- 🏠 Home
- Linh Dị
- Kinh Dị
- Thiên Quan Tứ Tà
- Chương 36: Túi da máu chó
Thiên Quan Tứ Tà
Chương 36: Túi da máu chó
“Chí Vũ...”
“Là anh đến tìm em phải không?”
Kho hàng dưới tầng hầm, xi măng cuộn trào.
Bên ngoài vang lên động tĩnh rất lớn. Vu Anh Hoa bò ra từ trong vũng bùn, khi nhìn thấy là đám người Ngô Hiến, ban đầu ả thất vọng lắc đầu, sau đó lại nở một nụ cười tàn nhẫn.
Mỗi đêm, Vu Anh Hoa đều từ trong xi măng bò ra để giúp Vương Chí Vũ tìm kiếm dấu vết của người sống.
Ả cứ ngỡ rằng chỉ cần làm như vậy, chỉ cần không ngừng cống hiến cho Vương Chí Vũ, lương tâm của gã ta sẽ trỗi dậy, sẽ hối hận về những gì đã làm với ả, sẽ đến tìm ả nhận lỗi xin tha.
Cho nên, ả chỉ mong Vương Chí Vũ đến tìm mình.
Còn những người khác...
Đã đến địa bàn của ả thì đừng hòng quay về nữa!
Vu Anh Hoa đứng trong bóng tối, chờ đợi những con người yếu đuối, ngu ngốc và tỏa ra mùi thơm hấp dẫn này bước vào cái bẫy xi măng mà ả đã chuẩn bị kỹ lưỡng.
Ả sẽ không làm mềm xi măng ngay từ đầu, mà sẽ đợi những người này đi vào trung tâm nhà kho rồi mới để nền xi măng biến thành vũng lầy. Như vậy họ dù có muốn trốn cũng không có cách nào.
Nhưng chẳng hiểu sao, những người này mãi vẫn không có hành động.
“Nếu đã chuẩn bị xong rồi, vậy thì bắt đầu thôi.”
Cùng với giọng nói của một người đàn ông có chút cợt nhả, Vu Anh Hoa đột nhiên nghe thấy tiếng công tắc. Ngay sau đó, một luồng ánh sáng chói mắt chiếu vào khiến ả gần như không thể mở mắt.
“Là ánh nắng mặt trời sao?”
Vu Anh Hoa lập tức muốn trốn chạy, nhưng ả nhanh chóng phát hiện ra, đây chỉ là ánh sáng phát ra từ đèn điện.
Nhưng siêu thị này và các cửa hàng lân cận đã sớm bị cắt điện, tại sao lại có đèn sáng chứ?
Thực ra nguồn sáng rất đơn giản, chính là đèn pha.
Vì khoảng cách quá xa, công suất của đèn pha lại không thấp, nếu dùng nhiều ổ cắm nối tiếp sẽ có sự hao hụt công suất và rủi ro an toàn nhất định. Để đảm bảo an toàn tuyệt đối, Văn Triều đã dùng dây điện thô tự tay làm một ổ cắm siêu dài.
Có ổ cắm này là có thể lấy điện từ nơi khác đến.
Vu Anh Hoa không muốn để lộ hình dạng, mặt ả trở nên dẹt lại, cơ thể lặn vào trong nền xi măng, chỉ để lộ ra một khuôn mặt để quan sát hành động của những người này.
Rất nhanh sau đó, ả nhìn thấy ba bóng người, lưng đeo những chiếc ba lô bình nước khổng lồ, đi vào rìa nhà kho, giơ lên những vật giống như cây gậy dài.
Vu Anh Hoa nghi hoặc: “Lại định làm gì đây?”
Không đợi ả nghĩ ra, ba luồng sương nước mạnh mẽ từ trong vòi phun ra, xịt thẳng vào mặt ả, khiến khuôn mặt dính đầy xi măng của ả cũng trở nên sạch sẽ hơn một chút.
Bình phun được tìm thấy ở cửa hàng kim khí.
Dung dịch được phun ra là một loại dung môi do Văn Triều điều chế dựa trên chất phụ gia tăng cường xi măng. Những dung dịch này rơi lên người Vu Anh Hoa khiến ả cảm thấy toàn thân khó chịu.
Sương nước rất nhanh đã phun hết.
Ba người Ngô Hiến lại quay trở lại mặt đất, sau khi trở về, mỗi người đều kéo theo hai cái túi.
Vu Anh Hoa nổi giận, bật ra khỏi xi măng.
Lũ người này còn không biết điều!
Ả đường đường là một đại du linh, sao có thể để mặc cho mấy người đó muốn làm gì thì làm chứ?
Theo kinh nghiệm của ả, trừ những tên biếи ŧɦái chết tiệt như Phương Trực ra, những người bình thường khác khi nhìn thấy bộ dạng của ả đều sẽ bị dọa cho sợ vãi cả ra quần.
Nhưng ả vừa mới đứng thẳng người, một cái túi đã đập vào mặt ả rồi vỡ tung, bột trắng phủ đầy người ả.
Ả che mắt, khóc thét lên.
Mẹ nó chứ, đây là bột vôi!
Một đợt, hai đợt,... tổng cộng sáu túi vôi khiến Vu Anh Hoa biến thành một người phụ nữ màu trắng. Nền của kho hàng dưới tầng hầm cũng bị màu trắng bao phủ.
Khô khốc, bỏng rát, đau đớn!
Trên người ả được bao bọc bởi xi măng ướt, những bột vôi này gây tổn thương cho ả còn hiệu quả hơn so với người bình thường.
“Chết!”
“Tất cả đi chết đi!”
Vu Anh Hoa hoàn toàn bị chọc giận, ả hét lên một tiếng chói tai, lao về phía Tô Tuệ Cẩn, người trông có vẻ yếu nhất trong ba người.
Tuy không thể nói là vô dụng, nhưng những thủ đoạn nhỏ nhặt này ngoài việc làm ả thêm bực bội ra thì còn có tác dụng gì chứ? Tà linh là một sự tồn tại vượt qua thường thức, chỉ dùng mưu mẹo nhỏ không thể gϊếŧ chết ả được!
Nhưng đám người Ngô Hiến chưa bao giờ trông cậy chỉ dựa vào những thứ này để đối phó với ả.
Muốn gϊếŧ tà linh, hiệu quả nhất chính là pháp khí và bùa chú!
Tô Tuệ Cẩn ra tay đầu tiên. Cô ta tháo hai hạt từ chuỗi hạt trên tay, lúc Vu Anh Hoa sắp xông tới, đồng thời ném hai hạt ra.
Bốp!
Hai hạt biến thành hai tia điện, sau đó lại hợp thành một tia sét, nổ tung trước ngực Vu Anh Hoa, trực tiếp hất văng ả ra sau.
Vu Anh Hoa ngã xuống đất, hai tay đập xuống, cơ thể định bật thẳng dậy.
Sau đó, lúc ả đang vươn lên được một nửa, Ngô Hiến và Sử Tích đã đồng thời đâm trường mâu Đồng Tiền và thanh Đồng tử niệu An Cương kịch độc vào cơ thể ả.
Một bên là pháp lực dồi dào trên kiếm Đồng Tiền, một bên là chất kịch độc thấm tận xương trên lưỡi đao ô uế.
Vu Anh Hoa lập tức đau đớn vô cùng. Ả có thể cảm nhận được tà khí trong thân thể mình đang rò rỉ ra ngoài. Nhưng đây cũng là một cơ hội, bởi vì hai người Ngô Hiến đã đến đủ gần ả rồi!
Tà khí thấm vào mặt đất. Xi măng, hung khí đã đặt ả vào chỗ chết, tất cả đều nghe theo sự điều khiển của ả. Toàn bộ nền nhà kho lập tức mềm ra.
Trong mắt Vu Anh Hoa, hai người Ngô Hiến đã xong đời.
Họ chỉ dựa vào vũ khí lợi hại, nhưng thể chất vẫn là người thường. Một khi rơi vào vũng lầy, họ sẽ không còn chút khả năng phản kháng nào.
Nhưng đột nhiên, sắc mặt Vu Anh Hoa thay đổi.
Nền đất quả thực đã mềm ra, nhưng lại không phải là dạng bùn nhão, mà giống như bùn mềm nhấp nhô hơn.
Chất phụ gia tăng cường và vôi đã phát huy tác dụng, khiến xi măng không thể hoàn toàn mềm ra!
Hai người Ngô Hiến sững người một lúc, rồi tranh thủ thời gian, vung vũ khí lên tấn công dồn dập vào người Vu Anh Hoa.
Một nỗi sợ hãi còn mãnh liệt hơn lúc đối mặt với Phương Trực xuất hiện trong lòng Vu Anh Hoa. Ả nhận ra nếu không làm gì đó nữa, ả sẽ chết trong tay những người này.
Là một đại du linh, dù thân thể có cứng rắn đến đâu cũng không thể chịu đựng được quá lâu. Những độc tố kia đã khiến cơ thể ả trở nên chậm chạp, kiếm Đồng Tiền lại đang nhanh chóng thanh tẩy tà khí của ả.
“Tôi không muốn biến mất!”
“Chí Vũ còn chưa đến tìm tôi, anh ấy còn chưa xin lỗi, tôi... tất cả cút hết cho tôi!”
Chấp niệm mãnh liệt khiến trên người Vu Anh Hoa phủ đầy tà khí lạnh lẽo. Thậm chí tà khí đậm đặc còn trực tiếp đẩy hai người Ngô Hiến ra. Cơ thể ả nứt ra mấy vết, bùn bẩn từ trong vết nứt phun ra, toàn bộ không gian dưới lòng đất tràn ngập mùi tanh của xi măng.
Ngô Hiến lập tức cảm thấy ê cả răng, lông tơ sau lưng dựng đứng lên.
“Hỏng rồi, con boss nhỏ này có giai đoạn hai!”
Vu Anh Hoa khinh miệt nhìn đám người Ngô Hiến, vẻ mặt đầy tàn nhẫn dữ tợn. Ả đã từng vì Vương Chí Vũ mà hại chết rất nhiều người. Oán niệm và nguyền rủa của những người này vẫn luôn được ả tích trữ, đến tận bây giờ mới được giải phóng ra.
“Tôi muốn các ngươi...”
“Muốn cái con khỉ!”
Soạt!
Mặt Vu Anh Hoa đỏ bừng.
Một dòng máu bẩn bị hắt lên mặt ả. Tà khí cuồng bạo trên người ả lập tức từ hung bạo trở nên lộn xộn vô trật tự.
Sử Tích ung dung thu hồi một cái túi da.
Đây là pháp khí mà anh ta nhận được trong một lần bái thần, tên là "túi máu chó".
Theo thời gian trôi đi, túi sẽ dần dần chứa đầy máu chó mực. Máu chó mực có thể làm tổn thương tà linh, phá giải cả chính pháp lẫn tà pháp, dùng trong tình huống này là rất hợp lý.
Muốn biến hình mở giai đoạn hai trước mặt anh ta ư?
Nghĩ nhiều rồi!
Tiên thiên uế vật thánh thể - chuyên trị các loại màu mè hoa lá hẹ!
- 🏠 Home
- Linh Dị
- Kinh Dị
- Thiên Quan Tứ Tà
- Chương 36: Túi da máu chó