Chương 3: Hai hung thần trong hành lang

Sợi dây thừng dính máu của người phụ nữ áo đỏ chính là hung khí đã gϊếŧ ả, bản thân nó đã mang một sức mạnh tà dị. Chỉ cần Ngô Hiến ngẩng đầu lên, sợi dây sẽ tự động thòng vào cổ anh, treo anh lên giống như ả.

Nhưng khi Ngô Hiến không ngẩng đầu, sợi dây này vẫn đang siết trên cổ cô ta, và nó bền hơn nhiều so với những sợi dây thừng thông thường.

Thế nên...

Người phụ nữ áo đỏ không kịp đề phòng, đốt sống cổ lập tức bị kéo gãy. Thân thể cô ta giãy giụa điên cuồng như một con cá trê béo mập bị câu lên bờ. Mãi lúc sau, ảcô tamới nhớ ra mình cũng có thể chủ động điều khiển sợi dây, vội vàng cởi nó ra rồi rơi xuống đất.

“Tôi muốn... khụ khụ, ăn anh cả đời...”

Cô ta còn chưa nói hết câu, Ngô Hiến đã lăn một vòng, thoát khỏi cô ta một đoạn, ngón cái ghì lên ngón giữa rồi búng mạnh về phía cô ta.

Chú Chân Hỏa!

Người phụ nữ áo đỏ đang bận nắn lại cái đầu của mình, lưỡi từ từ co lại từng đoạn. Khi đoạn lưỡi cuối cùng vừa thu vào trong miệng, miệng còn chưa kịp ngậm lại thì một ngọn lửa sáng rực đã chui tọt vào.

Trên khuôn mặt xinh xắn của xác chết lập tức lộ ra vẻ kinh hoàng.

“Cả đời, cả đời...”

Ngọn lửa chói mắt bùng lên từ bên trong cơ thể người phụ nữ áo đỏ, cháy từ ngoài vào trong, nuốt chửng hoàn toàn ả. Ngọn lửa này có màu vàng, nhiệt độ không cao, không hề bén vào bất cứ thứ gì khác ngoài cô ta.

Cô ta lăn lộn giãy giụa trong ngọn lửa, phát ra những tiếng gào thét câm lặng. Dù không có âm thanh, Ngô Hiến vẫn cảm thấy màng nhĩ đau nhói.

Ngô Hiến bịt tai, đứng dậy khỏi mặt đất, khóe miệng nhếch lên.

“Trong Phúc Địa này đúng là có ma quỷ thật, chỉ là... Có phải cô ta yếu quá không?”

Nếu những thứ trong Phúc Địa đều chỉ ở trình độ này, các cộng sự thám tử của Ngô Hiến đã không đến mức bỏ mạng cả ở đây. Rất có thể, người đàn bà treo cổ lưỡi dài này chỉ là loại quái vật tép riu ven đường ở Phúc Địa mà thôi.

Ngọn lửa dần lụi tàn.

Tại chỗ đó để lại một nén hương màu đỏ sẫm. Ngô Hiến nhặt nén hương lên, chưa vội xem xét mà áp tai vào cửa, lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

“Làm ơn, cứu tôi với, tôi là...”

Người phụ nữ kia vẫn đang gõ cửa các phòng, cố gắng lừa những người ở tầng này mở cửa cho cô ta, điều này có nghĩa là trận chiến ngắn ngủi vừa rồi không gây ra thêm rắc rối nào.

Ngô Hiến thở phào nhẹ nhõm: “Sự bất thường của người đàn bà này quá rõ ràng, hy vọng không có kẻ ngốc nào mở cửa cho ả...”

...

Két.

Cửa phòng 405 mở ra.

Lư Ngọc Châu vui mừng mở cửa, chào đón người bạn đồng hành có thể cùng cô ấy vượt qua hoạn nạn.

Cô ấy cũng giống như Ngô Hiến, đã chứng kiến cuộc tàn sát tàn bạo. Nhưng trái tim cô ấy không đủ mạnh mẽ, nỗi sợ hãi đã đánh sập hàng rào tâm lý, cô ấy rất cần một ai đó giúp mình san sẻ nỗi sợ này.

Người gõ cửa là một phụ nữ trung niên mặc váy hoa đen trắng. Người phụ nữ này vẻ mặt kinh hãi, trán như bị vật gì đó đập vào, khiến máu chảy đầm đìa khắp mặt.

Nhưng... Là người sống!

Thế là Lư Ngọc Châu như vớ được cọng rơm cứu mạng, mở cửa ra: “Mau vào đi, một mình tôi chịu không nổi nữa rồi...”

Giọng cô ấy đột ngột im bặt.

Bởi vì người phụ nữ trước mặt hoàn toàn khác với những gì cô ấy thấy qua mắt mèo.

Vu Anh Hoa khoanh tay đứng ở cửa, người ả ướt sũng, phủ đầy một lớp xi măng màu xám đậm đã khô một nửa. Trên mặt, máu và nước bùn hòa vào nhau, đôi mắt đã sưng vù vô hồn. Ả dùng cái miệng đầy bùn đất, nở một nụ cười ghê rợn với Lư Ngọc Châu.

“Cô gái, cô đúng là người tốt, người tốt sẽ được báo đáp.”

Nói xong, Vu Anh Hoa bò rạp xuống đất, trườn đi như một con thằn lằn bốn chân ra khỏi hành lang. Những khớp xương vặn vẹo cho thấy ả đã không còn là người. Nơi ả bò qua để lại những vệt nước bùn màu xám...

Mặt Lư Ngọc Châu xám như tro tàn, vẻ mặt đờ đẫn đóng cửa lại, quay về giường nằm xuống, trùm chăn và thỉnh thoảng lại cười ngây ngô. Cứ như vậy, cô ấy chìm vào giấc ngủ.

Cô ấy đã bị dọa đến mức mất đi khả năng đối mặt với thực tại.

Không biết đã qua bao lâu, trong mơ Lư Ngọc Châu cảm thấy một luồng hơi ấm.

Dường như cô ấy đang bay lượn trên không trung, xuyên qua những tầng mây, ánh nắng chiếu rọi lên người khiến cô ấy cảm thấy vô cùng ấm áp, cả thể xác và tinh thần đều trở nên thanh thản. Mí mắt cô ấy hơi giật giật.

“Ôi, quả nhiên đó là một cơn ác mộng, tỉnh lại là tốt rồi.”

Cô ấy vui mừng mở mắt ra và nhìn thấy một bàn tay lớn màu xanh xám.

Bàn tay đó đang cạy miệng cô ấy ra, nhét một thứ gì đó giống như cái phễu vào bằng được. Thứ chất lỏng ấm nóng và có cảm giác lợn cợn rõ rệt chảy theo phễu vào khoang miệng cô ấy.

“Buông tôi ra! Đừng, cứu, ư, ư ư...”

Lư Ngọc Châu liều mạng giãy giụa, nhưng tay chân cô ấy đều đã bị giữ chặt, chỉ còn cái đầu có thể cử động. Trước bàn tay màu xanh xám này, cô ấy yếu ớt như một con gà con. Cổ họng cô ấy bị động nuốt xuống thứ chất lỏng có mùi đất, nó đốt cháy khoang miệng và thực quản của cô ấy.

Hóa ra, cảm giác ấm áp đó đến từ việc xi măng đang đốt cháy làn da!

Một dòng nước mắt chảy từ khóe mắt xuống, hòa vào xi măng rồi biến mất.

...

Trời vừa tờ mờ sáng, mặt trời chỉ mới ló dạng.

Ngô Hiến thức dậy, hắn hé rèm cửa sổ ra quan sát cảnh vật bên ngoài.

Ánh bình minh không trong lành mà trái lại còn xám xịt, cả thành phố dường như bị bao phủ bởi một lớp bụi màu xám. Trên đường không một bóng người, những chiếc xe cộ rách nát đổ ngổn ngang trên phố, mặt đất và tường nhà đâu đâu cũng thấy những vệt máu đã khô.

Phía toà nhà đối diện, có một xác chết nam đang treo lủng lẳng trên tấm biển quảng cáo. Dường như cái xác đó cảm nhận được ánh mắt của Ngô Hiến, nó ngẩng đầu lên, thè lưỡi ra liếʍ hàm răng sâu vàng khè, rồi co giật liên hồi về phía hắn.

Ngô Hiến rùng mình một cái, sờ lên miệng, cảm thấy mình nên đi đánh răng.

Hắn từng có một nỗi ám ảnh khó tả với vụ án Phúc Địa, vì nó mà hắn quên ăn quên ngủ, ngày đêm đảo lộn, chất lượng cuộc sống đến cả chủ đồn điền ở Nam Mỹ cũng phải thấy quá thấp.

Nhưng sau khi vào Phúc Địa, dù nguy hiểm hơn, hắn lại cảm thấy thanh thản, không còn nỗi ám ảnh cấp bách đó nữa, cũng không muốn ngược đãi bản thân mình nữa.

Đêm qua, phần lớn thời gian hắn chỉ ngủ chập chờn. Hắn đã chứng kiến sự nguy hiểm của Phúc Địa, ngủ vào lúc này rất mạo hiểm, nhưng vẫn còn hơn là thức đến kiệt sức rồi ngủ gật vào lúc không nên.

Trong lúc ngủ cũng không hoàn toàn yên tĩnh.

Bên ngoài cửa luôn có tiếng ma sát sột soạt, cửa phòng cứ dăm ba phút lại bị gõ, kèm theo đó là giọng một người phụ nữ dùng đủ loại lý do để hỏi han, nhưng Ngô Hiến đều lờ đi.

Khoảng ba giờ sáng, hắn nghe thấy tiếng bước chân nặng nề trong hành lang. Tiếng bước chân dừng lại bên ngoài một căn phòng nào đó, sau đó là một tiếng nổ lớn và tiếng rêи ɾỉ đau đớn.

Rõ ràng, trong hành lang lúc nửa đêm có hai con quái vật.

Một là người phụ nữ tên Vu Anh Hoa, ả xuất hiện muộn nhất là mười hai giờ đêm, lảng vảng trong hành lang, tìm mọi cách để đánh hơi dấu vết của người sống.

Con còn lại là một kẻ to xác, bước chân nặng nề, động tĩnh rõ ràng, xuất hiện lúc ba giờ sáng. Đêm qua nó đã phá cửa một căn phòng nào đó và gϊếŧ chết người ở bên trong.

Tìm hiểu rõ năng lực và quy luật hoạt động của hai thứ này là mấu chốt để sống sót ở Phúc Địa.

Ngô Hiến không cho rằng hai thứ này cũng sẽ giống như con ma treo cổ kia, chỉ cần một lá chú Chân Hỏa là có thể giải quyết được.

Đang suy nghĩ, sắc mặt Ngô Hiến đột nhiên thay đổi.

Cốc cốc cốc.

Cửa phòng lại bị gõ, lần này khác với âm thanh lúc nửa đêm!