Chương 1: Động Thiên Phúc Địa

Gió gào thét. Mưa như trút nước.

Những giọt mưa dày đặc trút xuống, đập vào cửa kính lộp độp, những tia nước bắn tung tóe khiến bóng người bên trong cửa sổ càng trở nên mờ ảo.

Đó là một người đàn ông mặc áo khoác màu xám đậm, thân hình gầy gò, tóc hơi xoăn. Nét mặt hắn đoan chính nhưng gương mặt lại hốc hác, quầng thâm đậm hiện rõ dưới đôi mắt đầy tơ máu.

Hắn chăm chú nhìn đồng hồ điện tử phía trước, cùng đếm ngược với những con số trên đó.

“58, 57...”

Có lẽ hắn đang đếm ngược đến giây phút cuối cuộc đời mình.

Người đàn ông này tên là Ngô Hiến, một thám tử tư hạng C. Đây là văn phòng thám tử của hắn, nơi hắn thường nhận những việc lặt vặt như điều tra nɠɵạı ŧìиɧ, bắt gian, chụp ảnh người nổi tiếng và mua vé tàu hộ.

Nhưng những công việc này chỉ để kiếm thêm chút tiền trang trải cuộc sống. Vụ án mà hắn thực sự theo đuổi là một vụ án do một khách hàng bí ẩn ủy thác.

Vụ án này được gọi là “vụ án Phúc Địa”.

Vụ án Phúc Địa là một vụ mất tích quy mô cực lớn với nguyên nhân không rõ ràng, phạm vi bao trùm toàn cầu, số người mất tích đặc biệt lớn và thân phận của họ hoàn toàn ngẫu nhiên.

Theo dữ liệu mà Ngô Hiến và các cộng sự thám tử của hắn điều tra được, số người mất tích mỗi năm của vụ án Phúc Địa đã lên đến một con số kinh hoàng.

Nhưng điều khiến người ta khó hiểu là, dù số người chết lớn đến vậy, cơ cấu dân số thế giới vẫn ổn định, trật tự xã hội vẫn vững vàng, thậm chí rất ít có dư luận kêu gọi điều tra.

Theo những gì Ngô Hiến biết, những người sẵn lòng điều tra vụ này cũng chỉ có nhóm thám tử quèn được thuê của họ mà thôi.

Càng đi sâu vào điều tra, đồng đội của Ngô Hiến lần lượt mất tích, vài người còn lại cũng sợ hãi như gặp phải ma, vội vã rút lui khỏi cuộc điều tra.

Người duy nhất kiên trì đến cuối cùng chỉ còn lại một mình Ngô Hiến.

Nhưng hôm nay.

Ngô Hiến cũng sắp “bị mất tích”.

Trưa hôm qua, hắn nhận được một tin nhắn.

Người gửi là “Thành Hoàng Phúc Nguyên”, nội dung tin nhắn là: Hãy chuẩn bị sẵn sàng. Vào lúc 12 giờ đêm ngày 26 tháng 2, ngươi sẽ vào Phúc Địa.

Các cộng sự thám tử của Ngô Hiến cũng từng nhận được những tin nhắn tương tự, hầu hết họ đều đã mất tích, những người còn lại cũng đã rút lui khỏi cuộc điều tra.

“27, 26...”

Thời gian ngày càng đến gần.

Trong mắt Ngô Hiến có chút sợ hãi nhưng nhiều hơn cả là sự phấn khích và mong đợi.

Không giống như những thám tử khác, Ngô Hiến điều tra vụ án này không phải vì tiền, cũng không phải vì có người thân mất tích, hay mang trong mình lý tưởng vĩ đại nào. Chỉ đơn giản là hắn có một sự tò mò và cố chấp khó có thể kiềm chế đối với vụ án Phúc Địa.

Vì nó, hắn đã phí hoài hết ba năm, gần như dốc toàn bộ những gì mình có, hủy hoại sức khỏe, vắt kiệt óc và cơ thể cũng chẳng còn chịu nổi nữa.

Bây giờ, cuối cùng hắn cũng có thể tận mắt chứng kiến câu trả lời.

Trong văn phòng thám tử nhỏ bé này, hắn đã lắp hai mươi tám cái camera, đặt hàng trăm cái bẫy, thậm chí trong tay hắn còn đang cầm một cái công tắc, chỉ cần nhấn xuống, quả bom đã được cài sẵn sẽ cho văn phòng này bay lên trời.

Với sự chuẩn bị như vậy, hắn tự tin không ai có thể lặng lẽ đưa mình đi.

“Để tôi xem thủ đoạn gây án của các người là gì nào. Thôi miên, bỏ thuốc, người cải tạo, công nghệ đặc biệt, hay vô lý hơn nữa thì là người ngoài hành tinh chăng?”

3, 2, 1, đếm ngược kết thúc.

Tạch!

Tất cả đèn đóm đồng loạt tắt ngấm, màn hình hiển thị chỉ còn vài đốm trắng. Hình ảnh cuối cùng Ngô Hiến nhìn thấy là một đôi bàn tay đen thui từ trong bóng tối vươn ra, bịt chặt lấy mắt hắn.

“Chết tiệt... Vụ này còn vô lý hơn mình tưởng.”

Cái lạnh buốt xâm chiếm cơ thể Ngô Hiến khiến ngay cả việc nhấn công tắc hắn cũng không làm được. Điều này làm cho hắn không khỏi hối hận.

“Sơ suất quá, lẽ ra nên đi kiếm mấy lá bùa trừ tà về dán lên mới phải...”

Tạch.

Đèn điện sáng lên, trong phòng không một bóng người, chiếc điều khiển từ xa rơi xuống gầm ghế.

...

Bàn tay lạnh lẽo buông ra, Ngô Hiến mở mắt quan sát xung quanh.

Hắn không còn ở trong văn phòng thám tử nữa.

Đây là một vùng hoang dã tối tăm vô tận, xung quanh hắn có ba pho tượng thần, nến đỏ trước tượng chiếu sáng khu vực trung tâm, ngoài ra không thể nhìn thấy gì khác.

Trong tay Ngô Hiến có thêm hai thứ.

Tay trái là một nén hương đang cháy, tay phải là một cuốn sổ, trên đó viết “Chứng nhận quy y hợp pháp cho người nhà”.

Mở trang đầu tiên của chứng nhận quy y hợp pháp ra, trên đó viết: “Người thân Ngô Hiến, ngươi đã đến Phúc Địa, hãy chọn một vị thần để thờ cúng, sự phù hộ của thần linh là mấu chốt để tồn tại ở Phúc Địa.”

Chứng nhận quy y hợp pháp còn có sáu trang.

Lần lượt là các mục: bùa chú, thần thông, pháp khí, ban phúc, nguyền rủa và vật linh tinh. Hắn lần lượt xem qua từng mục, chỉ có trang “ban phúc” và “vật linh tinh” là có nội dung cụ thể.

Trang ban phúc có một dòng chữ màu xanh lục.

Ban phúc của tiên thần vô danh: [Lấy một được ba] - Phần thưởng bái thần tăng thêm hai lựa chọn.

Trang vật linh tinh có hai dòng.

Giấy chứng nhận quy y hợp pháp dành cho người nhà: Giấy tờ chứng minh thân phận của người trong Phúc Địa, cầm chứng nhận quy y hợp pháp này có thể vào Phúc Địa.

Hương kính thần: Nén hương bình thường, có thể dùng để tế thần.

Ngô Hiến cẩn thận đọc từng chữ trên chứng nhận quy y hợp pháp, cảm thấy có chút hoang đường, sự thật về vụ án mà hắn đã điều tra ba năm lại là một sự kiện siêu nhiên ư?

Nhưng đồng thời, trong lòng hắn lại thấy vui mừng.

Không gian này khiến hắn cảm thấy rất thoải mái, dễ chịu, giống như một người con xa quê sau nhiều năm vất vả mưu sinh, cuối cùng cũng được trở về quê hương đã nuôi dưỡng mình, cuối cùng cũng có thể trút bỏ gánh nặng trên vai.

Bỗng nhiên Ngô Hiến nhận ra, bóng tối sau những pho tượng đang ngọ nguậy, từng đôi mắt đỏ rực dần tiến lại gần, tốc độ cháy của nén hương trong tay hắn đột ngột tăng nhanh.

Sau khi nén hương cháy hết, chuyện gì sẽ xảy ra?

Ngô Hiến lập tức nhìn về phía ba pho tượng thần.

Một pho tượng mặc hoàng bào, đầu đội mũ miện, tay chân và đầu chỉ là những bóng sáng mờ ảo, trên hoàng bào vẽ chi chít những chữ Lệ.

Một pho tượng mình mọc lông đen, xương gai lởm chởm, trông như dã thú, cặp sừng đen trên đầu mọc thành hình vương miện.

Một pho tượng được ghép lại từ hàng chục bong bóng màu xanh lam, phía trên lơ lửng một vòng sáng hình vương miện, mỗi bong bóng đều chứa một món pháp khí huyền diệu.

Trước mỗi pho tượng đều có một cái bàn án, trên bàn đặt hai cây nến đỏ và một lư hương.

Ba pho tượng này chắc chắn có ý nghĩa riêng, nhưng nén hương ngày càng ngắn lại, không cho phép Ngô Hiến suy nghĩ lâu. Vì vậy, hắn cắm nén hương vào lư hương trước pho tượng mặc hoàng bào.

Chọn pho tượng này không có lý do gì đặc biệt, chỉ vì nó trông giống người hơn.

Ngay khi nén hương được cắm vào, hai pho tượng còn lại biến mất, sự xáo động trong bóng tối cũng dừng lại. Khói hương tỏa ra trên bàn án, tạo thành ba lá bùa bằng khói.

“Ba lá... Đây là hiệu quả của ban phúc ‘Lấy một được ba’ à? Lẽ ra chỉ có một lá thôi sao?”

Ngô Hiến đưa tay lướt trên những lá bùa bằng khói, một luồng thông tin liền chui vào đầu hắn.

Chú Chân Hỏa: Phóng ra một luồng lửa chân thực. Số lần sử dụng: [3/3].

Bùa Uế Tự: Gia trì lên một vật phẩm, khiến nó mang theo một lượng nhỏ “uế khí”. Khi năng lượng tiêu tán thì hiệu lực chấm dứt. Có thể làm nhiễm uế pháp khí, phá vỡ pháp thuật.

Thuật Song Phát: Khi sử dụng bùa chú kế tiếp (không phải bùa Song Phát), hiệu quả của nó được kích hoạt gấp đôi. Số lần sử dụng: [2/2].

Ngô Hiến không biết những lá bùa này dùng vào việc gì, cũng không biết hiệu quả của chúng ra sao, nhưng hắn biết mình phải đưa ra lựa chọn trước khi nén hương cháy hết.

“Thuật Song Phát cần dùng kết hợp với các lá bùa khác, bùa Uế Tự nghe có vẻ hơi bẩn thỉu... Chọn chú Chân Hỏa vậy!”

Ngô Hiến đưa tay vào làn khói của chú Chân Hỏa, vớt ra một lá bùa giấy màu vàng, hai đám khói bùa còn lại thì tan biến.

Sau khi chọn xong, cuối cùng pho tượng thần cũng biến mất.

Ngô Hiến dùng ngón tay kẹp lá bùa, suy nghĩ xem nên sử dụng thứ này như thế nào.

Nhưng không đợi hắn nghĩ ra, một đôi bàn tay đen thui từ sau lưng vươn tới, bịt chặt mắt hắn, cái lạnh lại một lần nữa ập đến.

Trong mơ hồ, Ngô Hiến nghe thấy một câu cầu nguyện âm u.

Lễ tán Quỷ Mẫu, hiến ta xương thịt, che mắt giữ mạng, vỗ tay kính chủ...