Mọi người vừa nghe đã hiểu, đây tuyệt đối không phải là một vụ án gϊếŧ người thông thường.
Mà là tà linh gϊếŧ người.
Tuy cảnh sát của thế giới trong Phúc Địa này không có kinh nghiệm xử lý những sự việc tương tự, nhưng cũng không coi nó là một vụ án bình thường.
Họ phong tỏa tất cả hiện trường vụ án, phong tỏa nghiêm ngặt thông tin, tung tin giả ra ngoài, đưa toàn bộ cư dân gần đó đi cách ly.
Khu vực xung quanh khách sạn Bình An nhanh chóng trở thành một vùng đất không người.
Và những cái chết kỳ lạ đó cuối cùng cũng dừng lại.
Câu chuyện lẽ ra nên kết thúc ở đây.
Nhưng không lâu sau, có một blogger nổi tiếng không biết nghe được tin tức từ đâu, nửa đêm lén lút vượt qua hàng rào cách ly của cảnh sát, đến khu vực không người này, muốn vạch trần âm mưu của chính quyền, quay tin tức độc quyền để kéo tương tác.
Từ đó blogger này đã mất tích.
Nhưng đoạn video anh ta quay được lại vô tình bị lọt ra ngoài. Trong video, một người phụ nữ quần áo rách rưới, thần thái điên loạn, hai tay buông thõng, từ từ tiến về phía ống kính.
Đoạn video này chỉ lưu truyền trên mạng chưa đầy một giờ.
Nhưng đã có hàng ngàn người xem, tối hôm đó có hàng trăm người bị moi mắt đến chết. Và sau khi họ chết, những người khác sống gần nhà họ cũng bắt đầu nghe thấy tiếng vỗ tay văng vẳng...
Thế là, một phản ứng dây chuyền của cái chết xuất hiện.
Trật tự xã hội hoàn toàn sụp đổ, thế giới bên ngoài ngày càng nguy hiểm. Những cư dân bị cách ly cuối cùng phát hiện ra, khu vực gần khách sạn Bình An, nơi khởi nguồn của thảm họa, ngược lại lại an toàn hơn bên ngoài...
...
Văn Triều nói xong, uống một ngụm nước nóng, chờ đợi phản ứng của mọi người.
Hạ Quỳnh nhíu mày hỏi: “Theo như ông nói, những ai biết đến sự tồn tại của tà linh này đều sẽ càng nguy hiểm. Vậy tại sao ông lại nói cho chúng tôi biết?”
Văn Triều lắc đầu: “Cậu nghĩ chúng ta thật sự có thể trốn thoát được sao? Tối qua cậu không nghe thấy tiếng vỗ tay à?”
Ngô Hiến lén lút quan sát mọi người, hắn phát hiện vẻ mặt của mọi người đều thay đổi.
Xem ra, tối qua không chỉ có mình hắn nghe thấy tiếng vỗ tay văng vẳng đó. Điều này có nghĩa là tất cả họ đều nằm trong sự uy hϊếp của tà linh kia. Nếu ai đó vô tình vỗ tay, sẽ dẫn dụ thứ đó đến.
Nhân lúc mọi người đang im lặng, Ngô Hiến giơ tay: “Giáo sư, tôi có câu hỏi.”
Văn Triều cười: “Bạn học cứ nói.”
“Lời trăn trối của người chết đầu tiên, hẳn là logic hành vi của tà linh này. Nếu chỉ có vậy, không đến mức gây ra sự sụp đổ của cả thế giới.”
Văn Triều gật đầu.
“Đúng vậy, hành vi của tà linh này rất đơn giản. Trong phạm vi ảnh hưởng của nó, vỗ tay vào nửa đêm nó sẽ xuất hiện, nhìn thấy mặt nó sẽ bị moi mất mắt.”
“Vào ngày thứ ba của sự hỗn loạn, chính phủ các nước đã cùng nhau công bố phương pháp để tránh né nó.”
“Nhưng đã quá muộn rồi.”
“Trong số những người bị nó gϊếŧ, có người đã trở thành tà linh mới. Những tà linh mới này lại tạo ra nhiều hơn nữa. Chỉ trong vòng hơn hai tháng ngắn ngủi, số người sống trên thế giới này đã không còn lại bao nhiêu.”
Thông tin của Văn Triều khiến lòng mọi người trĩu nặng.
Trước đó họ còn nghi ngờ lời của Thích Chí Dũng, nhưng bây giờ lại cảm thấy Thích Chí Dũng vẫn còn giữ lại điều gì đó.
Đây đâu phải là Phúc Địa?
Đây rõ ràng là một địa ngục trần gian không có chút hy vọng nào, người sống chỉ có thể chờ chết!
Ngô Hiến đã sớm đoán được điều này.
Điều khiến hắn để tâm hơn là Phương Trực.
Những thông tin này rõ ràng là do cậu ta và Văn Triều cùng nhau hỏi được, nhưng trong suốt quá trình trình bày, Phương Trực luôn mang vẻ mặt khinh thường. Nếu người nói không phải là thầy của cậu ta, có lẽ cậu ta đã lên tiếng mỉa mai rồi.
Người này bị làm sao vậy?
Đã đến nước này rồi, còn cho rằng ma quỷ tà linh là trò lừa bịp sao?
Thông tin của Văn Triều và Phương Trực rất hữu ích, giúp mọi người tránh được những rủi ro tiềm ẩn. Thích Chí Dũng đưa cho mỗi người họ một cây xà beng, đầu xà beng có vết máu đỏ sẫm, hẳn là hung khí đã từng gϊếŧ người.
“Tôi... Tôi tìm được một ít thuốc và gạc, nếu mọi người bị thương, tôi có thể giúp băng bó.”
Trên cánh tay của Nhạc Mai đã được băng một dải băng. Xem ra để lấy được những loại thuốc này, cô cũng đã phải trả một cái giá không nhỏ.
Sắc mặt cô ấy trắng bệch, run rẩy nhẹ. Câu chuyện Văn Triều vừa kể đã dọa cô ấy sợ, hơn nữa hôm nay lúc ra ngoài khám phá, quả thực cô ấy đã nhìn thấy một vài cảnh tượng tà dị khó giải thích.
Trong lòng cô ấy đầy lo lắng và bất an. Cô ấy không có khả năng tự vệ, cũng không có người che chở như chị em họ Tô, vì vậy chỉ có thể cố gắng nâng cao giá trị của mình trong đội.
Thích Chí Dũng đưa cho cô ấy một chiếc cờ lê mỏ lết rỉ sét, trong kẽ hở của nó còn kẹt những mảnh thịt thối rữa, tỏa ra mùi hôi thối kinh tởm. Vậy mà cô ấy lại ôm chặt nó vào lòng, như thể vớ được cọng rơm cứu mạng.
Bộ dạng này, trông hơi đáng thương.
Tiếp theo, nhóm ba người của Hạ Quỳnh cũng trình bày thu hoạch của họ.
So với mấy người trước, thông tin họ cung cấp gần như bằng không, trông như chỉ đi dạo loanh quanh. Ngô Hiến đoán tâm tư của họ đều đặt vào việc tìm kiếm tượng thần để nâng cao thực lực.
Nhưng mọi người đều có đóng góp, chỉ có nhóm mình là không, khiến Hạ Quỳnh thấy hơi mất mặt.
Thế là gã nghiêm túc cảnh báo.
“Các người cũng đừng chỉ cẩn thận tà linh, tôi đây suýt chút nữa bị một cái tủ lạnh từ trên trời rơi xuống đè chết. Tôi nghi ngờ là có người trong chúng ta muốn ám hại tôi!”
Nghe những lời này, có người cảnh giác, có người lại cho rằng gã chỉ đang gỡ gạc thể diện.
Còn Ngô Hiến thì lén lút quay đầu đi, gò má hơi nóng lên.
Nhưng dù thông tin họ cung cấp ít ỏi như vậy, Thích Chí Dũng vẫn đưa cho họ ba trong số những vũ khí gần như tốt nhất: một cái ná cao su dính máu, một con dao mổ lợn, và một cây dao găm ngắn tinh xảo.
Ngô Hiến kinh ngạc.
Thời gian Thích Chí Dũng đi tìm vật tư không nhiều hơn hắn là bao, anh ta tìm đâu ra những thứ vừa nhìn đã biết là hung khí này, trừ khi những thứ này vốn dĩ được chất cùng một chỗ!
Sự đóng góp của Ngô Hiến cho đội cũng rất lớn, Thích Chí Dũng sẽ cho hắn vũ khí gì đây?
Thế là Ngô Hiến khoanh tay, giả vờ như rất lạnh: “Tôi, tôi buổi sáng đi điều tra phòng của người chết, sau khi về thì vẫn luôn cảm thấy lạnh, cho nên...”
Thích Chí Dũng nói tiếp:
“Hôm nay quả thực anh ta đã gặp phải rủi ro lớn.”
Anh ta kể lại chi tiết những thông tin mà Ngô Hiến đã khám phá được ở phòng 405 cho mọi người nghe, nhấn mạnh rằng đó là Ngô Hiến tự nguyện điều tra chứ không phải bị anh ta ép buộc, để tránh làm mọi người nản lòng.
Nghe được những thông tin này, mọi người đều tỏ ra nghiêm túc.
Tuy thông tin của Văn Triều và Phương Trực quan trọng, nhưng những thứ đó còn cách xa mọi người, còn tà linh trong phòng khách thì lại là sự tồn tại uy hϊếp tính mạng mọi người mỗi ngày!
Nói một cách nghiêm túc, thông tin của Ngô Hiến là thông tin hữu ích nhất tối nay. Mọi người đều chờ xem Thích Chí Dũng sẽ cho hắn vũ khí gì.
Thích Chí Dũng thò tay vào túi dệt, mò một lúc lại không mò được gì, vẻ mặt trở nên ngượng ngùng.
“Thật ngại quá, vũ khí phát hết rồi. Thật ra tác dụng của mấy món vũ khí này cũng không lớn, anh tạm thời chịu thiệt một chút, lần sau có vũ khí tốt tôi sẽ ưu tiên cho anh.”
“Không sao, tôi không để ý đâu.”
Ngô Hiến hào phóng xua tay.
Miệng hắn thì nói không để ý, nhưng thực ra thủ đoạn trả thù Thích Chí Dũng đã nghĩ xong cả rồi. Nếu Thích Chí Dũng đối xử với hắn quá tốt, hắn còn ngại không ra tay được!
Thái độ của Thích Chí Dũng rất thẳng thắn, mọi người đều nhìn ra rõ ràng.
Cái gì mà vừa hay phát hết rồi, chỉ đơn giản là không muốn phát cho Ngô Hiến mà thôi. Nhưng họ cũng không vạch trần, ở Phúc Địa sống sót là ưu tiên hàng đầu, họ không muốn đắc tội với Thích Chí Dũng.
Nhưng Hạ Quỳnh thì không sợ anh ta. Gã hừ lạnh một tiếng, mỉa mai: “Hừ, anh đúng là một đội trưởng tốt.”
Sau đó, Hạ Quỳnh đưa con dao mổ lợn dính máu được chia cho mình cho Ngô Hiến.
“Tôi đây ghét nhất là thấy mấy chuyện này. Con dao này tôi không dùng đến, đưa cho cậu dùng vậy.”
Nói xong gã liền ôm hai chị em nhà họ Tô lên lầu, thái độ phải nói là vô cùng phóng khoáng.
Ngô Hiến nhặt con dao mổ lợn lên, trong lòng cảm thấy có lỗi vì suýt chút nữa đã đè chết Hạ Quỳnh.
Quả nhiên Hạ Quỳnh này là một người tốt!