Chương 21: Tiên thiên uế vật thánh thể

Ngô Hiến sững người.

“Vẫn chưa kết thúc sao?”

Sử Tích gật đầu với vẻ mặt khó coi: “Đúng vậy, nếu tôi đi vệ sinh, vẫn sẽ có tà linh đến tìm tôi.”

Ngô Hiến nheo mắt, hắn phát hiện ra một điểm mù.

Lúc trước khi hắn bị nguyền rủa, chỉ gặp phải một tà linh là ông Vương.

Tuy thứ mà Sử Tích phải chịu là “ban tà”, nhưng đều là hiệu ứng tiêu cực cùng một cấp bậc, ảnh hưởng hẳn cũng chỉ dừng lại ở một tà linh. Tại sao lại vẫn có tà linh đến tìm anh ta?

“Sử Tích à Sử Tích, e rằng anh có chuyện giấu tôi rồi.”

Dựa vào điểm bất thường này.

Ngô Hiến đột nhiên nhớ ra, thực ra từ lâu hắn đã nhận ra trên người Sử Tích đã có rất nhiều điểm kì lạ.

Thu nhập của Văn Triều và Phương Trực không thấp, cho nên để không lỡ chuyến đi, việc tạm thời ở lại khách sạn là bình thường. Nhưng Sử Tích chỉ là một nhân viên vệ sinh quét dọn toilet, sao lại nỡ thuê phòng theo giờ để chờ xe?

Anh ta là một người bình thường, dựa vào đâu mà có thể thoát khỏi tay con quỷ đói có khả năng can thiệp vào nhận thức? Răng của con quỷ đói kia thật sự yếu đến mức đó sao?

Ngày đầu tiên anh ta bị tấn công, lại có lý do gì để che giấu mọi người?

Còn lũ tà linh trẻ con tối qua, đáng lẽ đã tấn công vào mỗi phòng, nhưng tại sao trên mặt Sử Tích lại không có bất cứ dấu tay nào?

...

Thực ra trên người Sử Tích có rất nhiều điểm đáng ngờ, nhưng vẻ ngoài thật thà và lời nói chân thành của anh ta đã khiến mọi người, bao gồm cả Ngô Hiến, đều bỏ qua những điểm đáng ngờ này.

Sử Tích lộ vẻ khó xử, do dự có nên trả lời câu hỏi của Ngô Hiến không.

Ngô Hiến cười mỉa mai:

“Hay lắm, anh còn nói tôi giả bộ yếu đuối à, thì ra anh mới là người che giấu sâu nhất. Anh không muốn nói cũng được, từ đây chúng ta đường ai nấy đi, tối nay tôi tự đi tìm chỗ ở!”

Sử Tích lập tức cuống lên, bất đắc dĩ lôi ra một thứ từ trong áo: “Thôi được, tôi thú thật, thực ra tôi không phải là tân thủ của Phúc Địa, mà là một người nhà.”

Người nhà!

Ánh mắt Ngô Hiến lóe lên.

Lúc hắn vào Phúc Địa, thông tin hiển thị trên chứng nhận quy y cũng nói hắn là một người nhà. Xem ra có thể Sử Tích đang nắm giữ những thông tin quan trọng.

“Nói cho tôi biết tất cả những gì anh biết.”

Sử Tích trông cậy vào Ngô Hiến để cứu mạng, cho nên không dám che giấu, bắt đầu kể lại trải nghiệm Phúc Địa của mình.

“Chuyến đi Phúc Địa đầu tiên của tôi, nói ra không sợ anh cười, hoàn toàn là ăn may mà qua. Nếu không phải may mắn làm nổ một cái bể phốt, thì cũng không thể may mắn sống sót được.”

Ngô Hiến giật mình, gã này lần đầu vào Phúc Địa đã chơi bẩn đến thế sao?

“Sau đó, tôi đã được "Hậu Đế Tử Cô - Thần nhà xí" chiếu cố, nhận được danh hiệu "Tiên thiên uế vật thánh thể" chết tiệt này...”

Từ miệng của Sử Tích, cuối cùng Ngô Hiến cũng hiểu được khái niệm về người nhà.

Người được tiên thần chiếu cố, chính là người nhà.

Có người chưa vào Phúc Địa đã được tiên thần để mắt tới, ví dụ như Ngô Hiến. Cũng có người trong Phúc Địa vì biểu hiện xuất sắc mà được thần linh chiếu cố, ví dụ như Sử Tích.

Chỉ có người nhà mới được coi là người tham gia thực sự của Phúc Địa. Người bình thường cho dù sống sót đến cuối cùng, nếu không được tiên thần ưu ái, cũng sẽ bị xóa đi ký ức về Phúc Địa.

Tuy người nhà có thể giữ lại ký ức, nhưng lại không thể dùng bất kỳ hình thức nào để tiết lộ thông tin về Phúc Địa cho những người không biết.

Mỗi người nhà đều sẽ nhận được một cuốn chứng nhận quy y.

Thông tin trên chứng nhận, chỉ có người nhà mới có thể nhìn thấy.

Trên đó ghi lại những dữ liệu cơ bản của người nhà, bao gồm bùa chú, thuật pháp, pháp khí...

Ngoài ra, sau khi rời khỏi Phúc Địa, trên chứng nhận còn có thông báo cho người nhà, cho biết thời gian, địa điểm xuất hiện của Phúc Địa gần đó, để người nhà có thể tự chủ tham gia, hoặc né tránh những Phúc Địa nguy hiểm.

Nhưng điều này không có nghĩa là, người nhà chỉ cần có chứng nhận là có thể mãi mãi trốn tránh được nguy hiểm trong Phúc Địa.

Nếu số lần trốn tránh quá nhiều, thông báo trên chứng nhận có thể sẽ biến thành mệnh lệnh. Vi phạm mệnh lệnh sẽ phải đối mặt với những thứ còn kinh khủng hơn cả cái chết.

Rất nhanh chóng, Ngô Hiến đã khai thác được gần hết thông tin mà Sử Tích nắm giữ, sau đó mới chú ý đến nguy cơ mà Sử Tích đang gặp phải.

Chuyện này chỉ có thể nói là Sử Tích xui xẻo.

Ban phúc mà anh ta sở hữu có tên là "Tiên thiên uế vật thánh thể", hiệu quả là giúp Sử Tích ở trong Phúc Địa dễ gặp phải những sự kiện liên quan đến ô uế hơn.

Những thứ anh ta gặp phải, từ bùa chú, thuật pháp, pháp khí cho đến tà linh đều có xác suất rất cao liên quan đến ô uế.

Ban phúc này nghe có vẻ bẩn thỉu, nhưng thực chất hiệu quả rất mạnh mẽ.

Sức mạnh mà người nhà nhận được khi bái thần có xu hướng ngẫu nhiên, còn ban phúc của Sử Tích lại có thể giúp anh ta dễ dàng nhận được những năng lực có hệ thống hơn, tiện cho việc kích hoạt hiệu ứng kết hợp, giảm thiểu xác suất nhận được những đạo cụ vô dụng.

Nhưng rắc rối lần này chính là nằm ở ban phúc này.

Sau khi Sử Tích bái Thiên Quan đã bị “Thiên Quan ban tà”, trên người mang theo uế khí. Hiệu quả của tà khí này là dễ thu hút sự tấn công của các tà linh ô uế hơn.

“Ban tà” và “ban phúc” chồng chất lên nhau, đã kích hoạt một phản ứng dây chuyền. Sử Tích lại thu hút thêm mấy tà linh ô uế nữa, trên chứng nhận quy y thông báo sẽ có sáu tà linh đến tấn công anh ta!

Con tà linh nhà xí béo mập kia chỉ là kẻ tiên phong tấn công mà thôi.

Nếu không gặp được Ngô Hiến, kết cục của Sử Tích chỉ có thể là chết đuối trong một cái hố phân nào đó. Thế là anh ta không chút liêm sỉ quỳ xuống đất, một tay quệt nước mũi, một tay lau nước mắt lên quần Ngô Hiến.

“Anh Ngô, những gì tôi biết tôi đã nói hết cho cậu rồi, cầu xin cậu cứu tôi với.”

Ngô Hiến nhắm mắt trầm tư, cân nhắc lợi hại, một lúc sau mới mở mắt ra.

“Được, tôi có thể cứu anh, điều kiện là chuyến đi Phúc Địa lần này anh phải hoàn toàn nghe theo tôi, ngay cả việc phân chia chiến lợi phẩm cũng phải do tôi quyết định!”

“Tôi đồng ý!”

...

“Ôi... tạo nghiệt mà... tại sao mình lại đồng ý với cậu ta chứ!”

Bên ngoài cửa sổ tối sầm lại, ánh nắng rút khỏi thành phố, tà linh trong bóng tối lại trở thành chủ nhân của thành phố. Người sống chỉ có thể trốn sau cánh cửa, hy vọng nguy hiểm sẽ không ập đến.

Trong phòng 402 của khách sạn Bình An, Ngô Hiến bất lực nhìn Sử Tích.

Sử Tích đã vứt cây lau nhà của mình đi, trong lòng đang ôm một thanh tachi có vỏ màu đỏ, ngượng ngùng cười trừ với Ngô Hiến.

Theo ý của Ngô Hiến, việc giải cứu Sử Tích rất đơn giản. Chỉ cần để anh ta vào nhà vệ sinh đợi là được, đến một tà linh thì gϊếŧ một, đến hai thì gϊếŧ một đôi.

Lấy chiến đấu để nuôi dưỡng bản thân, không những không chịu thiệt, mà còn có thể nhận được phần thưởng bái thần mạnh hơn.

Nhưng không ngờ rằng, một ngày đã trôi qua mà họ lại không gặp phải một cuộc tấn công nào!

Nếu không phải chứng nhận quy y của Sử Tích viết sai thì chính là “ban tà” này không định lần lượt đến nộp mạng. Chúng muốn chơi trò anh em Hồ Lô cứu ông nội, đợi tích đủ tà khí, rồi cho hai người Ngô Hiến một trận ra trò!

Tệ hơn nữa là vì chờ đợi tà linh, hai người đã lãng phí quá nhiều thời gian, dẫn đến việc không kịp đi tìm tượng thần. Đến lúc này, họ chỉ có thể để Sử Tích tranh thủ dùng cơ hội bái thần có được từ việc gϊếŧ ma treo cổ, rồi vội vàng quay trở về khách sạn.

Vội vã như vậy, khi họ trở về thì mọi người đã ai về phòng nấy, đại sảnh tầng một trống không, không ai chờ họ cả.

Đến nước này, dù Ngô Hiến muốn bỏ mặc Sử Tích cũng không thể.

Hắn đành phải cùng Sử Tích chen chúc trong phòng 402, bụng đói cồn cào, thấp thỏm chờ đợi những biến cố có thể xảy ra trong đêm nay.

Ghi chú của tác giả: Trích “Mộng Khê Bút Đàm”, quyển 21:

Theo tục xưa, vào đêm Rằm tháng Giêng người ta làm lễ đón thần nhà xí, gọi là Tử Cô. Thực ra cũng không nhất thiết phải đúng tháng Giêng, ngày thường vẫn có thể triệu thỉnh được.

Lúc ta còn nhỏ, từng thấy bọn trẻ con rảnh rỗi lại gọi Tử Cô, chỉ xem như trò đùa mua vui. Trong họ hàng cũng từng có người triệu thần mà thần không chịu rời đi, ta đã hai lần chứng kiến chuyện ấy, từ đó về sau không dám gọi nữa.

Vào niên hiệu Cảnh Hựu, nhà Vương Luân, Thái Thường Bác Sĩ, nhân lúc đón Tử Cô thì có thần giáng vào con gái trong khuê phòng. Thần tự xưng là chư nữ trong hậu cung của Thượng Đế, thông thạo văn chương, lời lẽ thanh nhã xinh đẹp. Những bài viết ấy về sau được gọi là “Nữ Tiên Tập”, lưu truyền trong dân gian.

Sách này có vài loại chữ khác nhau, bút lực rất mạnh, nhưng đều không phải các thể chữ triện hay lệ trong thế gian. Tên các thể chữ có hơn mười loại, như Tảo Tiên Triện, Truất Kim Triện…

Vương Luân vốn quen biết với cha ta, ta lại chơi thân với con cháu ông ấy, nên tận mắt thấy bút tích ấy. Trong nhà họ thỉnh thoảng cũng thấy hình dáng của vị thần, nhưng chỉ thấy từ thắt lưng trở lên là dáng vẻ một thiếu nữ xinh đẹp; còn phần dưới thì luôn bị mây khí bao phủ.

Vị thần này giỏi đàn tranh, tiếng đàn ai oán thê lương, người nghe quên cả mệt mỏi. Có lần thần hỏi cô gái rằng: “Có thể cưỡi mây cùng ta du ngoạn không?”

Cô gái đồng ý. Lập tức trong sân nhà mây trắng cuồn cuộn trào lên như hơi nước, cô gái bước lên, nhưng mây không thể nâng nổi. Thần nói: “Dưới giày ngươi có đất ô uế, hãy bỏ giày rồi hãy lên.”

Cô gái liền cởi giày, mang vớ mà bước lên, cảm giác như giẫm trên lụa bông, từ từ bay lên mái nhà rồi lại hạ xuống. Thần nói: “Ngươi hiện chưa thể đi cùng ta, hẹn ngày khác.”

Sau này cô gái xuất giá, vị thần ấy không còn đến nữa, nhà họ từ đó cũng không gặp thêm họa phúc gì đặc biệt.