Kể từ ngày đó, Chử Ngọc Đường đã bắt đầu để tâm, cẩn thận lưu ý từng chi tiết trong cuộc sống. Mãi đến khi nhiều sự việc liên tiếp lặp lại như kiếp trước, nàng mới dám tin rằng mình thật sự đã sống lại. Sau đó, nàng bắt đầu âm thầm quan sát hành động của Hạ Minh Tuyên ở các cửa hàng. Không nhìn kỹ thì không biết, hóa ra Hạ Minh Tuyên chẳng những nắm rõ tất cả sổ sách, tài sản của Chử gia trong lòng bàn tay mà còn có giao tình sâu đậm với các quản sự của từng cửa hàng. Về điểm này, Chử Ngọc Đường vốn là người thừa kế chính của Chử gia, đã sớm rơi vào thế hạ phong.
Về phần Liễu gia, họ đã đến thăm mấy lần, ngấm ngầm thúc giục chuyện hôn sự. Nghiêm thị cũng vội vàng thu xếp, hoàn toàn không hề phát hiện tâm tình mâu thuẫn của Chử Ngọc Đường. Từ thị từ trước đến nay vẫn luôn ôn hòa khiêm nhường, nay cũng bởi vì hôn sự đã định từ thuở nhỏ giữa Chử Ngọc Đường và Liễu Du An sắp thành hiện thực mà vui mừng rạng rỡ. Thế nhưng, người lẽ ra phải vui mừng nhất thì lại chẳng thể nào vui nổi.
Bởi vì nàng mãi mãi không cách nào quên được ánh mắt lạnh như băng ấy trước khi chết. Ánh mắt ấy đến từ người mà nàng đã yêu thương, che chở bấy lâu, đến từ người mà nàng muốn nắm tay đi suốt cả cuộc đời. Hiện giờ, nàng không muốn, cũng không dám cưới người ấy nữa. Thế nhưng, mỗi khi nàng ấp úng muốn kéo dài hôn kỳ lại không đưa ra được lý do thỏa đáng, lúc đó nàng lại bị Nghiêm thị tận tình khuyên bảo. Ngay cả Từ thị từ trước đến nay vẫn luôn thuận theo nàng cũng không ngừng khuyên can. Từng lời nói ấy như một tảng đá đè nặng trong lòng, khiến nàng không thở nổi.
Nàng cẩn thận phân tích cục diện trước mắt. Hôn sự với Liễu gia là không thể từ bỏ được, còn Hạ Minh Tuyên bên kia, nàng đã sơ suất quá lâu, cũng không thể dễ dàng đoạt lại quyền khống chế trong một thời gian ngắn được. Hiện giờ chỉ có một con đường duy nhất, đó chính là bỏ trốn.
Chử Ngọc Đường sinh ra ở Chử gia, gia tộc giàu có nhất Giang Nam. Gia thế ấy đã mang lại cho nàng một cuộc sống đầy đủ. Thế nhưng, những tháng ngày từ nhỏ đã bị ép giả nam trang cũng khiến nàng lúc nào cũng phải dè chừng, thu hẹp phạm vi sinh hoạt, sợ rằng chỉ một chút sơ suất sẽ làm lộ bí mật của mình. Trước kia, nàng vẫn luôn cảm thấy mình thật hạnh phúc. Tuy rằng phụ thân mất sớm nhưng hai vị mẫu thân thương yêu hết mực, bên cạnh lại có Hạ Minh Tuyên như một người đại ca gánh vác những khó khăn trong việc kinh doanh, và cả Liễu Du An cùng nàng bầu bạn. Đã không ít lần nàng nghĩ rằng, cuộc đời này của nàng đã không còn gì để tiếc nuối nữa.
Nào ngờ, chính kiếp sống tưởng chừng như trọn vẹn ấy lại là kiếp đời bi thảm nhất. Nàng vẫn luôn bị che mắt, đến tận lúc cận kề cái chết mới lờ mờ biết được chân tướng. Thậm chí còn chưa kịp đau lòng, nàng đã mất đi tính mạng. Cảm giác sỉ nhục ấy, ngay cả sau khi đã sống lại vẫn rõ mồn một trước mắt, không ngừng nhắc nhở nàng không thể lặp lại vết xe đổ kia. Mà muốn lật ngược ván cờ, nàng chỉ có thể tạm thời tránh đối đầu chính diện với kẻ địch.
Toàn bộ Chử phủ, đến thời khắc quan trọng thì người nàng tin cậy nhất vẫn là mẫu thân ruột thịt của nàng, Từ thị. Dẫu ngoài mặt nàng gọi Từ thị là di nương nhưng cả hai đều biết rõ mối quan hệ huyết thống của mình. Nhiều năm qua, tình yêu mà Từ thị dành cho nàng không hề thua kém Nghiêm thị.
Nghe xong những lời Chử Ngọc Đường nói, Từ thị im lặng hồi lâu. Đương nhiên bà ấy cảm thấy khó có thể tin được chuyện chết đi sống lại, thế nhưng bà ấy tin Chử Ngọc Đường sẽ không nói dối mình. Nếu không phải sự thật, Ngọc Nhi từ nhỏ đã luôn si mê Liễu Du An như vậy, làm sao có thể dứt khoát bỏ nhà đi trước khi thành thân?
“Ngọc Nhi, nếu mọi chuyện đúng như lời ngươi nói, Hạ Minh Tuyên cùng An Nhi đều là hạng người như vậy, e là ngươi phải đi xa một chuyến rồi.” Từ thị buồn bã thở dài.
Dù chưa từng rời phủ nhưng Từ thị vẫn hiểu rõ nỗi khổ khi phải rời nhà đi tha hương đất khách. Chỉ là bà ấy cũng không thể trơ mắt nhìn Ngọc Nhi lại một lần nữa rơi vào hang hổ. Biện pháp duy nhất chính là đưa nàng đi, càng xa càng tốt.
“Di nương, ta đã nghĩ kỹ rồi, ta sẽ đi tới kinh thành. Nơi đó cách Giang Nam rất xa, chỉ sợ bọn họ cũng sẽ không nghĩ ra được rằng ta sẽ đi nơi đó.” Chử Ngọc Đường hít sâu một hơi, ánh mắt kiên định, giọng nói chứa đầy tự tin cho dù bản thân nàng chưa từng một lần đặt chân đến kinh thành.