Nửa đêm, lúc ba giờ sáng.
Cộp, cộp cộp!
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân nặng nề, âm thanh đang dần tiến lại gần.
Phương Trực nắm chặt cây xà beng, chiếc túi nilon trên mặt đã che đi biểu cảm của cậu ta, nhưng đôi tay run rẩy nhẹ đã để lộ tâm trạng thật sự.
“Bệnh nhân này khác với người trước, do virus nên cơ thể cậu ta đã đột biến, có tính công kích rất mạnh, nên khống chế trước rồi mới tiến hành điều trị.”
Rầm!
Cửa phòng bị một bàn chân to lớn đạp tung.
Một bóng hình kinh hoàng xuất hiện trước mặt Phương Trực. Theo lời của Thích Chí Dũng, thứ như thế này hẳn không phải là du linh yếu ớt, mà là đại linh mà người phàm không thể đói phó được!
Phương Trực run lên bần bật.
Đây là sự sợ hãi bản năng của một sinh vật ở cuối chuỗi thức ăn đối với kẻ săn mồi.
Thậm chí trong đầu cậu ta còn lóe lên những đoạn hồi ức cuối đời, tái hiện lại những cảnh tượng sâu sắc nhất trong cuộc đời mình.
Tình thân, tình yêu, những vinh quang mà cậu ta đã đạt được.
Và cả ngày hôm đó...
Đêm hôm đó, cậu ta trở về nhà như thường lệ và đẩy cánh cửa của căn nhà mới mua giá rẻ.
Cha mẹ không ra đón như thường lệ. Cậu ta nghi ngờ tìm kiếm, cuối cùng phát hiện một cái tủ nhỏ trong nhà đang rỉ máu ra ngoài.
Cậu ta vội vàng mở cửa tủ ra, chỉ thấy cha mẹ mình thân thể vặn vẹo, bị nhét vào trong chiếc tủ chật hẹp, chèn ép đến không còn một kẽ hở.
Hai khuôn mặt đã bị đè nén đến biến dạng, nở một nụ cười kỳ dị.
“Con trai à, con về rồi, căn nhà này mua tốt thật...”
Khi hình ảnh này hiện lên trong đầu Phương Trực, cậu ta ngừng run rẩy. Cậu ta như nổi cơn điên, gầm lên một tiếng điếc tai, giơ cây xà beng sắt lên, nhắm thẳng vào đầu của đại linh mà đập xuống.
Bốp!
Bàn tay khổng lồ tóm lấy đầu Phương Trực, dễ dàng ấn cậu ta xuống đất. Hành động của Phương Trực không thể lay chuyển đại linh này một chút nào, nhưng cậu ta vẫn dùng sức dùng xà beng đập vào đầu nó.
Dưới bàn tay khổng lồ.
Mặt của Phương Trực đã bị méo đi, nước mắt hòa cùng máu chảy ròng ròng.
“Tôi biết, tôi luôn tin đây đều là sự thật... nhưng tôi bắt buộc phải tin rằng không có ma, nếu không...”
“Nếu không, chẳng phải đó đã trở thành lỗi của tôi sao?”
Phụt!
Đầu của Phương Trực bị nghiền nát.
Đại linh nhấc tay lên, vẩy vẩy tay, có chút nghi hoặc.
Miếng mồi này, lấy đâu ra can đảm mà xông về phía nó vậy?
Nhưng mồi, cũng chỉ là mồi.
Dù có gom đủ can đảm, cũng chỉ là thêm chút dai giòn mà thôi.
...
Ngô Hiến ngồi sát tường, hắn đã nghe hết mọi âm thanh bên ngoài.
Khi nghe thấy tiếng gầm giận dữ của Phương Trực, hắn lắc đầu.
Trước đó Ngô Hiến vẫn luôn cho rằng Phương Trực chỉ là một kẻ hèn nhát mạnh miệng, không ngờ trước khi chết lại có thể gây ra động tĩnh lớn đến vậy.
Phương Trực đã chết, tiếp theo mới là mấu chốt.
Sau khi chờ đợi một khoảng thời gian, điện thoại của Lư Ngọc Châu rung lên. Ngô Hiến đã dùng chiếc điện thoại này để đặt báo thức từ trước. Nếu không có nó, Ngô Hiến thật sự khó mà nắm bắt được thời gian.
Ngô Hiến ngồi dậy khỏi mặt đất, cẩn thận mở cửa phòng. Vì đã bôi mỡ lợn lên nên gần như không thể nghe thấy tiếng mở cửa.
Hành lang âm u, trên mặt đất là những dấu bùn còn chưa khô. Ánh đèn vàng vọt chớp nháy liên hồi, tạo ra một cảm giác ngột ngạt và kinh hoàng. Chỉ cần mở cửa thôi, Ngô Hiến đã cảm thấy một luồng khí lạnh xộc thẳng vào tim, lỗ chân lông toàn thân như nở ra.
Tuy rất đáng sợ.
Nhưng trong hành lang không có người, cũng không có tà linh!
“Quả nhiên là vậy!”
Ngô Hiến ưỡn thẳng lưng. Sáng hôm qua, hắn đã thông qua thời gian đông kết của dấu xi măng mà suy đoán ra rằng Vu Anh Hoa rời đi vào nửa tiếng trước khi trời sáng. Mà thời gian trời sáng hôm qua là sáu giờ, cho nên hắn đã đặt báo thức lúc 5 giờ 30 phút.
Điều này có nghĩa là sau thời điểm đó, trước khi trời sáng, hành lang là an toàn và bí mật!
Độ chính xác của suy đoán này không phải là một trăm phần trăm, nhưng vì lợi ích lớn hơn, Ngô Hiến chỉ có thể chọn mạo hiểm.
Đầu tiên, Ngô Hiến quan sát tất cả các phòng.
Cửa phòng của Phương Trực đã bị phá tung, trên đó in chi chít hơn chục dấu tay. Xem ra Vu Anh Hoa rất oán hận cậu ta.
Còn trên cửa phòng 408 thì có thêm một dấu tay còn chưa khô.
Đây là phòng của Nhạc Mai. Cô y tá nhút nhát này cuối cùng vẫn bị tà linh để mắt tới.
Ngô Hiến suy nghĩ một lát rồi bắt đầu kế hoạch “chơi khăm” của mình.
Hắn lau sạch dấu tay trên cửa phòng Nhạc Mai, rồi quệt một ít xi măng chưa khô dưới đất, in tay lên cửa phòng 402 của Thích Chí Dũng. Sau đó dùng bút sửa lại một chút, trông gần như y hệt với dấu tay của Vu Anh Hoa!
Hắn làm vậy có ba mục đích.
Thứ nhất, cô gái Nhạc Mai này cũng không tệ, hắn muốn thử cứu cô ấy một lần.
Thứ hai, hắn muốn thử phá giải logic gϊếŧ người của đại linh, tìm hiểu xem nó chọn mục tiêu như thế nào. Dựa vào dấu tay? Hay là cánh cửa đã bị in dấu tay? Hay là đánh dấu căn phòng, hoặc đơn giản là đánh dấu con người?
Cuối cùng là Ngô Hiến rất không ưa Thích Chí Dũng, muốn gây cho anh ta một chút phiền phức.
Thích Chí Dũng bảo Ngô Hiến đi điều tra phòng của Lư Ngọc Châu chính là muốn để Ngô Hiến gánh chịu rủi ro, còn mình thì thu thập thông tin. Vì việc này mà Ngô Hiến đã bị nguyền rủa, nhưng sau đó anh ta lại không hề có chút đền bù nào, thậm chí còn cố ý phân biệt đối xử với Ngô Hiến.
Thái độ này của anh ta khiến Ngô Hiến tin chắc rằng, nếu có tình huống bắt buộc phải hy sinh một người, chắc chắn Thích Chí Dũng sẽ không do dự mà hy sinh hắn.
Vậy thì Ngô Hiến cảm thấy, để Thích Chí Dũng thay mình thu thập thông tin và gánh chịu một chút rủi ro cũng là điều nên làm.
Làm xong những việc này, Ngô Hiến không trở về phòng mà đi đến phòng 407 của Phương Trực.
Chỉ để thử nghiệm mô thức hành động của tà linh thì không đủ để Ngô Hiến mạo hiểm lớn như vậy. Thứ thực sự thôi thúc hắn ra ngoài trước khi trời sáng...
Là lợi ích!
Khoảng thời gian này, chính là thời cơ tốt nhất để độc chiếm lợi ích trong phòng của Phương Trực!
Bước vào phòng 407, Ngô Hiến nhìn thấy thi thể đầu vỡ nát của Phương Trực. Tay cậu ta nắm chặt cây xà beng, rõ ràng đến giây phút cuối cùng vẫn đang cố gắng phản kháng.
“Chết rất dứt khoát, cũng tốt, coi như là may mắn.”
Nếu cuối cùng khó thoát khỏi cái chết, Ngô Hiến thà chết giống như Phương Trực, chứ không muốn bị hành hạ đến chết như Lư Ngọc Châu.
Ngô Hiến nhanh chóng tìm kiếm trong phòng.
Lúc tìm kiếm, Ngô Hiến nhìn thấy một tấm ảnh, đó là ảnh chụp chung của gia đình ba người nhà Phương Trực. Trong ảnh, khuôn mặt của cha và mẹ cậu ta đều đã bị sờ đến mờ nhòe.
Nhưng Ngô Hiến không quan tâm đến gia cảnh của Phương Trực. Hắn tiện tay ném tấm ảnh sang một bên, nhanh chóng lục soát khắp căn phòng.
Lần này Ngô Hiến không tìm thấy tượng thần, nhưng dưới nệm giường lại phát hiện ra ba nén hương màu nâu tỏa ra mùi thơm. Sau khi lấy được nén hương, trang đạo cụ hiện lên nội dung mới.
Hương bách cổ hóa trầm: An thần tỉnh táo, tiêu sưng tan bầm. Một bộ ba nén, có thể dùng để tế thần.
“Chậc...”
Ngô Hiến thất vọng bĩu môi, hắn còn tưởng ba nén hương có thể dùng được ba lần chứ.
“Về ngủ bù thôi, dưỡng đủ tinh thần, lát nữa cùng Thích Chí Dũng vui vẻ một chút.”
...
Thích Chí Dũng tức giận vô cùng.
Sắc mặt anh ta âm u bất định, cơn giận nén lại mà không phát ra, như một ngọn núi lửa sắp phun trào.
“Vì sao lại là mình? Rõ ràng mình đã cẩn thận lắm rồi. Chẳng phải chỉ khi bị người đàn bà kia phát hiện thì mới bị đánh dấu sao? Mình đã mắc lỗi ở chỗ nào chứ?”
Ngô Hiến là người bước ra cuối cùng. Hắn dụi đôi mắt còn ngái ngủ, vừa nhìn thấy sắc mặt đen như tro của Thích Chí Dũng thì bật cười khúc khích.
“Phụt...”
Thích Chí Dũng quay lại trừng mắt nhìn hắn: “Anh cười cái gì?”
Ngô Hiến nói giọng mỉa mai, xòe tay ra: “Tôi nghĩ đến chuyện vui.”
Thích Chí Dũng chửi một tiếng, rồi quay đầu đi không nhìn Ngô Hiến nữa. Anh ta không có tâm trạng và thời gian để đôi co với Ngô Hiến.
Đúng là Ngô Hiến đã cố ý chế nhạo anh ta.
Bị Thích Chí Dũng đối xử như thế, nếu nhìn thấy anh ta xui xẻo mà không vui vẻ chút nào thì lại quá giả tạo, dễ khiến người ta thấy mình quá thâm sâu. Nhỡ đâu Thích Chí Dũng nghi ngờ chính hắn đã giở trò thì càng nguy.