Chương 13: Một tia hy vọng sống sót

Những người sống sót khác thì đều tập trung trước cửa phòng của Phương Trực.

Hốc mắt Văn Triều hơi hoe đỏ. Ông ấy đứng lặng tại chỗ một lúc lâu, cuối cùng thở dài một tiếng.

“Haiz, thật đáng tiếc!”

Ông ấy xoa xoa mặt rồi quay người rời đi.

So với việc thương tiếc học trò, ông ấy còn có việc quan trọng hơn phải làm. Ma quỷ tà linh trong Phúc Địa là có thật, vậy thì những chuyện không thể xảy ra ở thế giới thực cũng có thể xảy ra ở đây.

Có lẽ... Có thể gặp lại một lần nữa.

...

Tâm trạng của những người khác cũng không khá hơn là bao.

Hôm qua là ngày đầu tiên họ vào Phúc Địa. Tuy cái chết của Lư Ngọc Châu đã gây ra một cú sốc lớn, nhưng dù sao đối với họ cô ấy cũng là người xa lạ. Họ coi Lư Ngọc Châu như một phần của bối cảnh Phúc Địa và trong thâm tâm không khỏi cảm thấy mình vẫn còn may mắn.

Nhưng người chết hôm nay, lại là Phương Trực đã cùng hành động với họ ngày hôm qua!

Cái đầu vỡ nát đã kí©h thí©ɧ nhãn cầu của họ. Cuối cùng họ cũng cảm nhận được sự tàn khốc của Phúc Địa. Người tiếp theo chết như vậy, rất có thể là bất kỳ ai trong số họ.

Nỗi sợ hãi như rong rêu dưới đáy nước sâu, quấn chặt lấy trái tim mỗi người.

Đặc biệt là Nhạc Mai.

Cô ấy bị dọa đến mức chân mềm nhũn, phải dựa vào tường mới miễn cưỡng đứng vững được. Trên khuôn mặt trắng bệch toàn là mồ hôi, gần như sắp bị dọa đến ngất đi. Cô ấy từ từ di chuyển đến bên cạnh Ngô Hiến đang đứng xem trò vui, môi run rẩy hỏi.

“Tôi, tôi hơi sợ, tối nay tôi có thể ở cùng anh được không?”

Có một cô gái xinh xắn đề nghị ở chung, nếu là ở thế giới bên ngoài, có lẽ Ngô Hiến đã đồng ý. Nhưng đây là Phúc Địa, cho nên hắn lắc đầu.

“Xin lỗi, tôi không thể mạo hiểm như vậy, mong cô hiểu cho.”

Nghe lời Ngô Hiến nói, ánh mắt Nhạc Mai trở nên xám xịt. Ngô Hiến là người ra ngoài cuối cùng, cô ấy đã hỏi những người khác, không một ai đồng ý yêu cầu của cô ấy.

Sáng hôm nay, Nhạc Mai vừa định ra khỏi cửa thì phát hiện một lá thư được nhét qua khe cửa.

Nội dung lá thư như sau:

[Phòng của cô đã bị đánh dấu. Tôi đã giúp cô lau đi dấu tay, nhưng tôi không biết liệu việc này có tác dụng hay không. Tối nay tốt nhất cô nên đổi chỗ ở. Nếu không có ai tiếp nhận cô, cô có thể thử tìm đến những người sống sót bản địa để cầu cứu. Nếu họ đã có thể sống sót ở Phúc Địa đến tận bây giờ, chắc chắn họ có cách để trốn tránh tà linh.]

Lúc đầu, Nhạc Mai không tin vào nội dung trong thư.

Nhưng sau khi ra ngoài, cô ấy phát hiện trên cửa của mình so với hôm qua quả thực có dấu vết bị lau chùi.

Sau đó cô ấy lại nhớ ra, tối qua lúc Vu Anh Hoa đến gõ cửa, cô ấy đã vô tình va vào góc bàn. Âm thanh đó rất nhỏ, nhưng lỡ như Vu Anh Hoa đã nghe thấy thì sao?

Nghĩ đến đây, tim Nhạc Mai đập thình thịch. Cô ấy nhận ra nội dung trong thư đều là thật!

Thế là cô ấy đi cầu cứu những người khác.

Nhưng tình hình ở Phúc Địa chưa rõ ràng, tính mạng của mỗi người đều bị đe dọa, sao mọi người dám tùy tiện tiếp nhận cô ấy chứ?

Bây giờ, cô ấy đã không còn đường nào để đi.

Cô ấy đứng tại chỗ một lúc lâu, không ngừng tự động viên mình, cuối cùng hạ quyết tâm, mang theo một ít vật tư, đi tìm những người sống sót khác trong Phúc Địa.

...

“Hê, cuối cùng cô ấy cũng đi rồi.”

Ngô Hiến thấy Nhạc Mai lên đường thì thở phào nhẹ nhõm.

Đương nhiên lá thư đó là do hắn nhét vào.

Ngô Hiến không ưa Thích Chí Dũng, nhưng hắn lại không có ác ý với Nhạc Mai.

Lỡ như cách gϊếŧ người của đại linh không liên quan đến dấu tay, việc hắn lau đi dấu tay trước cửa phòng Nhạc Mai sẽ tương đương với việc hại cô ấy, khiến cô ấy không thể chuẩn bị cho nguy hiểm sắp tới.

Vì vậy hắn viết lá thư này là để đưa cho cô ấy một hướng đi có thể sống sót, coi như là sự đền bù cho việc đã đẩy cô ấy vào tình thế nguy hiểm.

Trong phòng của Phương Trực, Ngô Hiến đã có được hương bách cổ hóa trầm. Hắn chuẩn bị đến nơi đã gϊếŧ ông Vương hôm qua để bái thần trước, sau đó mới thử đi tìm thêm tượng thần.

Bây giờ chú Chân Hỏa của Ngô Hiến còn có thể dùng hai lần, kiếm Đồng Tiền có thể đâm tám lần. Về cơ bản sẽ không rơi vào thế yếu nếu như đối đầu trực diện với du linh thông thường.

Nhưng mối nguy hiểm thật sự của Phúc Địa chưa bao giờ là những du linh tấn công trực diện.

Thủ đoạn của ma quỷ khó mà phòng bị, rất có thể khi gặp nguy hiểm, căn bản không có cơ hội sử dụng Chú Chân Hỏa hay kiếm Đồng Tiền. Một cái bẫy, một cái bình hoa, một sợi dây thừng, đều có thể đột nhiên lấy mạng người.

Chưa kể đến đại linh bí ẩn không rõ lai lịch, đến nay vẫn chưa trực tiếp lộ diện.

Hắn vừa đi xuống lầu thì thấy Sử Tích đi tới.

“Anh bạn, sao bây giờ cậu mới xuống, tôi đợi cậu lâu rồi.”

Ngô Hiến kỳ lạ hỏi: “Anh tìm tôi có việc gì à?”

Sử Tích vỗ vai Ngô Hiến: “Tôi thấy cậu bị thằng họ Thích kia bắt nạt thảm quá, làm tôi nhớ lại bản thân mình ngày xưa, cho nên hôm nay tôi dẫn cậu đi tìm đồ tốt.”

Ngô Hiến nảy sinh cảnh giác: “Hôm nay anh không nấu cơm à?”

“Hôm nay vẫn ăn lòng lợn, tôi đã rửa sạch từ hôm qua rồi. Hôm qua là món kho, hôm nay là món xào hành!”

Sử Tích xua tay, vẻ mặt nghiêm túc nói.

“Hơn nữa, muốn sống sót ở Phúc Địa, làm sao có thể lãng phí hết thời gian vào việc nấu ăn được. Trông cậy vào người khác bảo vệ ư? Như thằng họ Thích kia, có trông cậy được không?”

“Vậy đồ tốt mà anh nói là...”

Sử Tích nhìn quanh bốn phía, ghé sát vào tai Ngô Hiến nói nhỏ: “Sau khi vào Phúc Địa, cậu đã thấy tượng thần bao giờ chưa?”

Ngô Hiến giật mình, chẳng lẽ gã này đã nhìn thấu sự ngụy trang của mình rồi?

Không đợi Ngô Hiến nói, Sử Tích đã nói một cách thần bí.

“Tôi thấy rồi, thấy mấy pho lận đó!”

“Ngay từ đầu tôi đã cảm thấy Thích Chí Dũng không đáng tin. Thế là tôi nhân lúc nấu cơm, vẫn luôn lén lút quan sát anh ta.”

“Đống vũ khí đó đều được anh ta tìm thấy trong một mật thất của khách sạn. Mấy thứ đó vừa nhìn đã biết là từng thấy máu rồi. Anh ta còn tìm thấy một pho tượng thần ở đó nữa!”

“Sau khi anh ta bái thần xong, trong tay tự nhiên có thêm một thanh đoản kiếm sáng loáng!”

“Gã khốn đó còn bảo chúng ta tránh xa tượng thần, thì ra chỉ có bái thần mới có thể giữ mạng ở Phúc Địa.”

Ngô Hiến khẽ nheo mắt.

Khách sạn có mật thất, trong mật thất lại còn có nhiều hung khí. Khách sạn này quả nhiên không bình thường, có lẽ trước khi thảm họa tà linh bùng phát, nơi đây cũng là một nơi hung hiểm.

Ngoài ra, Sử Tích mới chỉ vừa phát hiện ra tác dụng của tượng thần, điều này cho thấy những “người nhà” như mình, những người có thể bái thần ngay từ đầu, quả nhiên là đặc biệt.

Nếu Sử Tích đã có manh mối về tượng thần, vậy thì tạm thời hợp tác với anh ta cũng không sao.

Thế là Ngô Hiến giả vờ tức giận.

“Cái tên Thích Chí Dũng đó thật không phải là người, tôi chúc anh ta sinh con ra có nhiều c̠úc̠ Ꮒσα. Hôm qua rõ ràng là tôi...”

Trong lúc Ngô Hiến chửi rủa, Sử Tích ở bên cạnh hùa theo.

“Đúng vậy, đúng vậy, đừng hòng trông cậy anh ta bảo vệ chúng ta, anh ta không bỏ đá xuống giếng đã là may rồi.”

Tiếp đó, Ngô Hiến lại tỏ vẻ nghi ngờ.

“Nếu anh đã biết hết sự thật rồi, tại sao không tự mình đi tìm, mà lại đến nói cho tôi.”

Sử Tích vỗ ngực: “Chỉ là tôi đồng cảm với hoàn cảnh của cậu, nên muốn đến giúp cậu thôi.”

“Thật không, tôi không tin.”

“Thôi được, chuyện là thế này...”

Sử Tích ngượng ngùng cười.

“Tôi biết một nơi có hai pho tượng thần, nhưng một mình tôi không xử lý được. Cậu giúp tôi một tay, sau khi xong việc chúng ta chia đều tượng thần, cậu thấy sao?”

“Ok, chốt!”