Chương 4

Đợi đến khi mọi người trong phòng đã tản đi hết, Chử Ngọc Đường mới khẽ hỏi: “Nương, di nương, sao ta lại hôn mê?”

Nghe nàng hỏi vậy, Nghiêm thị và Từ thị liếc mắt nhìn nhau, gương mặt cả hai đều ủ rũ. Nghiêm thị khẽ thở dài một tiếng rồi đáp: “Nếu biết nguyên do thì ta và di nương của ngươi đã chẳng lo lắng đến thế. Ngày đó ngươi từ cửa hàng trở về, bất ngờ ngã gục ngay trên bàn cơm, dọa chúng ta sợ chết khϊếp. Đại phu đến xem cũng chẳng tìm ra bệnh gì, chỉ có thể đoán rằng có lẽ trên đường ngươi đã gặp phải thứ gì đó không sạch sẽ.”

Chử Ngọc Đường im lặng lắng nghe, nàng nhớ rằng trước khi thành thân không lâu, quả thực nàng đã vô cớ hôn mê suốt cả mười ngày.

“Ngọc Nhi, ngươi không sao chứ? Ngươi đã hoàn toàn tỉnh táo chưa? Đợi lát nữa đại phu đến, ta sẽ bảo ông ấy khám kỹ lại cho ngươi.” Nghiêm thị nhớ tới cảnh tượng lúc đó, tim vẫn còn thắt lại.

Giờ nhìn thấy thần sắc Chử Ngọc Đường hơi khác thường, bà ấy càng thêm lo lắng. Hôn kỳ đã cận kề, tuyệt đối không thể xảy ra bất cứ sơ suất nào, nếu không thì cũng khó bề ăn nói với bên phía Liễu gia. Huống hồ, tâm niệm bao năm của Ngọc Nhi cũng sắp thành hiện thực, làm sao bà ấy có thể để cho việc trọng đại trong đời nàng bị ngăn trở được.

“Nương, ta thật sự không sao hết. Nhưng mà có một việc ta không chắc chắn lắm, ta muốn hỏi hai người một chút.”

Nghiêm thị khẽ ngiêng mặt nhìn Từ thị bên cạnh, thấy bà ấy cũng lắc đầu, cả hai liền tò mò chờ Chử Ngọc Đường nói tiếp.

“Nương, di nương, mấy ngày nay ta hôn mê trong cửa hàng có xảy ra chuyện gì bất thường không? Hay là, Hạ đại ca có từng đến phủ chưa?” Chử Ngọc Đường cẩn thận mở lời, nàng cũng sợ lỡ mình nói hớ thì sẽ không hay.

Nghe vậy, cả hai vị phu nhân đều thoáng ngạc nhiên, không hiểu vì sao Chử Ngọc Đường lại hỏi như thế. Nhưng cả hai người lại đều cẩn thận nhớ lại, mọi việc đều như thường lệ, không có gì đặc biệt cả. Việc Chử Ngọc Đường hôn mê khiến Hạ Minh Tuyên càng thêm bận rộn, thường xuyên phải ngủ lại ở cửa hàng, thế nên cũng không có thời gian đến thăm nom. Hắn chỉ cho người đến hỏi thăm vài lần, cũng coi như là có lòng rồi.

“Liễu gia thì có đến mấy lần.” Từ thị đáp thêm.

Vừa nghe di nương nhắc tới Liễu gia, ánh mắt Chử Ngọc Đường sáng lên, khóe miệng vừa khẽ nhếch thì lại bị một cảnh tượng trong ký ức đè nén xuống. Biểu hiện thoáng qua ấy lập tức khiến Nghiêm thị chú ý tới. Nếu là bình thường, Ngọc Nhi làm sao có thể bình tĩnh đối với chuyện của Liễu gia như vậy?

“Sao vậy? Ngọc Nhi hôn mê mười ngày mà quên luôn An tỷ tỷ của ngươi rồi sao?” Nghiêm thị sợ hôn sự này xảy ra biến cố nên mở miệng hỏi, vừa trêu chọc vừa thăm dò.

Chử Ngọc Đường nghe thấy ba chữ Liễu Du An, trái tim nặng nề như bị đá đè lên. Cái tên từng khắc sâu trong lòng nàng bấy lâu nay giờ đây lại khiến ngực nghẹn đến khó thở. Nếu những lời Hạ Minh Tuyên nói đều là thật, nếu gương mặt nàng nhìn thấy trước khi ngã xuống là thật, nếu đôi mắt lạnh lùng, đầy kháng cự ấy cũng là thật, thì Liễu Du An không xứng làm thê tử của nàng, càng không xứng nhận được tình yêu chân thành mà nàng đã trao đi!

“Nương, Quý thúc đi Vĩnh Châu mang rượu thanh mai về, còn có thể dùng được không?” Chử Ngọc Đường hít sâu một hơi rồi lại hỏi thêm một vấn đề nữa.

Nghiêm thị cùng Từ thị đầy ăn ý liếc mắt nhìn nhau, gương mặt cả hai đều trở nên nghiêm trọng. Mãi một lúc lâu sau, Từ thị mới lên tiếng: “Ngọc Nhi, Quý thúc đã đi ra ngoài đâu. Có phải ngươi muốn ăn thanh mai không? Di nương cho người đi mua về nhé.”

Trong lòng Chử Ngọc Đường thoáng chấn động, da đầu nàng tê dại. Nàng cố ý hỏi sai thời gian chẳng qua là để kiểm chứng suy đoán trong lòng nàng. Hơn nữa, quần áo mọi người đang mặc lúc này dày dặn hơn nhiều so với khi trận mưa dầm năm ấy đổ xuống, xem ra vẫn còn chưa đến lúc đó.

Chử Ngọc Đường lại vội vàng sờ lên miếng ngọc bội đeo trên cổ, nó vẫn còn nguyên vẹn, không chút tổn hại treo trước ngực nàng. Thế nhưng, nàng nhớ rõ mồn một, sau khi thành thân, trong lúc cùng Liễu Du An về phủ thăm viếng nàng đã vô tình làm vỡ nó rồi.

Có lẽ, một màn tàn nhẫn kia không phải là một giấc mộng mà là do trời cao thương xót, ban cho nàng một cơ hội sống lại, quay về mấy tháng trước.