Chương 16: Manh mối trong mật thất

Những chuyện xảy ra sau khi vào Phúc Địa khiến Hạ Quỳnh tin chắc mình là con cưng của trời.

Một cuộc khủng hoảng kinh hoàng ập đến bất ngờ đã khiến hai chị em gạt bỏ hết hiềm khích, cùng đồng ý ở bên Hạ Quỳnh. Đến khi đối mặt với đám tà linh đang đe doạ, gã lại bất ngờ nhận được vài món đồ có thể dùng để đối phó với chúng.

Tuy họ đã gặp phải những tà linh đáng, nhưng những tà linh này giống như quái nhỏ trong game, gϊếŧ chúng là có thể nhận được sức mạnh lớn hơn.

Điều khiến Hạ Quỳnh cảm động hơn nữa là, mỗi lần bái thần đều do chị em họ Tô tiến hành. Như vậy, những tác dụng phụ có khả năng xuất hiện khi bái thần sẽ không rơi vào người gã, mà sau đó hai chị em lại giao đạo cụ cho gã.

Đây là chuyện mà chỉ có người thật lòng yêu gã mới sẵn lòng làm!

Tô Tuệ Cẩn cầm linh hương vái một cái, từ trong tượng thần nhận được một người nộm bằng cỏ, nhảy chân sáo đến bên cạnh Hạ Quỳnh.

Nhưng chưa kịp để Hạ Quỳnh nhìn rõ đó là gì.

Nến đỏ trước tượng thần đột nhiên tắt ngấm. Không còn ánh nến, tầng hầm tối đen như mực, chỉ có thể nhờ vào ánh sáng từ ngoài cửa để nhìn thấy vài cái bóng mờ ảo.

Ba người đều thấy căng thẳng, vội vã chạy ra cửa. Nhưng mới đi được vài bước, cả ba đã tái mặt.

Mặt đất lại mềm nhũn!

Không biết từ khi nào, nền xi măng vốn cứng chắc lại biến thành một vũng bùn sền sệt!

Soạt!

Một bàn tay dính đầy bùn vươn ra từ trong vũng lầy!

Ba người trơ mắt nhìn, từ trong nền xi măng trước mặt, một người phụ nữ toàn thân đầy bùn lầy bò ra. Nếu Lư Ngọc Châu và Phương Trực còn sống, chắc chắn sẽ nhận ra.

Người phụ nữ này chính là Vu Anh Hoa mỗi ngày đều gõ cửa ở khách sạn Bình An!

Hai mắt của Vu Anh Hoa đều bị xi măng dính chặt, nước mắt xối lên lớp xi măng, tạo thành hai vệt trên mặt. Ả vừa bò trong xi măng, vừa nói bằng giọng u oán.

“Chí Vũ, là anh đến phải không? Em sẽ không phản bội anh đâu, tại sao anh lại không tin em?”

“Tại sao chứ?”

Cảm xúc của Vu Anh Hoa trở nên kích động, ả đột nhiên xông tới tóm lấy cánh tay Tô Tuệ Lan, tay kia mò về phía đầu cô ta, muốn ấn cô ta vào trong vũng bùn.

Hạ Quỳnh gầm lên giận dữ: “Buông Tuệ Lan ra!”

Gã lôi từ trong túi ra một viên bi rồi ném mạnh. Giữa chừng, viên bi hóa thành một tia sét, nổ ngay trên tay Vu Anh Hoa. Nhân lúc đó, Tô Tuệ Lan vùng ra, kéo em gái chạy khỏi tầng hầm.

Nữ quỷ Vu Anh Hoa định đuổi theo thì bị một cây thương bạc sáng loáng chắn trước mặt.

Hạ Quỳnh đứng đó, một tay cầm thương, một tay nắm viên bi, đối đầu với tà linh. Khóe môi gã cong lên, trông đầy tự tin và khí thế.

Hai chị em họ Tô lảo đảo chạy ra được bên ngoài, nhìn nhau mà vẫn thấy rõ nỗi hoảng sợ trong mắt đối phương.

“Chị có để ý không? Một lá bùa sét cỡ nhỏ chỉ đủ làm nó bị thương ở tay thôi.”

“Thứ này không phải là du linh bình thường, e rằng là loại mạnh nhất chỉ sau đại linh. Có lẽ thằng ngốc kia vẫn chưa phát hiện ra.”

“Cho dù Hạ Quỳnh có đấu lại nó, những đạo cụ mà chúng ta vất vả thu thập được cũng sẽ bị tiêu hao hết!”

“Vậy... cứ làm thế đi!”

Giây tiếp theo, trong tầng hầm vang lên tiếng hét thảm thiết kinh hoàng của Hạ Quỳnh.

...

Hành lang tối om.

Thảm họa tà linh chỉ mới xảy ra hai tháng, con người đã dần dần thích nghi với cuộc sống khi nền văn minh lụi tàn.

Một bà lão mặc áo vải gai, xách một chiếc đèn dầu, chậm rãi tiến về phía trước.

Nhạc Mai đi theo sau bà lão, vẻ mặt rất căng thẳng.

Trên đường đi, cô ấy gặp mấy người mặc trang phục vải gai giống nhau, có cả nam nữ già trẻ. Họ đều nhìn cô ấy chằm chằm, ánh mắt vô cùng kỳ lạ, như là ngưỡng mộ, lại như là ghen tị, còn có cả một sự chiếm hữu không hề che giấu.

Những ánh mắt này khiến lòng Nhạc Mai càng thêm bất an.

Cô ấy làm theo chỉ dẫn trong thư, tìm đến những người sống sót bản địa ở Phúc Địa để cầu cứu. Để lấy được lòng tin, cô ấy đã dùng số thuốc men khó khăn lắm mới tìm được để chữa ổn định bệnh tình cho bà lão này, bà ta mới đồng ý cho Nhạc Mai biết phương pháp trốn tránh “tà linh gõ cửa” và “tà linh phá cửa“.

Đi được một đoạn, họ đến một căn phòng.

Căn phòng này ở tầng thượng, rất trống trải, không có đồ đạc gì. Trên trần nhà có một lỗ thủng, ánh nắng từ trên chiếu xuống, vừa hay rọi lên một pho tượng dữ tợn.

Trên tượng điêu khắc một người phụ nữ.

Quần áo người phụ nữ rách nát, thân thể dị dạng, trên mặt là một sự căm hận và điên cuồng đậm đặc đến không thể tan đi. Dưới chân đặt một chiếc bịt mắt màu đen cũ kỹ.

“Tôn vinh Quỷ Mẫu, hãy ban cho con...”

Bà lão quỳ trước tượng, niệm lên lời cầu nguyện mà Nhạc Mai đã từng nghe qua.

Niệm xong, bà ta đứng dậy, mỉm cười với Nhạc Mai: “Chúng ta có thể sống đến bây giờ, tất cả là nhờ vào bà ấy. Hãy hôn lên thánh vật được đặt trước mặt cháu đi, bà ấy sẽ che chở cho cháu khỏi sự xâm hại của tà linh.”

Nhạc Mai do dự hỏi: “Bà ấy là...”

Bà lão cười, để lộ ba chiếc răng còn sót lại trong miệng.

“Quỷ nguyên sơ, Quỷ Mẫu tìm con!”

Nhạc Mai nuốt nước bọt. Lý trí mách bảo cô ấy rằng, tế bái Quỷ Mẫu là một hành vi rất nguy hiểm, nhưng cô ấy đã không còn con đường nào khác để chọn.

Thế là, dưới ánh mắt kỳ dị của bà lão, Nhạc Mai nâng chiếc bịt mắt màu đen lên.

...

Nhà ông Vương.

Khói linh hương lượn lờ.

Ngô Hiến từ trong làn khói vớt ra một lá “thuật Song Phát” và kết thúc lần bái thần này.

Pho tượng Thiên Quan Khôi Tinh - Chủ quản Quan Lộc này đã cho Ngô Hiến ba lá bùa chú để lựa chọn, lần lượt là thuật Bổ Linh, thuật Chế Phù và thuật Song Phát.

Hiệu quả của thuật Bổ Linh là bổ sung linh khí cho pháp khí bị hao tổn quá độ.

Hiệu quả của thuật Chế Phù là ngẫu nhiên tạo ra hai lá bùa chú.

Thuật Song Phát thì Ngô Hiến đã từng thấy, hiệu quả là số lần phát huy tác dụng của lá bùa được kích hoạt tiếp theo sẽ tăng gấp đôi.

Ngô Hiến không có pháp khí nào cần bổ sung linh khí. Về lý thuyết, thuật Chế Phù có giới hạn cao nhất, nhưng tính ngẫu nhiên quá lớn, lỡ như ra hai lá bùa rác thì toi.

Thế là Ngô Hiến đã chọn thuật Song Phát.

Trải qua nhiều lần bái thần, Ngô Hiến cũng đã rút ra được một vài quy luật.

Tất cả các tượng Thiên Quan, sau khi bái thần đều cho ra bùa chú.

Chủ quản Phúc Nghiệp thì cho ra "bùa chú", hiệu quả là thêm gia trì đặc biệt cho vật phẩm.

Thiên Quan Khôi Tinh - Chủ quản Quan Lộc thì cho ra "thuật pháp", không có hiệu quả trực tiếp, nhưng lại có thể hỗ trợ các vật phẩm bái thần khác.

Còn về các tượng thần khác, thông tin còn quá ít, Ngô Hiến không thể kết luận được.

Thời gian rất quý báu, không cho phép suy nghĩ nhiều. Ngô Hiến quấn lá thuật Song Phát lên ngón trỏ, hoàn thành việc thác ấn.

Ngô Hiến nhìn sắc trời, thời gian vẫn còn một ít, hắn vẫn còn muốn đến một nơi cuối cùng nữa.

...

Đại sảnh tầng một của khách sạn.

Trên đống lửa ấm áp đặt một cái nồi sắt, bên trong đang sôi ùng ục món lòng lợn xào hành. Một nhóm người quây quần bên đống lửa, cùng nhau thưởng thức bữa tối của ngày hôm nay.

Do dòng thời gian ở Phúc Địa bất thường, mỗi ngày họ chỉ có một cơ hội để ăn. Bây giờ ai nấy cũng đều đói meo.

Nhưng dù vậy, cũng không ai động đũa trước.

Hôm qua cùng nhau ăn tối còn có chín người, đến tối hôm nay chỉ còn lại sáu người. Mọi người trong lòng đều rõ, ngoài Phương Trực ra, hai người không trở về kia cũng đã lành ít dữ nhiều.

Hai chị em họ Tô ôm nhau khóc nức nở, khóc vô cùng thê lương, nước mắt nước mũi giàn giụa.

“Là, là bọn tôi đã hại anh Quỳnh.”

“Đều tại bọn tôi, bọn tôi đáng chết, không có anh Quỳnh bọn tôi biết sống sao đây!”