Chương 2: Ma treo cổ áo đỏ

Ngô Hiến mở đôi mắt đã lạnh buốt ra, ánh đèn ấm áp xua tan đi cái lạnh trên cơ thể.

Hắn không quay về văn phòng thám tử mà xuất hiện trong một căn phòng trông giống như phòng khách sạn. Căn phòng không lớn lắm, sàn đá mài, giấy dán tường có hoa văn nhạt màu, chăn nệm kẻ sọc xanh, bàn ghế gỗ đỏ, còn có phòng tắm riêng và một chiếc TV cũ kỹ.

Trên bàn đặt một chiếc chìa khóa, nhãn trên đó ghi phòng 406.

Bên ngoài cửa sổ là một màu đen kịt, lờ mờ có thể nhận ra đây là một thành phố, nhưng không có ánh đèn, thành phố như đã chết. Thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng vỗ tay và những lời cầu nguyện âm u.

“Đây chính là Phúc Địa sao? Những người mất tích đó đều bị đưa đến đây à?”

Liên tưởng đến những gì vừa trải qua, Ngô Hiến đã hiểu được phần nào Phúc Địa là gì.

Cái gọi là Phúc Địa giống như một trò chơi sinh tồn quy mô lớn, những người mất tích thực ra đã trở thành người chơi của trò chơi, việc bị bàn tay đen bịt mắt giống như một đoạn cắt cảnh, còn việc bái thần trước đó... là phúc lợi dành cho tân thủ sao?

Những người mất tích đều đã chết ở Phúc Địa.

Những người may mắn sống sót, cũng vì những trải nghiệm kinh hoàng ở Phúc Địa mà không muốn dính líu gì đến nó nữa.

Để xác minh suy đoán của mình, Ngô Hiến quyết định ra ngoài xem thử.

Nhưng hắn vừa đi đến cửa thì dừng bước, hắn ngửi thấy một mùi tanh ngọt lẫn với mùi gỉ sắt.

Là mùi máu.

Hắn lập tức ghé mắt vào mắt mèo để nhìn trộm.

Chỉ thấy một nhân viên phục vụ đang bị treo lơ lửng giữa không trung, mặt mày kinh hãi, tay chân vung loạn xạ. Đầu của anh ta bị một bàn tay lớn vươn ra từ ngoài tầm nhìn tóm lấy, bàn tay này như một cái kìm sắt dần dần siết chặt, ép nát đầu của người nhân viên.

“A, đừng, tha cho tôi, tôi...”

Phụt!

Đầu của người nhân viên phục vụ nát bét như một quả cà chua thối, bàn tay lớn kia tóm lấy phần thân thể còn lại của anh ta, dần dần biến mất khỏi tầm nhìn của Ngô Hiến.

Ngô Hiến im lặng một lúc.

“Xem ra đêm nay không thích hợp để ra ngoài.”

...

Nếu đã không thể ra ngoài.

Vậy thì cứ xem xét xem mình có thể làm được gì đã.

Ngô Hiến vạch áo khoác ra, lập tức nhíu mày.

Để đối phó với nguy cơ mất tích, anh hắn giấu trên người mấy món vũ khí trong người, có bật lửa, kính lúp, nhẫn giấu lưỡi dao và những thứ linh tinh khác.

Nhưng bây giờ tất cả mọi thứ đều đã biến thành những món đồ giấy xếp tinh xảo, mất đi màu sắc vốn có, trở nên nhẹ bẫng, ngay cả sợi dây thép giấu trong quần áo cũng chỉ cần kéo nhẹ là đứt.

Điều này có nghĩa là ngoài quần áo và con người ra, tất cả những thứ mang từ thế giới bên ngoài vào đều không có tác dụng ở Phúc Địa.

Thứ duy nhất hắn có thể dựa vào chính là lá chú Chân Hỏa kia.

Nhìn bề ngoài, chú Chân Hỏa chỉ là một mảnh giấy vàng viết chữ Lệ, chất giấy còn hơi thô ráp, nhưng theo thông tin trong đầu hắn, nó không đơn giản như vẻ bề ngoài.

Ngô Hiến giống như một đứa trẻ vừa có đồ chơi mới, ánh mắt đầy mong đợi cuộn tờ giấy vàng vào ngón giữa, theo thông tin đã nhận được trước đó, hắn thầm niệm một câu.

“Quần tinh dẫn lối, Thiên Quan ban phù!”

Lá bùa tự động cháy lên, hai chữ “Chân Hỏa” hiện lên trên ngón giữa của Ngô Hiến, rồi lại biến mất không dấu vết.

Nghi thức này được gọi là “thác ấn”.

Bùa chú chỉ là vật trung gian, mấu chốt là thông tin trên đó, chỉ cần thác ấn đoạn thông tin này lên, bất kỳ vật phẩm nào cũng có thể phát huy năng lực của bùa chú.

Ngô Hiến giơ ngón giữa lên, ngắm nghía một hồi lâu.

Bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa từ bên ngoài.

Cốc cốc!

Đùng Đùng Đùng!

Âm thanh này rất trầm đυ.c, không giống như tiếng gõ bằng tay.

Ngô Hiến lặng lẽ đi đến bên cạnh cửa, cúi người áp tai vào cánh cửa. Hành động này có thể đảm bảo người bên ngoài không thể phát hiện ra sự tồn tại của hắn qua mắt mèo hay khe cửa.

Sau khi đứng yên, hắn nghe thấy tiếng cầu cứu từ bên ngoài.

“Xin hỏi trong phòng có ai không? Hắn điên rồi, hắn muốn gϊếŧ tôi, xin anh cho tôi vào trốn một lúc được không...”

Ngô Hiến không trả lời.

Giọng người phụ nữ bên ngoài trở nên gấp gáp.

“Xin anh làm phước đi mà, tôi thật sự không lừa anh đâu, tôi là bà chủ của khách sạn này, Vu Anh Hoa!”

“Anh thật là nhẫn tâm, lát nữa hắn lên đây, thấy tôi ở cửa phòng anh, hắn cũng sẽ không tha cho anh đâu...”

Trong vòng hai phút ngắn ngủi, người phụ nữ đã thay đổi mấy cách nói, lời lẽ của ả rất chân thành, cảm xúc dạt dào, khi thì ai oán thê lương, khi thì lo lắng sợ hãi. Chỉ nghe qua lời nói thì gần như không thể tìm ra sơ hở nào.

Nhưng Ngô Hiến lại chắc chắn ả không phải là người.

Vấn đề nằm ở âm thanh.

Ngô Hiến đã áp sát tai vào cửa, nhưng chỉ nghe thấy tiếng nói, không có tiếng thở dốc, cũng không có tiếng cơ thể va vào cửa hay sàn nhà.

Cứ như có một người đàn bà đang quỳ trên cửa, đập đầu một cách máy móc!

Ngô Hiến nín thở, trong phòng tĩnh lặng như không có người, người phụ nữ bên ngoài cũng im bặt. Bây giờ dù một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.

Sự yên tĩnh kéo dài một lúc lâu, Ngô Hiến vẫn không đứng thẳng dậy.

Bỗng nhiên.

Rầm!

Một tiếng động lớn vang lên, như thể có thứ gì đó đâm sầm vào cửa, sau đó là tiếng ma sát trầm thấp.

Gần như Ngô Hiến có thể tưởng tượng ra cảnh một người phụ nữ với hình thù kỳ dị đang bò trên cửa, cơ thể không ngừng ép vào cánh cửa, mắt dán chặt vào mắt mèo, co giật như bị động kinh, tham lam đánh hơi dấu vết của người sống.



Sau khi phát điên, cuối cùng người phụ nữ bên ngoài cũng rời đi.

Tiếng di chuyển của ả là tiếng sột soạt, giống như dùng cây lau nhà dính đầy bùn cát chà trên mặt đất. Nghe tiếng động dần xa, Ngô Hiến cũng đứng thẳng dậy, thở phào nhẹ nhõm, từ từ lùi về sau.

“Nên gọi thứ này là gì nhỉ? Quỷ, quái vật, hay là tà ma?”

Đây là lần đầu tiên Ngô Hiến gặp phải thứ này, sự kinh hoàng vượt qua nhận thức khiến tim hắn đập thình thịch, tay chân hơi run rẩy, nhưng đồng thời hắn lại cảm thấy có chút thân thuộc.

Lùi lại hai bước, Ngô Hiến đột nhiên dừng lại, tim hẫng đi một nhịp.

Vai hắn chạm phải thứ gì đó.

Ngô Hiến liếc mắt, phát hiện trên vai mình là vạt váy màu đỏ, cùng với một đôi chân phụ nữ. Bàn chân thon dài cân đối, xương mu hơi nhô lên, móng chân được cắt tỉa tròn trịa, nhẵn nhụi.

Nhưng đáng tiếc, màu sắc của nó lại xanh xao, tỏa ra một mùi hôi thối của xác chết, rõ ràng đã chết từ lâu rồi.

Từ trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói u oán của một người phụ nữ.

“Tôi muốn ăn anh cả đời.”

Không cần ngẩng đầu lên, Ngô Hiến cũng biết, trên đầu mình chắc chắn đang treo một người.

Khóe miệng Ngô Hiến giật giật: “Chị gái à, chúng ta mới quen nhau thôi mà, chuyện cả đời này, hay là tìm hiểu nhau thêm chút nữa rồi nói?”

“Tôi muốn ăn anh cả đời!”

Người phụ nữ lại lên tiếng, giọng nói trở nên oán độc và the thé hơn, chứa đầy hận thù khắc cốt ghi tâm, đâm vào màng nhĩ Ngô Hiến đau nhói.

“Thôi xong, cô ta chỉ biết mỗi một câu này.”

Nếu đã không thể giao tiếp, Ngô Hiến bắt đầu suy tính xem nên thoát hiểm như thế nào.

Dựa trên kinh nghiệm học được từ các bộ phim kinh dị, lúc này dù là hoảng sợ bỏ chạy hay ngẩng đầu lên quan sát đều sẽ không có kết quả tốt đẹp. Và cho dù có đứng yên không nhúc nhích, lâu dần cũng sẽ chết.

Ngô Hiến đảo mắt một vòng, lập tức có đối sách.

“Hẳn là cô ta chết do bị treo cổ, vậy thì sợi dây treo cô ta chắc phải rất bền nhỉ.”

Nhìn từ xa có thể thấy, trên đầu Ngô Hiến đang treo một người phụ nữ mặc đồ đỏ. Cô ta bị một sợi dây thừng treo lên, mặt mày tím tái, mắt lồi ra, lưỡi đen đỏ thè ra khỏi miệng, càng ngày càng dài, như một con rắn.

Vẻ mặt cô ta đầy ác độc, lưỡi sắp quấn quanh cổ Ngô Hiến, sắp sửa treo cổ hắn, khiến hắn có cái chết xấu xí như cô ta.

Nhưng đúng lúc này, Ngô Hiến đột nhiên nắm lấy chân cô ta!

Hai bàn chân nhỏ lạnh như băng, còn có mùi hôi thối kinh tởm của xác chết.

Nhưng Ngô Hiến vẫn nắm chặt không buông, hai đùi đột ngột co lên, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người cô ta.

Rắc!