Tâm trạng lúc này của Vu Anh Hoa không còn có thể dùng từ “tức giận” để hình dung được nữa.
Đối với những tà linh như chúng, những thứ bẩn thỉu thông thường đương nhiên là đáng ghét, nhưng một số thứ khác cũng có địa vị tương đương với chất thải của con người.
Móng lừa đen giống như phân khô.
Máu chó mực tương đương với thứ gây tiêu chảy.
Nướ© ŧıểυ trẻ con thì giống như chất nôn.
Trừ những con quỷ “không yêu sạch sẽ” như tà linh nhà xí, Ngũ Uế Thần, các tà linh khác đều tránh xa những thứ này.
Chỉ cần con người cầm trong tay uế vật, trừ những tà linh có tài cao hay quỷ gan lớn ra, những con khác thường sẽ không tấn công, từ đó bảo toàn được tính mạng.
Dù sao thì tà linh cũng cần thể diện, không muốn dính phải những thứ này.
Nhưng nếu uế vật đã thật sự được dùng đến mà tà linh vẫn chưa chết, vậy thì tà linh sẽ liều mạng với kẻ đã ném đồ bẩn.
Nếu phải hình dung thì hành động của Sử Tích giống như đang ngồi xổm trên mặt ả mà đi vệ sinh!
Vu Anh Hoa ngây người nhìn Sử Tích hai giây, sau đó lập tức mất đi lý trí, gầm lên rồi xông tới. Bây giờ ả không nghĩ gì cả, ả chỉ muốn biến Sử Tích thành tử thi.
Bốp!
Tô Tuệ Cẩn ném ra một hạt chuỗi đánh vào trán Vu Anh Hoa, quát khẽ ba tiếng:
“Đứng yên! Đứng yên! Đứng yên!”
Bùa chú được thác ấn bên trong hạt chuỗi là... thuật Định Thân!
Một chữ “Định” màu vàng hiện lên, cơ thể Vu Anh Hoa dừng lại giữa không trung không thể động đậy. Dù ả giãy giụa thế nào, thân thể cũng không hề nhúc nhích, chỉ có đôi mắt đầy oán độc là hơi đảo qua đảo lại.
Ngô Hiến nắm lấy cơ hội, cong ngón tay về phía ả.
“Đã đến lúc kết thúc rồi.”
Từng tia lửa tụ lại trên đầu ngón tay của Ngô Hiến, dần dần hình thành một quả cầu lửa nóng rực. Trước đây, chú Chân Hỏa chỉ to bằng ngón tay đã đủ để một phát diệt một du linh thông thường. Còn "chú Chân Hỏa trân phẩm" đã được cường hóa này thì to bằng cả nắm tay.
Bốp!
Ngô Hiến búng ngón tay.
Quả cầu lửa trong tích tắc đập vào người ả, bùng lên một ngọn lửa chói mắt. Thân thể tà linh của ả lập tức bốc cháy ngùn ngụt, ánh lửa chói lòa thậm chí còn che lấp cả ánh sáng của đèn pha.
“Chí Vũ... Chí...”
Cơ thể của Vu Anh Hoa nổ tung như một quả bóng bay, tà khí tứ tán ra ngoài, trốn thoát khỏi kho hàng dưới tầng hầm. Phần xương thịt còn sót lại hóa thành những vệt lửa sao băng rơi xuống, lấp lánh ánh lửa đỏ mộng ảo.
Thực ra, Vu Anh Hoa liên tục bị phá pháp và định thân đã sớm là nỏ mạnh hết đà. Ngô Hiến không cần dùng đến chú Chân Hỏa cũng có thể gϊếŧ chết ả. Nhưng hắn cần phải thử uy lực của chú Chân Hỏa trân phẩm để tránh ước tính sai lầm vào lúc thật sự cần dùng đến.
Sau khi Vu Anh Hoa chết, tầng hầm trở nên sáng sủa hơn nhiều, không còn cảm giác âm u tà dị nữa.
Ngô Hiến lau mồ hôi.
Để đối phó với nữ tà linh này, trường mâu Đồng Tiền của hắn đã phải dùng đến hơn hai mươi tầng lưỡi kiếm, còn cộng thêm một lá chú Chân Hỏa. Thanh Đồng tử niệu An Cương của Sử Tích không còn sắc bén như lúc đầu, độc tố đã mờ đi rất nhiều và còn tiêu hao hết một túi máu chó mực. Tô Tuệ Cẩn cũng đã dùng đến hai lá bùa chú mạnh.
Điều này đủ để cho thấy thực lực đáng sợ của Vu Anh Hoa.
Nhưng ở trong Phúc Địa, ả chỉ là một con quái tinh anh mà thôi.
Vậy thì con đại linh phá cửa mạnh hơn ả, lúc dốc toàn lực sẽ có sức sống và sức phá hoại kinh khủng đến mức nào?
Ngô Hiến đột nhiên thấy hơi không tự tin.
Cho dù kế hoạch của hắn có thể thực hiện một cách hoàn hảo, liệu có thật sự gϊếŧ được đại linh phá cửa không?
Dường như Tô Tuệ Cẩn đã nhìn ra sự dao động của hắn.
“Còn ngây ra đó làm gì? Nhanh chia chiến lợi phẩm rồi nghỉ ngơi, đợi tối thực hiện kế hoạch đi. Tôi không muốn ở lại cái Phúc Địa này thêm nữa.”
Đây là nơi cô ta đã hại chết chị gái mình, cô ta muốn nhanh chóng trốn thoát để quên đi tội lỗi đêm qua.
Văn Triều cũng hăm hở, ông ấy cũng đã chuẩn bị không ít cho ngày hôm nay, đã đến lúc phải đặt dấu chấm hết cho tất cả những chuyện này.
Sử Tích đau lòng ôm lấy thanh bảo đao đã bị tổn hại của mình, tha thiết nhìn Ngô Hiến.
Nhìn bộ dạng của ba người, Ngô Hiến cười cười, hắn không còn bị dao động nữa. Kế hoạch này đã không còn là chuyện của một mình hắn. Đến nước này, hắn chỉ có thể lựa chọn liều một phen.
Bốn người Ngô Hiến bắt đầu chia chiến lợi phẩm.
So với sự hung hãn của Vu Anh Hoa, vật phẩm rơi ra sau khi ả chết chỉ có thể nói là keo kiệt. Chỉ có bốn nén linh hương, trong đó ba nén là phàm phẩm, một nén trân phẩm có thân màu bạc.
Điều này khiến cả bốn người đều lộ vẻ khó xử.
Ít ra cũng phải có cả linh hương lẫn tượng thần chứ, chỉ có linh hương thì có tác dụng gì?
Thu hoạch như vậy hoàn toàn không thể bù đắp được những tổn thất đã phải chịu để gϊếŧ chết ả.
Bốn người bàn bạc một chút, cuối cùng Ngô Hiến lấy nén linh hương trân phẩm màu bạc, ba người còn lại mỗi người lấy một nén phàm phẩm. Bốn người cứ thế giải tán, hẹn gặp nhau vào buổi tối tại khách sạn Bình An.
...
Sử Tích lén lút tìm đến Văn Triều.
“Xin hỏi ông có thể giúp tôi làm một quả bom điều khiển từ xa không?”
Văn Triều nghi ngờ hỏi: “Quả thực tôi có điều chế một ít thuốc nổ, nhưng thuốc nổ không có tác dụng lớn với tà linh đâu. Cậu muốn uy lực thế nào?”
Sử Tích lập tức trả lời: “Uy lực nhỏ một chút cũng không sao, chỉ cần khoảng cách điều khiển đủ xa là được!”
Văn Triều suy nghĩ hai giây rồi nói: “Tôi có thể giúp cậu, nhưng tôi cần một ít uế vật mạnh làm tiền công.”
...
Tô Tuệ Cẩn tìm một đống giấy vàng.
Ở ngã tư đường vẽ một vòng tròn, đặt giấy vàng vào trong rồi đốt lên, vừa đốt giấy vừa lẩm bẩm.
“Chị à, em đến gửi tiền cho chị đây.”
“Sau này mỗi năm em đều sẽ đốt tiền cho chị. Chị ở bên đó đừng keo kiệt nhé. Đợi em rời khỏi cái Phúc Địa này, em lập tức đốt cho chị mười anh đẹp trai!”
“Nếu chị có cơ hội đầu thai, có thể đầu thai vào nhà em, làm con gái của em. Như vậy chúng ta lại có thể ở bên nhau, em nhất định sẽ đối xử tốt với chị.”
Giấy vàng đều đã cháy thành tro đen.
Tô Tuệ Cẩn hài lòng rời đi, như thể làm vậy lòng cô ta có thể thanh thản hơn một chút.
Sau khi cô ta đi.
Một cơn gió lạ thổi qua, tro đen trong vòng tròn, từng sợi từng sợi, dần dần lan ra ngoài vòng.
Như mái tóc của một người phụ nữ...
...
Sau khi những người khác đi rồi.
Ngô Hiến lại ở lại gần kho hàng dưới tầng hầm một lúc.
Hắn cẩn thận tìm kiếm một lượt, quả thực không thấy bất kỳ pho tượng thần nào. Nhưng hắn đã tìm thấy những thứ khác.
Hắn đã phát hiện ra Hạ Quỳnh.
Cú bộc phát sức mạnh cuối cùng của Vu Anh Hoa đã khiến xi măng trong kho hàng dưới tầng hầm cuộn trào lên, thi thể của Hạ Quỳnh nổi lên, hiện ra một hình dáng người trên mặt đất.
Ngô Hiến đập vỡ lớp vỏ xi măng bên ngoài, bên trong lộ ra thi thể của Hạ Quỳnh.
Cái chết của Hạ Quỳnh còn thảm hơn cả Lư Ngọc Châu.
Vẻ mặt kinh hãi méo mó, trên người không còn mấy mảng da nguyên vẹn, trong những vết thương hở đầy xi măng, những xi măng này đã hòa vào cùng máu thịt của gã.
E rằng không mấy ngày nữa, gã sẽ hoàn toàn biến thành một phần của lớp xi măng này.
Ngô Hiến không khỏi lắc đầu.
Hắn vẫn có thiện cảm đối với chàng trai này, tuy hơi ngốc một chút nhưng ít nhất cũng khá nghĩa khí. Đáng tiếc lại chết trong tay hai con mụ độc ác kia.
Ngô Hiến thấy còn một khoảng thời gian ngắn nữa là trời tối nên bắt đầu làm những chuẩn bị cuối cùng.
Đầu tiên hắn đến cửa hàng quần áo nam để thay cho mình một bộ đồ sạch sẽ, tươm tất. Sau đó lại thu thập một ít đồ vật quý giá như tiền giấy, trang sức vàng bạc. Cuối cùng lại nhét tất cả những vũ khí đạo cụ đã biến thành giấy xếp mà hắn mang theo vào trong một chiếc vali.
Hắn đã thử qua, không thể mang những thứ hữu dụng từ thế giới bên ngoài vào Phúc Địa được.
Vậy thì những thứ trong Phúc Địa có thể mang ra ngoài được không?
Lúc sắp về khách sạn, Ngô Hiến liếc thấy một mẩu quảng cáo kem đánh răng, thế là bước vào trong cửa hàng.
Ghi chú của tác giả: Thuật Định Thân.
Tây Du Ký - Hồi 5: Loạn Bàn Đào Đại Thánh trộm đơn; Phản Thiên Cung chư thần bắt quái.
Đại Thánh niệm quyết, đọc thầm một câu thần chú, rồi nói với các tiên nữ rằng: "Đứng yên! Đứng yên! Đứng yên!" Đây vốn là Định Thân Pháp, khiến cho bảy vị tiên nữ áo màu ai nấy mắt trố nhìn trân trân, đứng sững dưới gốc cây đào. Đại Thánh liền cưỡi một đóa tường vân, nhảy ra khỏi vườn, nhắm thẳng hướng đường đến Dao Trì mà đi.