Chương 33: Tình chị em sâu đậm

Chỉ cần hiến tế một người.

Cô ấy có thể an toàn trong một khoảng thời gian, yên ổn sống qua những ngày còn lại của Phúc Địa. Trước khi phải dâng tế phẩm cho Quỷ Mẫu lần tiếp theo, cô ấy có thể rời khỏi Phúc Địa, trở lại cuộc sống của người bình thường.

Trong mắt cô ấy, Văn Triều đã chết chắc.

Bởi vì bất kỳ hành vi phản kháng nào của Văn Triều cũng sẽ khiến ông ta vi phạm quy tắc của Quỷ Mẫu.

Nhưng tay của cô ấy đã không chạm được vào Văn Triều.

Một bàn tay có móng dài đã bịt miệng cô ấy lại, cánh tay kia ôm chặt lấy cô ấy. Rõ ràng cánh tay này rất nhỏ, nhưng lại vững chắc như một cái kìm sắt.

Nhạc Mai dùng hết sức giãy giụa cũng không thể lay chuyển được cánh tay này, thậm chí còn không thể phát ra một chút động tĩnh nào.

Không có sự quấy nhiễu của Nhạc Mai.

Văn Triều đã thành công chuyển thân phận người đi tìm cho Quỷ Mẫu.

Quỷ Mẫu không quan tâm đến tín đồ này, mà lần theo năm tiếng vỗ tay liên tiếp của Tô Tuệ Lan, từ từ rời khỏi phòng 401, đi về phía phòng 402.

Văn Triều nhắm mắt, khẽ nói với Nhạc Mai: “Cô bé, có phải cô có rất nhiều thắc mắc không?”

“Thực ra cô không nên hận tôi. Tôi vốn định giúp cô một tay, nhưng trong phòng của tôi còn có thứ quan trọng, không thể để cô nhìn thấy được.”

“Cho nên... xin lỗi nhé.”

Tiếp đó, giọng điệu của Văn Triều trở nên nhẹ nhàng.

“Trước giờ vẫn luôn để bà ăn xác chết, thật sự có lỗi với bà quá. Bây giờ có đồ tươi rồi, bà có thể bắt đầu thưởng thức, chú ý đừng phát ra tiếng động lớn quá, cũng đừng làm bẩn phòng.”

Nhạc Mai trừng mắt, cô ấy đã nhận ra số phận của mình, vẻ mặt trở nên kinh hãi vô cùng.

Sát sau gáy cô ấy, một cái miệng mọc đầy răng nanh mở ra.

Xoẹt!

Cho đến khi ý thức biến mất, Nhạc Mai cũng không thể hét lên một tiếng đau đớn nào.

Văn Triều nghe tiếng xé xác Nhạc Mai, trên mặt nở một nụ cười hiền hậu.

...

Phòng 404.

Hai chị em Tô Tuệ Lan chờ đợi sự xuất hiện của Quỷ Mẫu.

Bề ngoài trông họ có vẻ yếu đuối, nhưng thực chất đã là những người nhà kỳ cựu đã trải qua mấy lần Phúc Địa.

Cảnh tượng này họ đã gặp không ít, cho nên họ tỏ ra bình tĩnh hơn bốn người trước rất nhiều. Trò chơi này quan trọng nhất là phải tuân thủ quy tắc.

Chỉ cần bản thân không rối loạn, thì khả năng cao là sẽ an toàn.

Quỷ Mẫu vuốt ve khuôn mặt của Tô Tuệ Lan, thổi một hơi vào mắt cô ta, thuận lợi hoàn thành việc giao nhận. Sau đó, Tô Tuệ Lan lại truyền tư cách người đi tìm cho Tô Tuệ Cẩn.

Tô Tuệ Cẩn cũng rất dễ dàng tìm thấy Quỷ Mẫu tìm con đang đứng ở gần đó. Cô ta vừa định thổi hơi thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói lạnh lẽo từ phía đối diện.

“Ngươi đã gặp con ta!”

“???”

Tô Tuệ Cẩn sững người.

Tình hình gì đây, không ai nói sẽ có tình huống này xảy ra cả.

Quỷ Mẫu không còn quan tâm đến luật chơi nữa, bàn tay trắng bệch tóm lấy cánh tay Tô Tuệ Cẩn, móng tay cắm sâu vào da thịt cô ta.

“Ngươi đã gϊếŧ con ta!”

Trong lời nói của Quỷ Mẫu chứa đầy sự căm hận, nghe đến mức hai chị em họ Tô sởn gai ốc. Cánh tay đau nhói, Tô Tuệ Cẩn không còn bận tâm đến trò chơi nữa, mở mắt ra đối mặt trực diện với Quỷ Mẫu.

“Tôi chưa từng gặp con của ngài, càng không thể nào gϊếŧ...”

Nói đến đây, Tô Tuệ Cẩn nghẹn lời.

Cô ta đột nhiên nhớ lại, một đêm trước đó, có một đám tà linh nhỏ trắng bệch xông vào phòng của hai chị em, định dùng những bàn tay quỷ nhỏ bé đó để sờ mó.

Thế là cô ta đã sử dụng một lá bùa chú có tính sát thương, gϊếŧ chết hai trong số các tà linh nhỏ, những con còn lại lếch thếch bỏ chạy.

Chẳng lẽ đó chính là con của Quỷ Mẫu tìm con?

Nhưng không phải đó là do đại linh phá cửa thả ra sao?

Tô Tuệ Cẩn nhận ra, sự việc không thể giải quyết trong hòa bình. Hôm nay, e rằng Quỷ Mẫu tìm con này nhất định sẽ gϊếŧ cô ta.

Nhưng cô ta vẫn chưa muốn chết.

Để sống đến bây giờ, cô ta đã phải trả giá biết bao nhiêu, bán rẻ lương tâm, bán rẻ thân thể, miệng đầy dối trá, đã gài bẫy biết bao người tin tưởng, yêu thích cô ta.

Một người như cô ta, sao có thể chết trong một trò chơi cỏn con này chứ?

Thế là cô ta đưa tay vào trong váy, lôi ra một người nộm bằng cỏ, nhanh chóng viết tên một người lên đó, sau đó lập tức nhắm chặt mắt, nín thở.

Cái tên mà cô ta viết là, Tô Tuệ Lan!

Bàn tay của Quỷ Mẫu gần như đã chạm vào mí mắt của Tô Tuệ Cẩn, nhưng sau khi cái tên này được viết xuống, động tác của bà ta lập tức dừng lại. Sau đó, bà ta quay đầu nhìn về phía Tô Tuệ Lan, sự căm hận trong mắt gần như phun trào ra ngoài.

Tô Tuệ Lan không biết chuyện gì sắp xảy ra.

Cô ta nhắm mắt, nước mắt lưng tròng, đau buồn cho số phận của em gái.

Nghe lời của Quỷ Mẫu tìm con, Tô Tuệ Lan nhận ra, có lẽ em gái mình sẽ chết ở đây. Nhưng cô ta lại không có cách nào cứu giúp, chỉ có thể đau lòng trong thầm lặng.

Nhưng kỳ lạ là, cô ta không nghe thấy tiếng hét thảm thiết của em gái.

Trong lúc Tô Tuệ Lan đang nghi ngờ thì một đôi bàn tay lạnh lẽo tóm lấy đầu cô ta.

Một đôi bàn tay lạnh lẽo tóm lấy đầu cô.

Tô Tuệ Lan kinh hãi: “Đợi đã, tôi không có, là em ấy...”

Nhưng động tác của Quỷ Mẫu không hề dừng lại một chút nào. Hai bàn tay trắng bệch đâm thẳng vào hốc mắt của Tô Tuệ Lan. Trong khoảnh khắc ý thức dần biến mất, Tô Tuệ Lan đột nhiên nhớ lại pháp khí mà Tô Tuệ Cẩn đã nhận được vào ngày Hạ Quỳnh chết.

Người nộm thế thân: Buộc tóc, in bát tự, viết tên. Sau khi thỏa mãn điều kiện, có thể chuyển mục tiêu tấn công của tà linh sang người bên cạnh.

Em gái của cô ta đã dùng người nộm thế thân lên cô ta!

“Con khốn...”

Suy nghĩ của Tô Tuệ Lan ngừng lại.

Quỷ Mẫu dùng tay không vò nát não của cô ta, rồi rút ra đôi bàn tay đẫm máu đứng tại chỗ. Sự căm hận trong lòng đã được giải tỏa, nhắm mắt lại rồi lại tiến vào trạng thái của trò chơi.

Tô Tuệ Cẩn lấy hết can đảm, lại tìm đến Quỷ Mẫu, thổi một hơi vào hốc mắt bà ta, hoàn thành việc giao nhận thân phận người đi tìm.

Làm xong tất cả những việc này, đợi Quỷ Mẫu rời đi, Tô Tuệ Cẩn quỳ xuống bên cạnh xác chị gái, im lặng lau nước mắt.

Hai chị em họ, đã trải qua bốn lần Phúc Địa.

Sau lần đầu tiên suýt chết, họ đã nhận được sự chiếu cố của "Thiên Tài Thần", nhận được ban phúc "có vay có trả". Ban phúc này cho phép họ có thể cho người khác mượn bùa chú, pháp khí và thần thông mà mình nhận được.

Bất cứ lúc nào.

Nếu họ không muốn cho mượn nữa, có thể tùy thời thu hồi lại những thứ đã cho mượn.

Dựa vào năng lực của ban phúc này, mỗi lần trước khi vào Phúc Địa, họ đều cố ý lợi dụng sắc đẹp của mình để tìm một kẻ xui xẻo giống như Hạ Quỳnh, dụ dỗ gã cùng vào Phúc Địa.

Khi gặp nguy hiểm trong Phúc Địa, để kẻ xui xẻo đó đứng ra đỡ đòn. Một khi gặp phải tình huống mà kẻ xui xẻo không thể chống đỡ nổi thì họ sẽ lập tức bỏ rơi người này, để gã thu hút sự chú ý của tà linh, còn mình thì nhân cơ hội trốn thoát.

Dù sao thì đạo cụ của họ cũng sẽ không vì cái chết của kẻ xui xẻo mà biến mất. Dựa vào ban phúc "có vay có trả", đều có thể dễ dàng lấy lại.

Dựa vào chiêu trò này, họ đã sống sót đến lần Phúc Địa thứ tư. Cuối cùng, trong lần này, Tô Tuệ Cẩn đã bỏ rơi cả chị gái của mình.

Nhưng Tô Tuệ Cẩn cũng không còn cách nào khác. Tuy hiệu quả của người nộm thế thân mạnh, nhưng điều kiện sử dụng lại rất khắt khe.

Cần phải chôn tóc của mục tiêu vào trong người nộm, dán bát tự ngày sinh của mục tiêu ở mặt sau và mục tiêu phải ở trong tầm mắt, viết tên lên mới có thể có hiệu lực.

Người mà cô ta có thể dùng để thế thân, chỉ có một mình chị gái cô ta.

“Chị... xin lỗi.”

“Nhưng em thật sự không còn cách nào khác. Từ nhỏ đến lớn, bất kể em làm gì chị cũng sẽ tha thứ cho em. Lần này... chị cũng sẽ tha thứ cho em đúng không.”

Tô Tuệ Cẩn đã khóc rất nhiều lần ở Phúc Địa.

Nhưng lần này là thật.

Từ hôm nay trở đi, cô ta sẽ không còn thật lòng khóc vì sự hy sinh của bất kỳ ai nữa. Chỉ cần cô ta có thể sống sót, tất cả đều có thể bị hy sinh.