần tăng lên đáng kể.

Đây là tình trạng mà hôm qua chưa từng xuất hiện.

Điều này có nghĩa là Quỷ Mẫu đã không hài lòng với việc vẫn luôn ở cùng một vị trí. Nếu không phải bà ta bị quy tắc trói buộc, e rằng đã sớm đại khai sát giới rồi.

Reng reng, reng reng!

Ngô Hiến đang thổi hơi vào mắt bà ta thì đột nhiên chiếc điện thoại của Triệu Quyên đặt trong phòng reo lên.

Chỉ là hai tiếng rung nhưng lại khiến tim gan Ngô Hiến run lên.

Bởi vì trong khoảnh khắc đó, hắn rõ ràng cảm nhận được vẻ mặt của Quỷ Mẫu dưới lòng bàn tay đã méo đi. May mà tiếng chuông báo thức này không lớn, lại chỉ có hai tiếng ngắn ngủi, Quỷ Mẫu mới không bùng nổ.

Những chiếc điện thoại được bố trí ở hai phòng khác nhau đồng thời rung lên, đây chính là tín hiệu hành động chính thức bắt đầu.

Sau khi hoàn thành việc chuyển đổi người đi tìm, Quỷ Mẫu lập tức nhanh nhẹn bước ra ngoài, sợi xích trên người kêu loảng xoảng. Ngô Hiến vội vàng vỗ tay một lần nữa, thu hút sự chú ý của Quỷ Mẫu.

Dưới ánh trăng.

Bóng hình của Quỷ Mẫu đứng ở cửa, tóc tai bù xù, cơ thể run rẩy nhẹ, trông đến lạnh cả người.

Bà ta đứng tại chỗ một lúc lâu mới quay trở lại, dậm chân giận dữ đi đến trước mặt Ngô Hiến, ngay cả tiếng va chạm của xích cũng vang hơn.

Tiếp đó, bà ta dùng móng vuốt sắc nhọn tóm lấy đầu Ngô Hiến, đôi môi đen kịt mở ra, gầm lên một tiếng oán hận vào hốc mắt hắn.

Nhưng dù thái độ có hơi quá khích, họ vẫn hoàn thành việc giao nhận.

Ngô Hiến cẩn thận bước ra khỏi phòng, không dám có bất kỳ hành động thái quá nào chọc giận Quỷ Mẫu. Sau khi ra khỏi cửa, hắn cảm thấy sau lưng toát một lớp mồ hôi lạnh, chân tay đều có chút mềm nhũn.

“Mẹ ơi, cái kẽ hở này đúng là không dễ chui.”